Nhân Viên Quản Lý Hồ Sơ Ngục Giam Trùng Sinh - Chương 20
Cập nhật lúc: 07/01/2026 11:07
Hắn lăn lộn ở phòng chiếu phim lâu rồi, cũng biết chút quy tắc ngầm, chủ quán biệt hiệu là A Hổ, nghe nói có bối cảnh xã hội đen, quen biết không ít kẻ m.á.u mặt ở địa phương, nếu để gã biết chính mình dẫn cảnh sát tới, gã thật sự có khả năng lấy mạng hắn!
Khương Lăng: "Không muốn chúng tôi tới cửa, vậy thành thật khai báo đã xem những phim gì."
Tiền Đại Vinh người béo không chịu được nóng, hoàn cảnh chật chội trong phòng thẩm vấn khiến lưng hắn ướt đẫm mồ hôi, bị hai cảnh sát dọa cho một trận, suýt nữa hồn phi phách tán, tay chân lạnh toát, quần áo ướt mồ hôi dính vào người lạnh lẽo.
Hiển nhiên không trốn thoát được, Tiền Đại Vinh đành phải khai ra những băng hình mình xem gần đây. Chỉ nghe tên thôi, Tiền Kiến Thiết đã hận không thể đ.á.n.h c.h.ế.t hắn! Cái gì "Nhục bồ đoàn", cái gì "Mật đào thành thục thời", đó là cái thứ gì? Thằng ranh con này không lo học hành, suốt ngày toàn xem mấy cái băng đĩa đồi trụy, thảo nào lại nhắm vào Lương Thất Xảo.
Khương Lăng: "Ở phòng chiếu phim bao lâu?"
Tiền Đại Vinh: "Chỉ tan học xong chơi một chút, cũng không lâu lắm."
Khương Lăng liếc nhìn đôi tay không biết đặt vào đâu của hắn: "Nói dối!"
Tiền Đại Vinh đành phải nói thật: "Hai tiếng trở lên, có đôi khi cũng sẽ qua đêm."
Khương Lăng: "Qua đêm không ai tìm à?"
Tiền Đại Vinh cúi đầu nhìn mũi chân mình, không hé răng.
Khương Lăng: "Vì sao không về nhà?"
Tiền Đại Vinh giơ tay gãi đầu, trong mắt hiện lên một tia bực bội: "Bố mẹ toàn cãi nhau, phiền!"
Sắc mặt Triệu Diễm Hồng và Tiền Kiến Thiết biến đổi, đồng thời quát lớn: "Đại Vinh, đừng có nói bậy bạ!"
Tiền Đại Vinh ngẩng đầu, lệ khí trong mắt dần dày đặc: "Vốn dĩ là thế mà! Các người một người thì b.a.o n.u.ô.i bồ nhí bên ngoài, một người thì chơi mạt chược thâu đêm suốt sáng, con về nhà làm cái gì?"
Tiền Kiến Thiết cảm thấy mất mặt: "Đâu ra mà bồ nhí? Bố chẳng phải vì công việc nên phải tăng ca sao."
Triệu Diễm Hồng chột dạ trả lời: "Buổi tối chẳng phải có bảo mẫu nấu cơm sao? Mày lớn tướng rồi, quản mẹ chơi mạt chược làm gì! Mẹ còn không thể có chút sở thích riêng à?"
Tiền Đại Vinh bị những câu hỏi liên hoàn của Khương Lăng kích thích đến mức cảm xúc có chút mất khống chế: "Con không nói bậy. Con cái gì cũng biết! Bố suốt ngày không về nhà, tò te hú hí với con mụ lẳng lơ ở phòng tài vụ; Mẹ thì chẳng được tích sự gì, không dám ly hôn chỉ biết cãi nhau với bố, cãi không thắng liền khóc, có người rủ chơi mạt chược thì chạy nhanh hơn bay, đêm không về nhà. Con về đến nhà, trong phòng lạnh lẽo, một bóng người cũng không có!"
Tiền Kiến Thiết căn bản không ngờ lúc mình không ở nhà Triệu Diễm Hồng cũng chẳng lo cho gia đình, tức giận mắng ầm lên: "Triệu Diễm Hồng, cô ngay cả con trai cũng chăm sóc không xong, tôi cưới cô về có tác dụng gì hả?!"
Triệu Diễm Hồng nhịn rồi lại nhịn, khuôn mặt từ đỏ chuyển sang trắng, lại từ trắng chuyển sang đỏ, cuối cùng bà ta thật sự không nhịn nổi nữa, không chút yếu thế phản kích: "Ông cái đồ không biết xấu hổ nuôi hồ ly tinh bên ngoài, còn mặt mũi trách tôi à? Con trai từ nhỏ đến lớn ông quản được mấy lần?"
Phòng thẩm vấn lập tức lại náo nhiệt hẳn lên.
Tiếng cãi vã của hai vợ chồng xuyên qua cánh cửa gỗ mỏng truyền ra hành lang, khiến người ở đại sảnh trực ban nghe mà đau cả đầu.
Ngụy Trường Phong xử lý xong vụ cướp giật trở lại đại sảnh cảnh vụ, lúc này mới phát hiện vụ đ.á.n.h nhau giữa Tiền Đại Vinh và Lương Cửu Thiện vẫn chưa hòa giải xong, không khỏi nhíu mày, chuyện này không phải chỉ thiếu một chữ ký thôi sao, sao còn chưa kết thúc?
Nghĩ đến đây, Ngụy Trường Phong đẩy cửa phòng thẩm vấn.
Một mùi mồ hôi oi bức ập vào mặt, Ngụy Trường Phong ngước mắt nhìn về phía Khương Lăng đang ngồi ngay ngắn ở đầu bàn thẩm vấn. Cô mím môi chăm chú nhìn Tiền Kiến Thiết và Triệu Diễm Hồng cãi nhau, không hề có động tác ngăn cản.
Ngụy Trường Phong trầm giọng hỏi: "Sao lại thế này?"
Nhìn thấy Ngụy Trường Phong bước vào, Tiền Kiến Thiết như thấy được cứu tinh đứng bật dậy: "Cảnh sát Ngụy anh rốt cuộc cũng tới rồi. Người mới này của anh căn bản không biết cách hòa giải, giờ thì hay rồi, mâu thuẫn ngày càng kịch liệt."
