Nhất Kiếp Tạ Tình, Vạn Kiếp Bạch Đầu - Chương 12

Cập nhật lúc: 25/06/2026 07:04

Liễu Dung vừa nghe thấy liền vội quỳ xuống,xong cả nhà cùng chạy ra rồi đều quỳ rạp xuống nền đá. Lúc những đôi mắt đều hướng về phía cổng thì Trần công cũng đã đặt chân vào trước, theo sau là những tướng sĩ, cùng các nô tì mang theo phượng bào đen và hai bộ hỉ phục đỏ.

“Đại tiểu thư Hàn Kha Nguyệt, nhị tiểu thư Hàn Liễu Dung nghe chỉ. Lập nhị tiểu thư Hàn Liễu Dung làm hoàng hậu theo hôn ước đã định sẫn trước đó.Còn đại tiểu thư Hàn Kha Nguyệt lập làm Thần Vương Phi kết đôi với Thần Vương Tạ Thiên Tư, 5 ngày sau làm lễ lập hoàng hậu, lập vương phi.Khâm khử.” Trần công công đọc xong chỉ liếc nhìn hai người Liễu Dung và Kha Nguyệt rồi cũng trao lại cho gia chủ Hàn gia Hàn T.ử Hào.

Hàn Kha Nguyệt đơ mặt, tay chân như rã rời,nàng không tin những gì nàng vừa nghe.Tạ Lăng Phong rốt cuộc là chơi đùa nàng hay là chỉ làm vậy vì nghĩ nàng đang quyến rũ hắn? Làm vậy là muốn tuyệt hết đường mộng tưởng của nàng? Kha Nguyệt ngồi đó đôi chân mày cau lại.Rồi khập khiễng mà đứng dậy.

Thủy Nhược thấy sắc mặt nàng có phần hơi khó chịu thì liền hỏi: “Tiểu thư người sao vậy?”

Nàng cứ đứng đó mãi mà chẳng xê dịch đi đâu làm cho nhị di nương Tạ Cẩm cùng Liễu Dung và Thủy Nhược có chút lo lắng.

Tạ Cẩm tiến đến nắm lấy tay nàng nói: “Kha Nguyệt ta biết con đang lo lắng về việc gả cho lão nhị, nhưng con yên tâm,tuy tính tình đứa trẻ đó chút cổ quái nhưng ta tin nó sẽ không làm khó con vì người mà nó yêu chỉ có một người nên nó sẽ không làm gì con,đợi khi ta tìm được kế sách tốt thì ta sẽ giúp con hòa ly.” Bà nắm lấy đôi tay đang siết c.h.ặ.t của nàng mà lại nói: “Đừng sợ nếu con gả qua đó thì hằng ngày ta sẽ đến thăm, dù gì ta cũng là cô cô của nó, chắc nó cũng sẽ cho ta và con gặp nhau. Nếu mà không cho ta sẽ đích tay trừng trị nó vì tội hỗn xược với người già.”

Kha Nguyệt có chút lo lắng liền nhìn vào đôi mắt của Tạ Cẩm trong lòng lại cảm nhận được sự an ủi.Nên đi tới ôm lấy bà mà nói: “Di nương, cảm ơn người! Nhưng mà con thấy người có già đâu!”

Tạ Cẩm nghe được câu này của nàng lại tự nhiên bật cười: “Haha, con cũng biết nịnh ghê đó!”

Hàn Liễu Dung cùng Thủy Nhược đứng một bên nhìn hai người vui vẻ trong lòng cũng trút bỏ được gánh nặng lo lắng cho Kha Nguyệt. Nhưng một phần nào trong lòng Liễu Dung lại cảm thấy lo lắng vô cùng, thực là Liễu Dung chẳng muốn làm mẫu nhi thiên hạ gì đó, nàng ta đúng quả thực không muốn bị cấm cố trong điện ngọc cung son.

Tối hôm đó.

