Nhân Viên Nhà Xác Nhắc Tôi Cười Nhỏ Tiếng Lại - Chương 6

Cập nhật lúc: 28/07/2026 15:02

Đánh xong, bọn chúng còn đe dọa tôi:

“Nếu mày còn dám động đến Tống Chi nữa, lần sau sẽ không chỉ đơn giản như vậy đâu.”

Bọn chúng bỏ đi.

Tôi bò ra khỏi bụi cỏ, tìm điện thoại rồi báo cảnh sát.

Tống Chi đúng là ngu hết t.h.u.ố.c chữa.

Bạn bè của cô ta cũng chẳng thông minh hơn là bao.

Đây là khu biệt thự cao cấp, ngay cả đáy hồ bơi cũng có camera an ninh.

Khi tôi còn đang nằm viện bôi t.h.u.ố.c, cảnh sát đã gửi tin đến.

Hai tên sinh viên kia đã khai sạch. Bọn chúng nói quen Tống Chi, nhưng không phải do cô ta sai khiến.

7

Chỉ là Tống Chi khóc lóc kể khổ, bọn chúng thấy tôi quá đáng, nên muốn “thay trời hành đạo”.

Hành đạo đến mức tự tiễn mình vào đồn.

Tôi lập tức tuyên bố:

Không hòa giải.

Trong lúc tôi nằm viện, gia đình hai tên kia liên tục tìm đến xin lỗi.

Lúc đ.á.n.h tôi, bọn chúng hùng hổ bao nhiêu, bây giờ cha mẹ bọn chúng cúi đầu thấp bấy nhiêu.

“Cô Tô, mong cô rộng lượng bỏ qua cho con trai tôi. Sau này nó ra ngoài, quỳ xuống xin lỗi cô cũng được.”

Tôi vừa khóc vừa nói:

“Tôi đáng thương lắm mà. Cô thử nghĩ xem, nếu bây giờ tôi rút đơn, lỡ sau này Tống Chi lại xúi ai đó đ.á.n.h tôi nữa thì sao?”

Hai gia đình kia cũng là người biết điều. Nghe vậy liền không tiếp tục dây dưa với tôi nữa.

Thay vào đó, họ quay đầu xách đồ đi tìm Tống Chi và Lâm Cẩn.

“Bây giờ hai mẹ con họ ngay cả cửa nhà cũng không dám bước ra.” Luật sư của tôi báo lại, “Vừa ló mặt là bị người ta mắng. Mà hai nhà kia cũng không phải dạng vừa, sức chiến đấu rất mạnh.”

Tất nhiên là mạnh rồi.

Mấy bà trung niên kia đều là đội trưởng đội mắng c.h.ử.i nhiều năm, đâu giống Lâm Cẩn — kiểu phụ nữ ngày thường chỉ biết đóng vai trà xanh dịu dàng, yếu đuối.

Tôi gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Lâm Cẩn ôm bụng, khóc đến rưng rưng, vừa đáng thương vừa cố giữ hình tượng.

Luật sư lại hỏi:

“Cô còn định tiếp tục kiện Tống Chi không?”

Tôi đáp ngay:

“Đương nhiên. Chẳng lẽ tôi bị đ.á.n.h oan rồi bỏ qua?”

Kết quả cuối cùng, hai gã sinh viên đại học kia bị ép phải cúi đầu xin lỗi tôi.

Tiện thể tôi còn đòi được một khoản bồi thường nho nhỏ, chỉ hơn mười vạn thôi.

Nhưng với gia đình bình thường, khoản tiền đó cũng đủ khiến họ đau đầu một thời gian.

Sau đó, Lâm Cẩn liên tục gọi điện cho tôi, chắc vẫn muốn thương lượng chuyện rút đơn kiện.

Tôi thẳng tay chặn số.

Tôi biết rất rõ toàn bộ câu chuyện phía sau.

Ban đầu Lâm Cẩn đồng ý điều kiện của tôi, nhưng sau đó lại quay về nói với Tống Chi. Thế nên Tống Chi mới tìm người đ.á.n.h tôi.

