Nhân Viên Nhà Xác Nhắc Tôi Cười Nhỏ Tiếng Lại - Chương 1
Cập nhật lúc: 28/07/2026 15:01
Bố tôi vì lao vào biển lửa cứu con gái của bạch nguyệt quang mà mất mạng.
Ngay trong đêm, tôi lập tức chạy đến bệnh viện. Lần đầu nhìn thấy ông nằm đó, khóe môi tôi không tự chủ được mà nhếch lên.
Nhân viên đứng cạnh tốt bụng nhắc nhỏ: “Cô cười khẽ thôi.”
Nhưng đến khi ôm được hũ tro cốt của ông trong tay, tôi lại càng cười lớn hơn.
Người bố tốt của tôi ơi, đã đi thì đi cho dứt khoát.
Không để lại di chúc, lại để cả khối tài sản trăm tỷ cho tôi, đúng là khách sáo quá rồi.
1
Bố tôi c.h.ế.t vì cứu Tống Chi. Vừa nghe tin, tôi lập tức đến bệnh viện ngay trong đêm.
Ông nằm trên chiếc giường lạnh trong nhà xác, toàn thân bị lửa thiêu đến biến dạng, chẳng còn dáng vẻ cao cao tại thượng thường ngày.
Nhìn thấy cảnh đó, tôi thật sự không nhịn nổi.
Nhân viên bên cạnh chịu không được, nhẹ giọng nhắc tôi: “Cười nhỏ tiếng một chút.”
Miệng tôi nói xin lỗi, nhưng lúc đi lấy giấy chứng t.ử, bước chân vẫn nhẹ bẫng như muốn nhảy lên.
Làm xong thủ tục, tôi nhanh ch.óng đưa bố đi hỏa táng.
Trong lúc chờ nhận tro cốt, tôi liên hệ với luật sư riêng của ông, xác nhận lại một lần nữa rằng bố tôi không để lại di chúc.
Ông không có vợ hợp pháp, cũng chẳng có đứa con nào khác. Trên hộ khẩu, chỉ có duy nhất mình tôi.
Vậy thì tài sản đương nhiên đều là của tôi.
Tôi tranh thủ từng phút, làm thủ tục sang tên toàn bộ tài sản về cho mình.
Biệt thự rộng lớn phía tây thành phố, công ty đứng tên ông, gara đầy siêu xe.
À, còn cả căn nhà bố tôi từng cho Tống Chi mượn ở.
Tôi vốn không thích nhà mình có thứ khiến người ta buồn nôn, nên chọn một buổi chiều trời đẹp, đích thân đến mời cô ta dọn đi.
Ai ngờ vừa nhìn thấy tôi, Tống Chi chẳng những không mở cửa, còn gọi thẳng cảnh sát.
Các chú công an vừa đến nơi, cánh cửa lập tức bật mở.
Tống Chi lao ra, chỉ thẳng vào tôi mà hét:
“Chính là cô ta! Chú cảnh sát, cô ta xông vào nhà cháu!”
Tôi vội vàng giải thích:
“Chú cảnh sát, đừng nghe cô ta nói bậy. Cháu chỉ đứng ngoài gõ cửa thôi, chưa hề xông vào.”
“Cô gọi thế là gõ cửa à? Cô rõ ràng muốn phá cửa nhà tôi!” Tống Chi túm tay một chú công an, tiếp tục chỉ vào tôi, “Chú mau bắt cô ta lại đi!”
Chú công an kia nhìn tôi với vẻ mặt khó tả, gạt tay cô ta ra rồi hỏi:
“Rốt cuộc là chuyện gì?”
Tôi chớp mắt vô tội:
“Cháu thật sự chỉ gõ cửa. Như vậy cũng bị tính là xâm nhập trái phép sao ạ?”
“Cô thế này không gọi là xâm nhập trái phép, nghiêm trọng hơn thì là gây rối trật tự đấy, hiểu không?”
Nghe vậy, trên mặt Tống Chi lập tức hiện lên vẻ đắc ý.
Tôi bật cười:
“Chú cảnh sát, nhưng căn nhà này là của cháu mà. Cháu gõ cửa nhà mình cũng phạm pháp ạ?”
Nói xong, tôi lấy giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà và căn cước ra đưa cho họ.
Một chú công an nhận lấy, đối chiếu kỹ gương mặt tôi với tên chủ nhà trên giấy tờ.
Thấy mọi thứ đều khớp, anh ta nhíu mày hỏi:
“Đây đúng là nhà cô? Vậy sao cô không có chìa khóa?”
Tôi bĩu môi:
“Còn không phải vì có người chiếm nhà cháu rồi không chịu đi sao? Chú nói xem, như vậy có tính là chiếm dụng tài sản của người khác không?”
Tống Chi lập tức nhảy dựng:
“Nhà cô cái gì? Đây rõ ràng là nhà của bố Giang! Cô đợi đấy, tôi gọi bố ấy đến dạy cô một trận!”
Trước mặt mọi người, cô ta liên tục gọi điện cho bố tôi.
Nhưng gọi hết cuộc này đến cuộc khác, bên kia vẫn không có ai nghe máy. Vẻ mặt cô ta dần trở nên hoảng loạn.
“Đừng gọi nữa.” Tôi cười thành tiếng, “Có gọi thêm cũng chẳng ai bắt máy đâu.”
Tống Chi tức tối:
“Cô đừng đắc ý! Bố Giang chắc chắn đang bận thôi!”
Tôi cười càng rạng rỡ:
“Ừ, bận đi đầu t.h.a.i rồi.”
Sắc mặt cô ta lập tức thay đổi, giọng nói the thé:
“Tô Nguyệt, cô nói gì đó? Bố Giang là bố ruột của cô đấy! Cô dám nguyền rủa ông ấy c.h.ế.t sao? Có tin tôi nói chuyện này với bố Giang, ông ấy nhất định đ.á.n.h gãy chân cô không?”
Tôi khoanh tay, dáng vẻ chẳng hề sợ hãi:
“Ôi, tôi sợ quá cơ. Nhưng tiếc là ông ấy sẽ không bao giờ nghe được cô mách lẻo nữa.”
“Tống Chi, chẳng lẽ cô quên rồi à? Hôm trước trường cô xảy ra hỏa hoạn, bố tôi đang định mang đồ đến cho cô. Nghe nói lớp học bốc cháy, ông ấy không kịp nghĩ đã lao vào cứu người.”
“Nhưng cuối cùng không tìm thấy cô, còn chính ông ấy thì không ra được.”
Tôi vừa nói vừa thở dài:
“Đáng tiếc thật đấy. Bố tôi xem cô còn quan trọng hơn con gái ruột, vậy mà trước lúc c.h.ế.t, hai người còn chẳng gặp được nhau lần cuối.”
“Cô nói dối! Cô đang nguyền rủa bố Giang!” Tống Chi ngẩn ra vài giây, rồi bỗng trở nên kích động, lao tới muốn đ.á.n.h tôi.
Tôi lập tức nép ra sau lưng chú cảnh sát.
“Cứu mạng với! Có người muốn đ.á.n.h người! Chú cảnh sát mau giữ cô ta lại đi!”
Mấy chú cảnh sát đứng xem một lúc, đại khái cũng hiểu được tình hình rối rắm này là chuyện gì.
Một người trong số họ lập tức giữ Tống Chi lại, kéo cô ta ra xa tôi.
2
Họ khuyên Tống Chi bình tĩnh, đồng thời cũng nhắc tôi đừng tiếp tục châm chọc.
Chuyện riêng của nhà người ta, các chú ấy cũng không muốn can thiệp sâu.
Cuối cùng, họ đưa cả hai chúng tôi về đồn để lấy lời khai. Lúc được thả ra, tôi còn nghe thấy một chú công an nói với Tống Chi:
“Nhà là của người ta, cô đừng cố chấp nữa. Muốn ở tiếp thì thương lượng đàng hoàng, không muốn ở thì mau dọn đi.”
