Nhập Cung Tranh Sủng? Không, Ta Bận Câu Cá Rồi! - Chương 3

Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:55

Ta tưởng hắn muốn ăn cá, mỉm cười, đảm bảo: "Yên tâm, hôm nay nhất định câu được!"

Câu này nói quá sớm rồi. Ta ngồi lì hơn một canh giờ, cần câu không có chút động tĩnh nào.

Bên cạnh, tiểu thiếu niên ăn miếng bánh hạt dẻ ta đưa, nghĩ một chút, nhịn không được hỏi: "Ngươi từng câu được cá chưa?"

Ta: "..."

Hình như có một mũi tên vô hình đ.â.m trúng tim ta.

Ha ha. Thành tích hiện tại là 0.

Nhưng ngoài mặt ta vẫn bình thản, cố tỏ vẻ thâm trầm nói: "Câu cá không thể cầu nhanh, phải biết dẫn dụ từ từ, như vậy khi hưởng thụ thành quả mới cảm thấy vui sướng tột độ."

Lời thì nói vậy, nhưng nội tâm ta đang gào khóc. Hu hu hu. Không thể để ta câu được một con thôi sao!

Trước mặt trẻ con, ta còn mặt mũi nào nữa!

Nghe lời ta, tiểu thiếu niên có vẻ như đã tin, gật gật đầu: "Lời người nói cũng có lý."

Ta: "Ừ ừ."

Nhưng lại qua nửa canh giờ.

Ta thực sự không ngồi nổi nữa, đứng phắt dậy, nghiêm nghị nói: "Chỗ quái quỷ này chắc chắn không có cá, ta phải đổi chỗ khác!"

Giống như ông trời cố tình chống lại ta vậy, lời vừa dứt, một con cá trê béo mầm nhảy vọt lên khỏi mặt nước, b.ắ.n tung nước.

Ta: "..."

Tiểu thiếu niên: "...?"

07

Má ta nóng ran, như bị ai tát một cái.

Hồi lâu sau, ta mới tìm lại được giọng nói của mình: "Chắc chắn là vì ta chưa thả thính, nên cá ở đây không quen biết ta!"

Ta liều mạng rải mồi câu xuống hồ.

Ánh mắt liếc thấy tiểu thiếu niên ngoảnh mặt đi, vai run run, hình như đang nhịn cười.

Mặt ta đỏ bừng lên: "..."

Dám cười nhạo ta!

Nhưng kẻ coi thường ta, mãi mãi có thể coi thường ta.

Lại qua một hồi lâu, ta vẫn chẳng câu được con nào.

Ta tức giận đổ hết mồi câu xuống, một đàn cá đuổi theo ăn: "..."

Cá đáng chế-t, ta muốn đem các ngươi đi kho, đi hấp hết!

Sau khi rải hết mồi, ta cuối cùng cũng bình tĩnh lại, cố gắng chuyển chủ đề: "Đúng rồi, ngươi tên là gì?"

Bất chợt nghe thấy lời ta, thiếu niên sững người một chút, ý cười nơi đuôi mắt chưa tan hết, nói: "Người gọi ta là Thừa Diễn đi."

Nói xong, hắn nhìn chằm chằm vào ta, quan sát tỉ mỉ thần sắc của ta.

Nhưng ta hoàn toàn không để ý, chỉ nhìn mặt hồ thất thần. Không biết ở đây nổ mìn bắt cá có phạm pháp không nhỉ?

08

Đừng hiểu lầm. Ta là một người câu cá đứng đắn. Thế là trong ba tháng sau đó. Ta và cá ở đây "quyết chiến", ngày nào cũng đến câu không sót một bữa.

Thừa Diễn không phải lần nào cũng tới, nhưng cũng cứ vài ngày lại qua canh chừng cho ta. Dần dần, bọn ta cũng trở nên thân thiết hơn.