Bây giờ tôi không còn dám tin bất cứ lời hứa hẹn nào của bà ta nữa.

Lỡ lại ăn đòn lần hai thì sao?

Lần tiếp theo tôi gặp Lâm Cẩn, đã là năm tháng sau.

Khi ấy tôi đã trở lại trường đại học ở thành phố khác. Vừa tan học, tôi nhận được điện thoại từ phòng giáo vụ.

Cô ấy nói có người tự xưng là dì tôi, đang chờ tôi ngoài cổng trường.

Tôi vừa đến nơi đã nhìn thấy Lâm Cẩn.

Bà ta vừa thấy tôi, phịch một tiếng quỳ xuống đất.

“Tiểu Nguyệt, cầu xin con, con cứu em trai con đi!”

Xung quanh có rất nhiều người nhìn sang, nhưng tôi chẳng cảm thấy mất mặt gì, cứ để bà ta quỳ như vậy.

Lâm Cẩn nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, nước mắt rơi như mưa:

“Cầu xin con, cứu nó với. Em trai con vừa sinh ra đã bị bệnh tim bẩm sinh, phải phẫu thuật ở bệnh viện lớn, nhưng dì không có tiền… Nó thật sự là con của bố con, là huyết mạch nhà họ Giang. Dì cầu xin con!”

Lâm Cẩn không bằng cấp, không kinh nghiệm làm việc, cả đời chỉ biết dựa vào đàn ông.

Ban đầu dựa vào chồng cũ, sau đó nghe tin bố tôi phát tài, bà ta tìm đủ lý do đá chồng, quay về bám lấy bố tôi.

Bố tôi c.h.ế.t rồi, dù tài sản để lại đều sang tên tôi, nhưng những thứ ông từng mua cho bà ta, những khoản tiền đã chuyển, cộng lại cũng gần hai triệu.

Chồng cũ của bà ta cũng để lại một căn nhà.

Với điều kiện như vậy, cuộc sống của bà ta đã hơn xa phần lớn người bình thường.

Nếu biết tiết kiệm, nửa đời sau hoàn toàn có thể sống yên ổn.

Nhưng — từ xa hoa rơi xuống bình thường, mới là thứ khiến người ta khó chịu nhất.

Tống Chi đã quen làm công chúa, quen với việc muốn gì có nấy, mua sắm chẳng cần nhìn giá.

Bây giờ bắt cô ta tự nấu ăn, không có tài xế riêng, túi xách cũng chỉ mua được loại vài nghìn, cô ta chịu không nổi.

Tồi tệ hơn nữa là, cô ta vốn định sau khi tốt nghiệp đại học sẽ dùng tiền của bố tôi để đi du học.

Bây giờ kiện tụng quấn thân, tiền trong nhà cũng chẳng còn bao nhiêu, du học đừng nói mơ, đến đi du lịch cũng phải cân nhắc từng đồng.

Không biết bị ai dụ dỗ, Tống Chi lại sa vào c.ờ b.ạ.c.

Chỉ trong vòng một tháng, số tiền hai mẹ con họ có đã bốc hơi sạch sẽ.

Biết chuyện, Lâm Cẩn tức đến động thai, bị đưa vào viện cấp cứu.

Đứa bé sinh non, vừa ra đời đã phát hiện mắc bệnh tim bẩm sinh, cần phẫu thuật ở bệnh viện lớn, chi phí cực kỳ cao.

Lâm Cẩn không có tiền.

Từ sau khi sa sút, đám quý bà từng qua lại với bà ta đều tránh bà ta như tránh dịch.

8

Những mối quan hệ mà bà ta từng vênh váo khoe khoang, thực chất đều do Giang Hải dựng nên.

Bây giờ Giang Hải c.h.ế.t rồi, chẳng còn ai thèm để ý đến bà ta.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhân Viên Nhà Xác Nhắc Tôi Cười Nhỏ Tiếng Lại - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD