Nhân Viên Quản Lý Hồ Sơ Ngục Giam Trùng Sinh - Chương 33

Cập nhật lúc: 07/01/2026 11:09

Tiền Đại Vinh ngồi ở ghế bị cáo, trong mắt tràn ngập oán hận. Hắn đột nhiên kéo cổ áo ra, để lộ vết sẹo ở xương quai xanh, gào thét lớn với thẩm phán.

"Bố tôi chơi gái ở nhà kho đã khóa tôi ở ngoài cửa! Những âm thanh đó... những âm thanh đó mỗi đêm đều vang lên trong đầu tôi! Lúc ấy tôi mới năm tuổi!" "Bố tôi làm được, tại sao tôi không thể?!" "Tôi mới mười lăm tuổi, tôi chỉ muốn thử xem thôi, tại sao lại không thể?"

Cả tòa án ồ lên.

Triệu Diễm Hồng ngồi ở hàng ghế dự thính, cả người run rẩy, chiếc đồng hồ trên tay đã vỡ nát nhưng vẫn quên tháo xuống. Mảnh vỡ cứa vào cổ tay bà ta, m.á.u tươi từ từ chảy ra, nhưng bà ta dường như không cảm thấy đau đớn.

Tiền Kiến Thiết ngồi liệt trên ghế, ngơ ngác nhìn con trai ngồi ở ghế bị cáo.

Năm tuổi, lúc ấy con trai trắng trẻo mập mạp đáng yêu, ông ta còn chưa lên làm phó giám đốc, thường xuyên đưa con trai đi khắp nơi chơi. Lúc đó ông ta ở nhà kho với ai nhỉ? Ông ta đã hoàn toàn quên mất rồi.

Lúc ấy ông ta vứt con trai ở ngoài cửa ngách nhà kho, lại quên mất bên ngoài chất đống mười mấy cái thùng gỗ cũ chưa kịp dọn. Cạnh thùng gỗ sắc nhọn đã làm con trai bị thương. Lúc ấy con trai khóc lớn, m.á.u chảy ròng ròng, nhưng ông ta đang chơi đến cao hứng, căn bản không nghe thấy.

Sau đó ông ta cũng rất hối hận, mua rất nhiều đồ chơi dỗ dành con, không ngờ con trai lại ghi hận đến tận bây giờ.

Cho đến khi phiên tòa kết thúc, Tiền Kiến Thiết vẫn giống như một du hồn ngẩn ngơ, chuyện cũ từng màn lướt qua trong đầu, đau lòng đến mức không thở nổi. Mãi đến khi Triệu Diễm Hồng cào một cái lên mặt ông ta, cảm giác đau đớn mới làm ông ta tỉnh lại.

"Súc sinh! Ông là đồ súc sinh!" Triệu Diễm Hồng gào thét khản cả giọng, "Con trai bị đưa vào trường giáo dưỡng rồi, phải nhốt hai năm. Hai năm đấy, tiền đồ của nó hỏng hết rồi!"

Trong mắt Tiền Kiến Thiết hiện lên sự hoảng loạn và áy náy: "Tôi... tôi cũng không ngờ sẽ như vậy."

Triệu Diễm Hồng vừa quay đầu, nhìn thấy Lương Thất Xảo và Lương Cửu Thiện đứng dậy từ hàng ghế khán giả, bà ta bỗng nhiên nhào tới chân Lương Thất Xảo, nước mắt nước mũi tèm lem mặt: "Thất Xảo, Lương Thất Xảo, tại sao cháu không chịu viết đơn bãi nại? Cô có thể bồi thường cho cháu, cô có thể cho cháu rất nhiều rất nhiều tiền, cô có thể đưa hai chị em cháu ra nước ngoài, tại sao cháu không chịu tha thứ? Cô cầu xin cháu, cô van cháu, cháu xin thẩm phán một câu, cứ nói cháu và Đại Vinh là tự do yêu đương, được không?"

Lương Thất Xảo mím môi không nói gì, yên lặng nhìn người phụ nữ đang khóc lóc vì con trai trước mặt.

Lương Cửu Thiện chắn trước người chị gái: "Nó là tội đáng phải chịu, đáng đời!"

Lương Thất Xảo nắm tay em trai, nói từng câu từng chữ: "Cháu, không tha thứ."

Hai mắt Triệu Diễm Hồng đỏ ngầu, trạng thái như điên cuồng: "Là mày sai! Là mày cố ý! Tao biết, chúng mày đều không tin Đại Vinh sẽ sửa đổi, là chúng mày gài bẫy, đúng không?"

Khóe miệng Lương Thất Xảo nhếch lên một nụ cười trào phúng, cho dù cô cố ý thì đã sao?

Chìa khóa đặt ở đó, không ai bắt hắn đi trộm; Cửa nhà ở đó, không ai bắt hắn tự tiện xông vào; Cô ở đó, không ai bắt hắn lao tới.

Cảnh sát Khương đã nói, tất cả đều là cuộc thử nghiệm đối với Tiền Đại Vinh, chẳng qua thật đáng tiếc, hắn đã không vượt qua cuộc thử nghiệm này.

Lương Thất Xảo không để ý đến Triệu Diễm Hồng đang điên cuồng nữa, cùng Lương Cửu Thiện đi ra khỏi tòa án.

Khương Lăng vẫn luôn đợi ở bên ngoài tòa án.

Nhìn thấy hai chị em đi ra, cô chậm rãi đứng lên từ ghế dài.

Trong mắt hai chị em lấp lánh giọt nước mắt cảm kích, vui mừng.

Lương Thất Xảo đứng thẳng tắp, cả người dường như trút bỏ được gánh nặng, nhẹ nhõm vô cùng: "Cảnh sát Khương, hắn bị nhốt vào trường giáo dưỡng rồi, chị làm được rồi!"

Mắt Lương Cửu Thiện cong cong, cười rạng rỡ như ánh mặt trời, mang theo thần thái bay bổng của thiếu niên: "Cảm ơn chị, chị Lăng."

Gọi xong tiếng "chị Lăng" này, Lương Cửu Thiện cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Em gọi chị là chị Lăng, được chứ ạ?"

Nói đến sau, Lương Cửu Thiện chớp chớp mắt, đôi mắt xinh đẹp kia không còn chút u ám nào, lộ ra sự trong veo và thân thiết, chẳng qua tay phải cậu vô thức dừng lại ở chiếc cúc áo thứ hai, để lộ sự căng thẳng trong lòng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.