Liễu Dung đang ngồi trong khuê phòng của mình đôi mắt liếc nhìn cái phượng bào đen mà lòng hỗn tạp vô cùng. Hàn Kha Nguyệt đi từ ngoài vào trong phòng của Liễu Dung,chậm rãi đến rãi đến bên nàng ta.

Nàng cười đượm buồn nói: “Dung nhi…Ta không biết có nên nói hay không,nhưng…”

Liễu Dung nhìn nàng,có lẽ đây là lần đầu tiên hai người nói chuyện trong hòa bình,an tĩnh.Nàng ta vui vẻ mà tay ôm lấy má Kha Nguyệt nói: “Đại tỷ nói đi!Dù là gì thì muội cũng sẽ nghe.”

Kha Nguyệt thở một hơi dài,gương mặt buồn bã,miệng ấp úng cứ như khó nói.Nhưng rồi nàng t lại hít vào thở ra mà nói với giọng nhẹ nhàng: “Khi muội gả vào cung nhất định phải cẩn thận những nữ nhân xung quanh bệ hạ! Còn nữa muội nhất định phải mạnh mẽ không được phép yếu đuối, hậu cung không hề đơn giản đâu! Muội có nghe hiểu những gì ta nói không?”

Liễu Dung gương mặt có phần bỡn cợt nói: “A…Muội tin Lăng Phong sẽ không trêu hoa ghẹo nguyệt đâu.Thật đó!”

Kha Nguyệt nhìn nàng ta trong lòng cảm thấy cứ như nhìn Liễu Dung là mình của 5 năm trước mà xót xa thầm nghĩ: “Thật đáng thương.” Xong rồi lại thở dài mà nói thêm: “Muội vẫn là cẩn thận và để ý đến sắc mặt của người khác, suy nghĩ thấu đáo trước khi nói.Đừng để mất lòng hoàng thái hậu, Vân thái phi!”

Liễu Dung gật đầu rồi ôm lấy nàng mà làm nũng như lúc còn nhỏ: “Đại tỷ, tỷ ở đây ngủ chung với muội đi,đi mà!”

Kha Nguyệt chỉ biết lắc đầu cười gượng gạo, không tin cái người mấy ngày trước còn đấu võ mồm với mình nay lại ôm mình mà đòi ngủ chung. Kha Nguyệt nhìn vào người nằm yên trên giường đã ngủ say từ lúc nào,rồi dựa vào ký ức của nguyên thân chợt lóe lên trong đầu mà tự cảm thấy số phận của Liễu Dung cũng chẳng khá hơn nguyên thân là mấy.Và hóa ra lí do bản thân dù không thể tha thứ cho Liễu Dung nhưng vẫn bị ý thức xót lại của nguyên thân ép buộc.

Ở Thần vương phủ. Tạ Thiên Tư nhớ lại cái điều sáng nay mình làm mà cứ bân khoăn không biết mình làm vậy có ổn hay không.Thật ra là hắn đi xin Lăng Phong ban hôn cho hắn vì hắn muốn xác nhận từng cử chỉ hàng động của Kha Nguyệt rồi xem xem Kha Nguyệt có thực là Triệu Quang Nguyệt của hắn hay không. Nếu thực sự là nàng Quang Nguyệt thì hắn sẽ hết lòng bù đắp, cho dù là nàng có đòi mạng của hắn, thì Tạ Thiên Tư hắn cũng sẽ hết lòng mà phơi thây mặc cho nàng c.h.é.m g.i.ế.c tùy ý.

Năm ngày sau…

Cả Hàn Phủ lẫn trong hoàng cung đều giăng kết đầy dây đỏ, khắp ngóc ngách trong phủ không có chỗ nào là thiếu màu đỏ tươi. Ở Thần vương phủ cũng như vậy ở phòng của Thiên Tư còn gắn hai chữ hỉ, khắp nơi treo đầy dây đỏ, mọi người ở Hàn phủ cũng đều cực lực chạy đôn đáo khắp nơi để phụ việc,rồi trang điểm cho hai tân nương để cho kịp giờ người trong cung đến đón hai người làm lễ trong cung. Vì địa điểm sắc phong ở trong cung nên ngày hôn nay là nhân đôi hỉ sự trong cung lẫn Hàn phủ.

Hàn Kha Nguyệt được Thủy Nhược làm tóc rồi đội mão cấm đầy trâm cày, nhưng thứ mà nàng để ý là một cái trâm tinh tế vô cùng ở trên cây trâm còn có đóa hồng mai trạm khắc cùng tua rua hồng ngọc. Cây trâm này vốn là của nàng kiếp trước, nó là đồ vật định tình mà nàng trao cho Thiên Tư, nay không biết vì sao mà nó lại ở trên mão tân nương của nàng.

Ngày hôm nay là một ngày vô cùng trọng đại đối với hai vị tiểu thư Hàn gia, mà tại sao hai người đều mang tâm trạng buồn bã khó giấu với biểu cảm trên gương mặt. Hôn lễ của nàng cùng Liễu Dung được tổ chức trong hoàng cung nên từ sáng sớm mặt trời còn chưa thấy thì cả hai đã chuẩn bị xong, chỉ còn chờ kiệu tám người khiêng đưa đến hoàng cung. Từ điểm xuất phát là Hàn Phủ đến hoàng cung cách nhau khá xa, nên khi hai người vừa xong thì từ xa cũng đã có bóng dáng hai cái kiệu hoàng tráng.

Kha Nguyệt ngồi trước bàn trang điểm thẫn thờ nhìn mình trong gương, trên tay nàng là cây trâm của kiếm trước. Nàng không hiểu vì sao nó lại ở trên mão tân nương của nàng, nhưng nàng biết chắc chắn không phải là tự nhiên, ắt hai đứa đã có người sắp xếp. Lăn Thành đứng ngoài cửa nhìn vào trong. Hắn rất muốn bước vào nhưng lại chần chừ.

Kha Nguyệt thấy bóng dáng hắn cứ lấp ló bên ngoài nên cũng gọi vào: “A Thành! Ngươi vào đi!”

“Vâng…” Hắn nhẹ nhàng đáp.

Nàng quay sang nhìn gương mặt hắn, thấy hắn có vẻ buồn bã liền trêu: “Sao mặt ngươi khó coi thế? Cười lên đi! Hay là ngươi không nỡ để ta gả đi nên mới không muốn cười trong ngày trọng đại của ta.Hửm?”

Lăn Thành im lặng nhìn nàng, miệng hắn như bị gì đó chặn lại không thể nói những gì mình muốn, chỉ có thể muộn phiền lãng tránh ánh mắt của Kha Nguyệt mà nói sang chuyện khác: “Sáng nay,thuộc hạ có đi ngang nội phủ Đại di nương Lâm Phương có nhặt được cái này của bà ta làm rơi.”

Hắn lấy trong người ra một cái mảnh giấy, trong đó có ghi vài phương t.h.u.ố.c lạ nhưng nhìn sơ qua thì nàng biết trong đó là một loại cây chứa độc.Khi nàng vừa định đọc kĩ hơn thì có người đi vào nên nàng vội giấu vào tay áo.

Ma ma trong cung đứng ở ngoài gọi nàng: “Đại tiểu thư, kiệu tới rồi mau đi thôi!” Giọng nghiêm nghị gọi.

Lăn Thành vừa nghe kiệu đến cũng lôi Thủy Nhược ngồi gục trên bàn trà dậy. Lúc đầu cô còn hoang mang nhưng nhìn thấy ma ma ở bên ngoài nên cũng vội vàng đứng lên đội khăn trùm cho Kha Nguyệt rồi nắm tay nàng dẫn ra. Lăn Thành cũng đi theo sau, ma ma nhìn hắn một lúc rồi di dời ánh mắt sang Kha Nguyệt chẳng nói gì.

