Nhân Tình Của Ba Chồng Là Tiểu Tam Của Chồng Tôi - Chương 5

Cập nhật lúc: 24/06/2026 11:01

Tôi vừa đưa tay ra hiệu im lặng, miệng anh ta đã nhanh hơn:

“Em bị bệnh à? Trốn trong toilet nam làm gì…”

Tôi hốt hoảng bịt miệng anh ta lại.

Nhưng đã muộn.

Động tĩnh bên này khiến Lưu Thế Kiệt sinh nghi.

Tiếng bước chân của anh ta chậm rãi tiến đến, cuối cùng dừng ngay trước cửa buồng vệ sinh chúng tôi.

Chỉ cách một tấm vách.

Sau vài giây im lặng, anh ta gõ cửa.

“Có ai trong đó không? Anh bạn, cho tôi xin ít giấy được không? Vừa rồi tôi nghe thấy cậu nói chuyện.”

C.h.ế.t tiệt.

Hết cách, tôi lấy một gói giấy trong túi ném ra ngoài.

Sau đó, tôi ra hiệu bắt Lục Tịch Thanh trả lời.

Anh ta ho nhẹ, cố ý hạ giọng:

“Khụ… chỉ còn từng này thôi, dùng tạm nhé.”

Lưu Thế Kiệt vẫn chưa bỏ qua, giọng nghe có vẻ khách sáo nhưng rõ ràng đang thăm dò.

“Anh bạn, cậu ngồi đây bao lâu rồi? Lúc tôi vào rõ ràng không thấy ai, tự nhiên nghe tiếng cậu làm tôi giật mình.”

Lục Tịch Thanh mặt dày bịa chuyện, giọng điệu bình tĩnh đến lạ.

“Sao? Đi vệ sinh còn phải chạy quanh làm quen trước à? Tôi còn chưa nói bị cậu dọa sợ đây. Mỗi người tự lo việc của mình đi, đừng nhiều lời được không?”

Anh ta vừa nói xong, tôi lập tức nhấn nút xả nước, rồi kéo Lục Tịch Thanh chạy vội ra ngoài.

Tôi còn chưa kịp mắng anh ta phá hỏng kế hoạch, đã thấy Lưu Thế Kiệt khoác vai Dương Hân bước ra, trên mặt đầy vẻ chưa thỏa mãn.

“Em yêu, qua công viên đi.”

Hả?

To gan đến mức đó sao?

Nhưng tôi không hề giận.

Bằng chứng càng nhiều, khi ly hôn tôi càng có lợi.

Vì vậy, tôi và Lục Tịch Thanh quyết định tiếp tục bám theo.

Vừa hay máy ảnh của anh ta chụp rõ hơn điện thoại của tôi.

7

Nhưng tôi vẫn đ.á.n.h giá thấp độ trơ trẽn của hai người kia.

Họ thậm chí không tìm chỗ kín đáo hơn, mà bắt đầu ngay trên cầu.

Cũng may xung quanh không có nhiều người, lại có cây cối che khuất một phần, miễn cưỡng xem như còn chút ý thức.

Nhưng mà…

Tôi thật sự thấy xấu hổ thay cho họ.

Tôi nghiêng đầu nhìn Lục Tịch Thanh, cau mày nói:

“Này, anh không cần quan sát kỹ như vậy đâu. Nhân lúc này mau lập vài phương án kiện tụng đi, phải đảm bảo không có sơ hở nào.”

Anh ta liếc tôi một cái, vẻ mặt như không biết nên nói gì.

Sau đó, anh ta bình tĩnh lấy điện thoại ra gọi một cuộc.

Chưa đầy năm phút sau, tiếng còi cảnh sát vang lên ch.ói tai.

Hai kẻ đang “hoạt động” đến cao trào lập tức bị cưỡng chế tách ra.

Thì ra, Lục Tịch Thanh đã gọi cảnh sát.

Thấy tôi sững sờ, anh ta thản nhiên phủi tay, khoanh tay trước n.g.ự.c.