Mỗi lần hắn ăn hết mấy món ăn vặt ta mang đến, ta vẫn chưa câu được con nào. Ta chịu đả kích lớn, ảm đạm nhìn hai cái thùng cá trên đất. Một cái trống trơn. Cái còn lại cũng trống trơn.

Cho đến một ngày, ta đang nghi ngờ mình lại xách thùng không về cung, thì cần câu đột nhiên giật mạnh. Lẽ nào lại là hàng hiếm gì đó?

Ta đã không còn hy vọng gì, nhưng vẫn liều mạng kéo cần vào bờ.

Cá ló đầu lên khỏi mặt nước. Mắt ta lập tức sáng rực!

Á!

Ta cuối cùng cũng câu được rồi!!

Ta phấn khích ném cá vào thùng, con cá vẫn đang giãy đành đạch, b.ắ.n ra không ít nước, làm ướt vạt váy ta. Nhưng ta chẳng màng đến, vừa quay đầu, vừa vặn nhìn thấy thiếu niên đang đi về phía này.

Ta hắng giọng, đang định khoe khoang, trước mắt lại đột nhiên xuất hiện một đống phụ đề phát sáng.

[Cứu mạng, trong hồ nhiều cá thế kia mà nữ phụ ngày nào cũng móm, tiểu phản diện ngày nào cũng canh chừng cho nàng ta, buồn cười chế-t mất.]

[So với sự t.h.ả.m hại của nữ phụ, phản diện đột nhiên không còn âm u nữa ha ha ha.]

[Mỗi lần nữ phụ về, phản diện đều đứng tại chỗ cười một hồi lâu mới đi.]

Ta chớp chớp mắt, nghi ngờ bản thân quá phấn khích nên bị ảo giác.

Phản diện?

Phản diện gì cơ?

Còn chưa kịp phản ứng, con cá trong thùng giãy quá mạnh, thế mà lại nhảy ra ngoài.

Thiếu niên trước mặt chú ý thấy, lao vọt tới, động tác nhanh nhẹn bắt được con cá, ngước mắt nhìn sang, trong mắt lấp lánh ánh sáng: "Oa, cuối cùng người cũng câu được rồi!"

Ta: "..."

09

Con cá vẫn đang giãy điên cuồng trong tay hắn. Ta nhìn chằm chằm vào người trước mặt.

Trước đây không để ý, giờ ta mới phát hiện ra, vải vóc hắn mặc tuy mỏng manh, nhưng không phải thứ mà nội giám hay thị vệ bình thường nên có. Ta vốn tưởng hắn sau khi tan làm mới thay thường phục, giờ xem ra, là ta hiểu lầm rồi.

Hơn nữa theo như bình luận nói, hắn là phản diện?

"Sao thế?"

Thấy ta hồi lâu không nói gì, Triệu Thừa Diễn bỏ con cá trở lại thùng, khó hiểu nhìn ta.

Nghe thấy tiếng hắn, ta chợt bừng tỉnh. Thôi vậy. Ta chỉ là một phi tần vô danh. Đấu đá tiền triều chẳng liên quan gì đến ta. Hiện tại quan trọng hơn là——

Ta cố tỏ vẻ bình thản nhìn hắn: "Không có gì, chỉ là câu được một con cá trê nặng năm cân thôi mà."

Triệu Thừa Diễn: "?"

[《Chỉ câu được》《Năm cân》《Cá trê》]

[Ha ha ha ha ha khoe khoang cố ý quá đi mất.]

[Khoe khoang gì chứ, nàng ta chỉ nói thật thôi mà, đúng rồi, ta có thể đi câu được không? (Gửi vị trí)]

[Lầu trên bùn...]

Những dòng bình luận lướt qua trước mắt ta liên tục. Ta mặc kệ. Khoe khoang gì chứ. Rõ ràng là đã rất khiêm tốn rồi mà.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhập Cung Tranh Sủng? Không, Ta Bận Câu Cá Rồi! - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD