
Nhặt Được Bông Hồng Biết Nói
Thẩm Tang, sinh viên năm 3 khoa Ngữ Văn, vì đi dạo hồ lúc no quá mà trượt chân chết đuối. Tỉnh lại thì linh hồn nhập vào 1 bông hồng đỏ trong tiệm hoa. Xui xẻo hơn, cô bị bó cùng 98 bông khác và đưa cho nam sinh Hà Tự đi tỏ tình.
Trên đường đi, Thẩm Tang phát hiện chỉ có Chu Úc - bạn của Hà Tự, phú nhị đại nổi tiếng lạnh lùng - là nghe được tiếng cô lẩm bẩm. Hà Tự tỏ tình thất bại, tức giận quăng cả bó hoa vào thùng rác. Thẩm Tang suýt "chết lần 2 vì ngạt mùi rác" thì được Chu Úc nhặt về.
Từ đó, cuộc sống "người và hoa" dở khóc dở cười bắt đầu. Chu Úc ngoài mặt lạnh nhạt, ghét bỏ, nhưng lại mỗi ngày thay nước, phơi nắng, nói chuyện, thậm chí dẫn cô đi dạo. Thẩm Tang dần phát hiện: năm 10 tuổi Chu Úc cũng từng chết đuối ở cái hồ đó và được cứu. Có lẽ vì thế nên anh mới nghe được cô.
3 năm trôi qua, Thẩm Tang vẫn là một bông hoa, nhưng lại có một mái ấm. Chu Úc cũng từ "đại thiếu gia" trở thành người đàn ông kiên nhẫn nhất, ngày ngày bầu bạn với "cô bạn gái nhặt từ thùng rác".
Truyện là hành trình chữa lành của 2 kẻ "bị bỏ rơi". Một người từng chết đuối, một bông hoa mắc kẹt trong rác. Họ gặp nhau ở nơi tệ nhất, nhưng lại cho nhau thứ ấm áp nhất: Được coi là quan trọng.