Nàng Kha Nguyệt cảm giác có chút bất an khi Lăn Thành đi theo sau sợ hắn bị hiểu lầm nên cũng nói: “Ma ma, người nam nhân phía sau là cận vệ của ta, đi theo bảo vệ ta thôi. Bà yên tâm!”

Ma ma khi nghe xong gương mặt vô cảm cũng hiện lên một chút ý cười mà trả lời: “Vâng, lão nô hiểu rồi!”

Tới hoàng cung nàng được Tạ Thiên Tư chờ sẫn ở cửa. Hắn nắm tay nàng cẩn trọng dìu dắt nàng đến trước điện lớn. Tạ Lăng Phong cũng đứng ở đó cùng với Hàn Liễu Dung, vì kiệu của Liễu Dung đi trước nên tới lúc nào thì nàng cũng không biết.

Nàng chỉ biết khi nàng tới thì cũng đã đến giờ làm lễ. Theo tiếng hô của gia chủ Hàn gia cũng như Thái Phó Hàn T.ử Hào, ông được làm chủ hôn vì là phu t.ử của Tạ Thiên Tư cùng Tạ Lăng Phong. Nên việc làm chủ hôn đứng bên Hoàng Thái Hậu cũng không có gì là lạ. Vì Trì Quốc rất trọng các phu t.ử dạy học, nhất là chức vị thái phó còn lớn hơn cả những chức khác chỉ sau những chức vị hoàng tộc.

Hàn T.ử Hào mặt không biểu cảm hô: “Nhất bái thiên địa.”

“Nhị bái cao đường.”

“Tam bái nội ngoại thân chính.”

“Phu thê giao bái. Lễ thành.”

Ông dừng lại một lúc lâu rồi tiếp tục: "Chúng thần xin chúc mừng bệ hạ và vương gia. Chúc bệ hạ vĩnh kết đồng tâm, bạch đầu giai lão cùng hoàng hậu, chúc vương gia sớm sinh quý t.ử, bách niên hảo hợp cùng vương phi.

Sau khi làm đại lễ sắc phong trong cung rồi thì nàng cũng được Tạ Thiên Tư dùng xe ngựa để nàng lên đó ngồi đợi đưa về vương phủ. Còn hắn thì ở lại tham gia yến tiệt một chút rồi cũng ra xe ngựa chỗ nàng đang chờ. Suốt chận đường nàng không hề tháo khăn trùm xuống một là vì luật, hai là vì nàng không muốn nhìn thấy gương mặt của hắn. Lăn Thành luôn đi ở phía sau nàng tuy xe ngựa chạy nhanh nhưng hắn cũng vẫn chậm rãi đi theo. Thủy Nhược ngồi trong xe ngựa cứ nhìn ra phía sau vì cô sợ hắn đuổi theo không kịp.

Đến vương phủ nàng còn phải làm một cái lễ riêng với Tạ Thiên Tư đó là cùng nhau bước qua chậu thang. Nàng vừa vào vương phủ cũng đã thấy có vài người hầu đi tới lui để chuẩn bị gì đó, nàng được Tạ Thiên Tư nắm tay dẫn đến bài vị của mẫu phi hắn thấp nhang cho bà. Hắn cũng sợ nàng không nhìn thấy bài vị nên cũng muốn tháo khăn cho nàng nhưng bị nàng ngơ đi rồi tự mình kéo khăn ra đưa cho Thủy Nhược. Hắn nhìn nàng trong lòng có nhiều điều suy tư khó tả, xong hắn nhìn trên mão tân nương lại không thấy cây trâm mà hắn cố tình đưa cho Thủy Nhược cấm vào.

Hắn trong lòng không ngừng hỏi: “Không thấy cây trâm đó. Tại sao chứ? Chả lẽ Thủy Nhược không cấm lên?Hay là nàng ấy gỡ xuống rồi?”

Cuối cùng sau tất cả mọi nghi lễ thì trời cũng chuyển tối nàng cũng được nghỉ ngơi tại một phòng được Tạ Thiên Tư sắp xếp sẵn. Nàng ngồi trong phòng của Thiên Tư cứ như một bực tượng không xê dịch đi đâu. Lăn Thành ở ngoài túc trực không rời còn Thủy Nhược ngồi cạnh Kha Nguyệt cảm giác rất ngột ngạt. Một lúc sau Tạ Thiên Tư đi đến cửa phòng, Lăn Thành biết ý nên né sang một bên đứng chờ Thủy Nhược ra.

Sau một lúc lâu thì Thủy Nhược cũng ra ngoài, Lăn Thành nhìn Thủy Nhược mô hôi chảy đầm đìa nên cũng lấy trong người ra một cái khăn đưa cho cô. Thủy Nhược thì từ đầu tới cuối không ưa gì Lăn Thành nên cũng tránh né không nhận. Ai dè đâu Lăn Thành có lẽ vì sĩ diện mà bóp lấy mặt của cô mà lau tới tấp. Thủy Nhược chưa kịp phản ứng nên cũng bất lực đứng đó, bất ngờ đến mức bất động.

Thiên Tư từ trong đi ra nói: “Hai người các ngươi…”

Thiên Tư đứng hình vài giây nhìn hai con người trước mặt mà thầm nghĩ: “Hai người này là một cặp sao? Cũng tốt.”

“Khụ khụ! Các… Các ngươi đi gặp Trần ma ma đi, phòng bà ấy phía sau bếp. Bà ấy phụ trách sắp phòng cho các ngươi. Mau đi đi!” Thiên Tư nói với giọng trầm trầm và gương mặt chút lạnh lùng không biểu cảm.

Nói xong hắn đóng cửa lại, còn hai con người Thủy Nhược và Lăn Thành cứ liếc nhau như nhìn kẻ thù truyền kiếp. Mà trong lòng của Lăn Thành cứ có cảm giác rất quen thuộc với Thủy Nhược, giống như đã gặp ở đâu vậy, chỉ là hắn không nhớ đã gặp ở đâu. Cũng phải thôi hắn bị mất trí nhớ thì làm sao mà nhớ được.

Thủy Nhược nắm tay hắn lôi đi mà nói: “Đi thôi, tìm Trần ma ma, nay là đêm động phòng của vương gia, vương phi đừng nói với ta là huynh đứng đây canh hai người họ à nha?”

Bị nói trúng hắn liền xấu hổ gục mặt, Thủy Nhược nhìn hắn cười cười nói: “Ể? Có khi nào huynh muốn phá đêm xuân của họ không? Huynh thích tỷ ấy đúng không? Hehe!” Thủy Nhược cười một cách không thể nào gợi đòn hơn.

Và cuối cùng cô bị Lăn Thành đang nhăn mặt cốc vào đầu một cái rõ đau.Xong rồi hắn khoăn tay bước ra khỏi nội phủ rộng lớn của Tạ Thiên Tư.

“A! Huynh dám đ.á.n.h ta? Aaa ta liều mạng với huynh! Lăn Thành huynh đứng lại cho ta!”

Cô lao tới muốn đá Lăn Thành một cái nhưng bị hắn né được, xong cô lại vung tay muốn đ.á.n.h nhưng cũng bị hắn tránh nốt, còn bắt lấy tay của Thủy Nhược mà nắm c.h.ặ.t.

“Còn đòi đ.á.n.h ta nữa thì ta phế tay cô!” Hắn gằng giọng đe dọa.

“Hừ, đe dọa ta sao?” Vừa nói xong cô đã vung mạnh tay trái tát mạnh vào mặt của Lăn Thành rồi tiêu soái bước đi còn cưới rất khoái chí: “Hahaha.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhất Kiếp Tạ Tình, Vạn Kiếp Bạch Đầu - Chương 12: Chương 12 | MonkeyD