Nhặt Được Bạn Trai Quen Qua Mạng Bị Bạn Cùng Phòng Vứt Bỏ - Chương 8

Cập nhật lúc: 25/07/2026 11:02

Là vì bình luận nói nếu em từ chối anh thì em sẽ c.h.ế.t mà...

Hu hu hu… Làm sao nói chuyện này với anh đây?

Có nói cũng chẳng ai tin.

Thế là tôi càng khóc dữ hơn.

Hứa Đông Tàng không biết mình nói sai câu nào hay làm sai chuyện gì nên lập tức luống cuống.

"Anh không trách em lừa anh đâu, Hạ Hạ."

"Ngay từ lần đầu nhìn thấy tấm ảnh của em… Anh đã thích em rồi."

"Đời anh vốn luôn rất thuận lợi."

"Đến lúc chân gặp chuyện… Một thời gian thật sự không thể chấp nhận nổi."

"Trong quãng thời gian u tối ấy… Chính bức ảnh em ôm hoa hướng dương đã khiến anh cảm thấy cuộc đời vẫn còn chút ý nghĩa."

"Thật ra… Anh và cô ấy cũng không được xem là yêu nhau."

"Rất ít khi trò chuyện."

"Chỉ mỗi lần chuyển tiền..."

"Mới đổi lại được vài câu 'chào buổi sáng', 'chúc ngủ ngon'."

"Khi đó anh từng nghĩ..."

"Cô gái cười tươi như thế..."

"Hóa ra lại thích tiền đến vậy sao."

"Không phải anh thấy thích tiền là xấu."

"Chỉ là anh nghĩ may mà anh có rất nhiều tiền để đổi được thật nhiều câu chào buổi sáng và chúc ngủ ngon."

Tôi khóc đến nấc lên, mắt đỏ hoe nhìn anh.

"Vậy người anh luôn thích… Là em sao?"

"Đúng."

"Sau khi gặp con người thật của em..."

"Anh vẫn thích em chứ?"

"Còn thích hơn nữa."

"Nhưng ban đầu em lừa anh..."

"Anh không buồn sao?"

"Anh đoán ra từ lâu rồi."

"Hả?"

"Từ lúc nào?"

Anh giả vờ suy nghĩ: "Chắc là..."

"Từ lần đầu em gọi anh là 'bé cưng' thì phải."

Tôi càng kinh ngạc hơn.

"Hu hu hu..."

"Sớm vậy luôn sao?"

"Thế hồi đó anh chuyển cho cô ta bao nhiêu tiền?"

Anh bật cười.

"Sao lại hỏi chuyện đó?"

"Đòi..."

"Đòi lại chứ!"

"Vốn… Vốn là tiền cho em mà..."

Anh cười thành tiếng: "Đúng rồi, Hạ Hạ."

"Đi xem nốt món quà còn lại đi."

"Lúc đó..."

"Khi còn chưa gặp em..."

"Anh đã bắt đầu thiết kế rồi."

"Từng viên đá quý cũng do chính anh tự tay chọn."

"Cuối cùng cũng hoàn thành hết."

...

Trong chiếc hộp trang sức nhung đen lớn trong ngăn kéo là cả một bộ trang sức hoa hướng dương.

Dây chuyền.

Hoa tai.

Lắc tay.

Mặt sau vẫn là chữ ký quen thuộc.

Winter.

Tôi lau mạnh nước mắt rồi đột nhiên nhớ ra điều gì, sau đó lập tức nổi giận.

"Hứa Đông Tàng!"

"Chúng ta huề nhau rồi!"

Anh ngơ ngác: "Hả?"

"Anh cũng giấu thân phận để lừa em!"

"Nhìn em như fan cuồng suốt ngày khen anh..."

"Có phải rất sướng không?"

"Hahaha..."

"Cũng… Hơi hơi."

Anh ngồi trên xe lăn, nghiêng người ôm lấy tôi rồi tham lam vùi đầu vào lòng tôi.

"Không huề."

"Là anh nợ em."

"Hạ Hạ..."

"Em kéo anh ra khỏi địa ngục như thế."

"Cả đời này… Anh đều nợ em.”

13

Mùa hè năm sau, sau một thời gian kiên trì tập phục hồi chức năng, Hứa Đông Tàng cuối cùng cũng có thể đứng dậy.

Tôi trở về trường tham dự lễ tốt nghiệp.

Anh cũng trở lại với tư cách cựu sinh viên xuất sắc và doanh nhân tiêu biểu để phát biểu: "Đây chắc là đàn anh trẻ nhất từng quay về diễn thuyết nhỉ?"

"Đúng vậy."

"Chỉ hơn bọn mình có năm tuổi."

"Đã gây dựng được công ty lớn như thế."

"Ghen tị thật."

"Muốn vào công ty anh ấy làm quá."

"Nhắc mới nhớ, cậu còn nhớ Bạch Oánh Oánh lớp Một không?"

"Cô ta từng thực tập ở công ty đàn anh mà."

"Biết chứ!"

"Ăn cắp một món đồ cực kỳ quý."

"Bị kết án tù từ lâu rồi."

"Hả?"

"Mọi người đều biết à?"

"Nổi tiếng thế còn gì."

"Vào tù cũng được một năm rồi."

"Chắc còn bảy, tám năm nữa mới ra?"

"Đại khái vậy."

"Đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong."

"Suỵt..."

"Đừng nói nữa."

"Đàn anh ra rồi."

"Trời đất!"

"Đẹp trai quá."

"Người cao chân dài."

"Ngoài đời còn đẹp hơn ảnh."

"Có câu này không biết có nên nói không..."

"Đàn anh nhìn kiểu rất giỏi chuyện ấy."

Tôi ngồi phía trước, mặt lập tức đỏ bừng.

Thế mà cũng nhìn ra được sao?

Đồ đáng ghét.

Đến giờ eo tôi vẫn còn đau đây này.

Hồi còn ngồi xe lăn, anh chủ yếu chiều theo tôi.

Tôi cũng rất thích.

Giờ không cần xe lăn nữa thành chia hiệp trên hiệp dưới.

Hiệp trên vừa xong.

Hiệp dưới lại bắt đầu "phục vụ".

Bình luận năm xưa… Quả nhiên không lừa tôi.

Sau khi Bạch Oánh Oánh vào tù, đã rất lâu tôi không còn nhìn thấy bình luận nữa.

Khoảng thời gian đó, tôi bị một trận bệnh rất nặng.

Trong cơn mê, bên tai luôn rất ồn.

Dường như có vô số người đang nói chuyện.

Nào là… “Hỏng rồi! Hệ thống sắp cưỡng ép pháo hôi rời tuyến!"

"Thế giới sắp sụp đổ rồi sao? Nhân vật chính lại có sức mạnh lớn như vậy?"

Đủ loại âm thanh hỗn loạn.

Cho đến một ngày tất cả đều biến mất.

Thay vào đó là một vòng tay ấm áp.

Ấm áp… Giống Hứa Đông Tàng vô cùng.

...

Khi mở mắt lần nữa, tôi bất ngờ phát hiện.

Hứa Đông Tàng đã đi lại rất tốt.

Rõ ràng trước lúc hôn mê, anh chỉ mới đi được vài bước.

...

Sau lễ tốt nghiệp, tôi và Hứa Đông Tàng cùng đi trên con đường rợp bóng cây trong trường.

Tôi giơ tay lên thành một hình chữ nhật trước mắt.

"Hứa Đông Tàng."

"Anh chắc chắn không tưởng tượng được."

"Trước đây em từng nhìn thấy chữ ở đây."

Anh nắm lấy tay tôi.

"Chữ?"

"Chữ trên trời sao?"

"Cũng gần như vậy."

"Nhưng lâu lắm rồi em không thấy nữa."

"Thôi..."

"Coi như em nói mê đi."

"Làm gì có chữ trên trời chứ."

Tách.

Một tiếng b.úng tay rất khẽ.

Bình luận lại hiện ra trước mắt.

[Các chị em lại đến vừa ăn cơm vừa xem Kiến Hạ đây.]

[Đúng vậy! Hôm nay mình nhận được giấy báo trúng tuyển đại học nên tới báo tin vui với mọi người!]

[Mình cũng báo tin vui! Sau khi ly hôn mình học tiếp tiến sĩ. Năm nay cũng giống Kiến Hạ, tốt nghiệp rồi!]

[Ôi chúc mừng! Mọi người đều giỏi quá!]

[Haizz… Nghĩ lại ngày xưa Kiến Hạ nhìn thấy chúng ta, bây giờ không thấy nữa, vẫn hơi buồn.]

[Không sao đâu. Cô ấy đang cố gắng sống thật tốt. Chúng ta cũng vậy.]

Tôi trợn tròn mắt: "Trời ơi..."

"Mọi người giỏi quá."

[Kiến Hạ! Cậu nhìn thấy bọn mình rồi sao?]

"Thấy..."

"Thấy rồi!"

[Aaaaa! Tốt quá! Cậu nhất định phải hạnh phúc nhé!]

[Đúng vậy. Bọn mình đã nhìn cậu từng bước đi đến hôm nay. Bây giờ cậu cũng đã là một nhà thiết kế kiến trúc có tiếng rồi, Kiến Hạ.]

Mắt tôi lại đỏ hoe.

"Mọi người cũng vậy."

"Tất cả đều phải hạnh phúc."

Hứa Đông Tàng nhẹ nhàng ôm lấy tôi.

Anh không hỏi vì sao tôi khóc.

Dường như ngay từ đầu anh đã biết những giọt nước mắt ấy rơi vì ai.

Chiếc nhẫn kim cương hoa hướng dương trên ngón áp út lấp lánh dưới ánh nắng.

Tôi nghĩ nhất định tất cả chúng tôi đều sẽ hạnh phúc.

— Hết —

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.