Nhận Nhầm Hot Boy Trường Thành "trai Hư" Trên Mạng - Chương 1
Cập nhật lúc: 13/07/2026 14:04
Trong phòng livestream, cậu web-boy nhỏ vẫn đang nhiệt tình lên sóng, khuôn mặt lạ lẫm ấy cứ lắc lư trước ống kính.
Cậu ta lắc một cái, tim tôi lại đập thót một cái.
Không phải chứ, đây rốt cuộc là thằng nào vậy?
Tôi hoàn toàn không quen biết gì cả!
Cái tên web-boy này chẳng phải là Lục Quyết sao?
Khi tôi đang ngơ ngác thì lại nhìn thấy nốt ruồi son màu nâu bên eo cậu ta. Ban đầu chính nhờ điểm này mà tôi mới khẳng định đối phương là Lục Quyết - nam thần trường của chúng tôi nhưng tại sao...
"Ở eo sao? Ở eo không phải nốt ruồi đâu."
Trên khung chat, cũng có khán giả đặt câu hỏi, cậu web-boy nhỏ tủm tỉm cười trả lời: "Là sẹo đấy, hồi nhỏ đi xe đạp ngã để lại. Lúc đó chảy nhiều m.á.u lắm, các bà xã đau lòng cho tôi xin ít tim nhé!"
Cậu ta còn nói gì đó sau đó nhưng tôi đã chẳng còn tâm trí nghe nữa, trong đầu chỉ toàn hai chữ "vãi thật".
Hóa ra là vết sẹo sao?
Hóa ra mình thực sự nhận nhầm người rồi sao?
Vậy những ngày qua tôi đối xử với Lục Quyết như thế nào...
Tôi nghĩ đến đây mà thấy trời đất tối sầm lại.
Hỏng rồi, phen này hỏng thật rồi!
Đúng lúc đó điện thoại rung lên, có cuộc gọi đến, là Lục Quyết.
Tôi vội vàng dập máy.
Trời ơi, bây giờ tôi làm gì có can đảm mà đối mặt với cậu ấy!
Nhưng giây tiếp theo, Lục Quyết nhắn thẳng một tin qua: [Tôi đang ở dưới tòa chung cư của cậu.]
[Xuống đây.]
2
Tôi cảm thấy mình sắp tiêu đời đến nơi rồi.
Thế là tôi tuyệt vọng giả vờ ngốc nghếch: [A?]
Lục Quyết có vẻ hơi mất kiên nhẫn, gửi thẳng một tin nhắn thoại: "Hôm nay thứ sáu, cậu ngốc rồi à?"
Kể từ khi phát hiện bí mật của cậu ấy, tôi đã đặt ra quy tắc cứ chiều thứ sáu tan học là phải đến tìm tôi, cùng nhau trải qua một cuối tuần 'đầy màu sắc'.
Nhưng giờ đây, tôi không dám 'màu sắc' gì nữa mà chỉ biết ngồi run cầm cập.
Sau khi do dự hai giây, tôi trả lời: [Cậu về trường đi, hôm nay tôi không được khỏe lắm.]
Lục Quyết gửi lại một dấu chấm lửng đầy cạn lời.
Tôi thấy cậu ấy không nói gì thêm, cũng thở phào nhẹ nhõm.
Thực ra Lục Quyết khá là oán hận tôi. Dù sao thì ai bị đe dọa suốt mấy tháng trời cũng chẳng dễ chịu gì, nhất là khi tôi lại còn là kẻ háo sắc.
Có mấy lần, Lục Quyết trước mặt tôi chỉ được phép đeo mỗi cái tạp dề, tôi thậm chí còn không chừa lại cho cậu ấy lấy một cái quần lót.
Lúc trước tôi được ăn ngon bao nhiêu thì khi bị vạch trần tôi sẽ t.h.ả.m hại bấy nhiêu nên tuyệt đối không được để Lục Quyết biết chuyện tôi nhận nhầm người.
Tôi nghĩ vậy thì thở ra một hơi, định tìm kiếm manh mối trên mạng.
Lục Quyết có thể bị tôi lừa chứng tỏ cậu ấy đúng là làm công việc này, tôi phải tìm...
Đing đong, tiếng chuông cửa khẽ vang lên.
Ngay sau đó là giọng nói quen thuộc của Lục Quyết: "Du Ninh, mở cửa."
3
Tôi cảm thấy hôm nay mình chắc chắn c.h.ế.t chắc rồi.
Tôi thấy không trốn thoát được, đành bôi nhanh lớp phấn lên mặt, xác định trông thật nhợt nhạt rồi mới ra mở cửa.
"Haha, buổi tối tốt lành."
Tôi nhìn người ngoài cửa mà chào hỏi đầy gượng gạo: "Sao cậu lại lên đây? Không phải tôi đã nói..."
Tôi chưa kịp nói xong, Lục Quyết bất ngờ vươn tay, định áp mu bàn tay vào trán tôi: "Chỗ nào không khỏe? Sốt à?"
Tôi sợ cậu ấy làm trôi lớp phấn trên mặt, theo bản năng lùi lại, nhỏ giọng nói: "Không có gì, chỉ là… Hơi đau dạ dày thôi."