“Nhìn lâu vậy không sợ mọc lẹo à? Chồng em bị bắt vì hành vi không đứng đắn nơi công cộng, chắc chắn sẽ để lại hồ sơ. Tiếp theo chỉ cần tính toán tổng thu nhập và số tài sản hắn đã chuyển đi nữa là được.”

Đúng lúc này, điện thoại tôi đổ chuông.

Cảnh sát gọi đến, bảo tôi đến bảo lãnh.

Ban đầu tôi định mặc kệ, cứ để Lưu Thế Kiệt bị nhốt qua đêm rồi tính.

Nhưng Dương Hân hình như không có bạn bè thân thiết, gia đình cũng đã ly tán.

Vậy nên nếu cô ta muốn được bảo lãnh ra ngoài, khả năng cao phải gọi “người kia” đến.

Với tâm thế hóng chuyện, tôi chỉ sợ bọn họ không có cơ hội chạm mặt nhau.

Vì thế, khi đến ký giấy bảo lãnh, tôi cố tình đưa một số điện thoại cho cảnh sát.

“Anh cảnh sát, có ai đến bảo lãnh Dương Hân chưa? Cô ấy là thư ký của chồng tôi, dạo này hình như có chút mâu thuẫn với gia đình. Nếu cần liên hệ, anh có thể gọi số này, hình như là số chồng cô ấy.”

Nghe vậy, cảnh sát nhìn tôi bằng ánh mắt khó tả. Có thể thấy anh ta đã đấu tranh tư tưởng rất lâu.

Cuối cùng, anh ta chỉ bất lực nhắc nhở:

“Cô gái, nếu đổi được thư ký thì đổi đi. Đừng quá cả tin, vẫn nên đề phòng một chút.”

Nói xong, anh ta còn liếc Lưu Thế Kiệt vừa bước ra bằng ánh mắt đầy khinh thường.

Ngay khi xoay người lại, nước mắt tôi lập tức tuôn xuống.

“Chồng à, chuyện này là thật sao? Họ nói anh có hành vi không đứng đắn nơi công cộng, làm ảnh hưởng mỹ quan đô thị. Chắc chắn là anh bị oan đúng không?”

Lưu Thế Kiệt cúi gằm mặt, cả người trông đầy mệt mỏi, không nói một lời, chỉ kéo tay tôi ra ngoài.

Rõ ràng anh ta không muốn tiếp tục nói về chuyện này.

Sao vậy?

Bây giờ mới biết mất mặt à?

Muốn đi sao?

Không có cửa đâu.

Nhân vật quan trọng nhất còn chưa xuất hiện mà.

8

“Chồng à, chờ một chút đi. Nếu không ai đến đón Dương Hân, hay là chúng ta giúp cô ấy làm thủ tục bảo lãnh luôn? Dù sao cô ấy cũng chỉ có một mình, để cô ấy ở đây qua đêm thì tội quá.”

Tôi vừa nói xong, cửa đồn cảnh sát đã bị đẩy mạnh ra.

Một bóng người hùng hổ lao vào, gặp ai cũng túm lại hỏi:

“Dương Hân đâu? Tôi đến bảo lãnh cô ấy! Nhất định các người đã nhầm rồi! Có người cố tình hãm hại cô ấy, bôi nhọ danh dự của cô ấy!”

Không đợi tôi lên tiếng, Lưu Thế Kiệt đã sững sờ đứng tại chỗ, giọng đầy nghi hoặc:

“Bố?”

Giọng anh ta vừa ngờ vực vừa thăm dò.

Bố chồng tôi cũng khựng lại.

Cả căn phòng lập tức chìm vào bầu không khí ngượng ngùng đến cực điểm.

Tôi lau đi những giọt nước mắt giả tạo, ngước mắt nhìn ông ta.

“Bố cũng đến đón chồng con sao? Con đã đóng tiền bảo lãnh xong rồi. Con cũng nghĩ giống bố, chắc chắn là cô gái này cố tình bám lấy Thế Kiệt.”

Bố chồng nhìn sang con trai mình, rồi vỗ vai tôi, ý bảo tôi cứ về trước.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.