Bàn tay Lục Quyết chạm hụt, cậu ấy khựng lại, giọng hơi khó chịu: "Đau dạ dày không đi bệnh viện, ở nhà định đau c.h.ế.t à?"
Tôi đáp cộc lốc: "Cũng không đến nỗi đó, ở nhà có t.h.u.ố.c rồi."
Lục Quyết nhìn tôi chằm chằm một lúc rồi hơi ngượng ngùng bảo: "Đau dạ dày thì uống chút cháo sẽ tốt hơn, cậu biết nấu không?"
Tôi lắc đầu: "Tôi có thể đặt đồ ăn ngoài."
Lục Quyết nhíu mày: "Giao đến nơi là nguội ngắt rồi."
Tôi chỉ tay xuống lầu: "Dưới này có tiệm cháo, gần lắm, không nguội đâu."
Lục Quyết nhíu mày c.h.ặ.t hơn, vẻ mặt có chút bực dọc.
Tôi cũng không biết tại sao cậu ấy lại không vui nhưng sợ đụng phải cơn giận của cậu ấy nên vội vàng nói: "Cậu không cần lo, tôi không sao đâu, cậu về đi."
Lục Quyết chậc một tiếng, đang định lên tiếng thì đột nhiên…
"Ưm!"
Trong nhà, ở phía phòng khách, vọng ra một tiếng rên rỉ đầy kìm nén.
Theo sau đó là giọng nói đầy cợt nhả của người đàn ông: "Vợ không nhìn tôi sao?"
Lục Quyết nghe thấy thế, sắc mặt lập tức thay đổi.
4
Tôi đây cũng biến sắc theo.
Cái tình huống quái quỷ gì thế này?
Nửa giây sau tôi mới nhớ ra, c.h.ế.t tiệt, quên tắt phòng livestream, tên web-boy kia lại giở trò quyến rũ rồi!
"Hèn gì không muốn cho tôi vào cửa, hóa ra là giấu người trong nhà."
Lục Quyết sa sầm mặt mày: "Du Ninh, lá gan của cậu cũng lớn thật đấy, có tôi rồi vẫn chưa đủ sao?"
Tôi vội xua tay: "Không phải! Không có ai cả!"
"Vợ ơi, nhìn em này!"
Lạy chúa, anh trai, anh đừng kêu nữa được không!
Tôi thấy sắc mặt Lục Quyết ngày càng khó coi thì tay nhanh hơn não, kéo thẳng cậu ấy vào trong phòng rồi đưa điện thoại cho xem: "Là livestream thôi, trong phòng không có ai cả!"
Lục Quyết nhìn phòng livestream với những dòng bình luận bay nhảy, sắc mặt chẳng khá hơn là bao, giọng trầm đục: "Nhìn tôi chưa đủ à? Còn muốn xem livestream của người khác nữa?"
Tôi cãi cố: "Không có, không có... Tôi xem lần đầu thôi..."
Tôi vừa dứt lời, nickname của tôi đã bị gọi tên: "Chanh Vợ à, sao hôm nay không tặng tim cho anh?"
"Anh biết rồi, chắc chắn là tại anh chưa đủ nhiệt tình nên vợ chưa hài lòng."
Cậu ta vừa nói vừa x.é to.ạc chiếc áo phông xuyên thấu trên người, vải rách tận xuống bụng dưới: "Thế này, vợ đã hài lòng chưa?"
Tim tôi như rụng rời, bàn tay run rẩy định tắt livestream thì bị Lục Quyết giữ c.h.ặ.t cổ tay.
"Tắt cái gì?" Ánh mắt Lục Quyết trầm xuống: “Cậu ta đang hỏi cậu đấy."
"Cậu có hài lòng không, Du Ninh?"
5
Tôi lắc đầu nguầy nguậy.
Lục Quyết không buông tha: "Vậy thế nào mới làm cậu hài lòng?"
Tôi vội vàng tắt điện thoại, áp tay lên bụng Lục Quyết: "Kiểu như cậu này!"
Lục Quyết khựng lại một chút, nghiến răng: "Nói thì nói, cậu đừng có kéo quần tôi!"
Đùa à, giờ này mà còn bắt người ta nói chuyện t.ử tế được chắc!
Thế là tôi không những không buông tay mà còn làm tới, luồn hẳn lòng bàn tay vào dưới gấu áo cậu ấy: "Cậu là người làm tôi hài lòng nhất, thật đấy."
Lục Quyết nhìn chằm chằm tôi một lúc, cuối cùng vươn tay ôm lấy eo tôi, hơi ngượng ngùng hỏi: "Dạ dày còn đau không?"
Tôi ngẩn người, lắc đầu.
Lục Quyết lúc này mới bế tôi vào phòng ngủ, khẽ hỏi: "Hôm nay... Muốn dùng cái gì?"
Tôi chưa kịp hiểu ý: "Hả?"
Lục Quyết đã quen đường quen lối mở tủ quần áo, đập vào mắt cậu ấy ngay là một chiếc vòng cổ da màu đen: "Cậu mới mua cái này à? Sao thấy hơi ngắn thế?"
Tôi nhìn chiếc vòng mà giật mình, cố giữ bình tĩnh tìm cách lấy lại: "À đúng, lỡ mua nhọn quá, hay là thôi không dùng cái này nữa..."
