Nhất Kiếp Tạ Tình, Vạn Kiếp Bạch Đầu - Chương 19
Cập nhật lúc: 25/06/2026 08:06
Sau 5 ngày mà Tiêu Vương phủ được minh oan, Tạ Nhược Nhược được khôi phục chức vị Quận Chúa. Riêng Tiêu Thanh được phong làm Tiêu Vương gia tiếp nhận việc trong doanh trại thay Tiêu Vũ và Bắc Lục vì sau khi minh oan cho cả nhà Tiêu Vương phủ thì hắn cũng từ chức. Tuy dân không căm ghét hắn vì hắn đã cống hiến hết mình cho giang sơn xã tắc.
Nhưng hắn nói có một người phụ thân như vậy là ô nhục nên hắn đã căm ghét chính bản thân, và người đã sinh ra mình. Bắc Lục ôm hủ tro cốt đi đến quê mà mẫu thân hắn sinh ra sống ở đó cô đơn lẻ bóng.
Về phần Hàn Kha Nguyệt (Triệu Quang Nguyệt) thì khi trở về Thần Vương phủ đã không tỉnh lại. Hôn mê 5 ngày liền, Tiêu Thanh vẫn thường hay lui tới Thần Vương để thay Nhược Nhược chăm sóc cho nàng.
“Nàng ấy tỉnh chưa?” Tiêu Thanh lo lắng hỏi.
“Vẫn chưa…” Nhược Nhược đáp.
Trịnh Khanh bên cạnh cũng chen lời: “Đại phu nói thế nào?”
“A Cổ Tất nói tỷ ấy do uống t.h.u.ố.c lãng quên gì đó. Nên tạm thời đang trong tình trạng ký ức bị hỗn loạn. Và mạch tượng không đều… Huynh ấy nói t.h.u.ố.c này không thể dùng t.h.u.ố.c khác áp chế được vì nó sẽ xảy ra tác dụng phụ, làm người ta điên điên dại dại.” Mắt cô cụp xuống, gương mặt không mấy gì là vui vẻ và tươi tắn.
Trịnh Khanh thấy Tiêu Thanh đang buồn bã nhìn Kha Nguyệt nằm trên giường mà lòng cũng khó chịu.
Nhìn hắn cười, nhìn hắn nói chuyện nhìn hắn tập võ nhìn hắn não lòng suốt bao nhiêu ngày. Và trong mắt y chỉ nhìn thấy mỗi hắn, lòng cứ nghĩ về hắn. Mọi nữ nhân quay quanh hắn đều mờ nhạt. Và rồi y chợt nhận ra trái tim mình đã rung động với hắn mất rồi còn đâu. Y biết loại tình cảm này là không thể, nhưng trong lòng vẫn mong có thể bên cạnh hắn dù chẳng được danh phận gì.
Tiêu Thanh cũng để ý mấy ngày qua Trịnh Khanh lo lắng cho hắn đến mức nào. Ân cần đến mức nào. Và cùng biết y yêu hắn đến nhường nào, nhưng hắn không ghét bỏ loại tình cảm đó. Vì dù gì một phần trong tận đáy lòng của hắn cũng đang dần rộng mở để một ngày cơn bão trong lòng qua đi, ánh mắt trời chíu rọi hắn sẽ đón lấy y mà ôm ấp vào lòng.
Chỉ tội cho Nhược Nhược cô thực muốn yêu thêm một người khác mà không phải là Bắc Lục…chỉ tiếc tim cô bé nhỏ chỉ chứa được mỗi hắn.
Bắc Lục giống trong Giang gia trang một mình vẫn luôn mong ngóng người ở Thành Tinh Dương. Vẫn mong một ngày não đó cô bé 15 tuổi ấy hết hận hắn và tha thứ mọi chuyện thì hắn sẽ mặt dày mà quay về cầu thân.
Bắc Lục hắn chỉ là không biết từ lâu Nhược Nhược đã không còn hờn giận hay hận thù gì với hắn. Vì mọi chuyện đều là phụ thân hắn làm, cớ sao cô phải vô lý hận thù với hắn.
Tối hôm đó.
Quang Nguyệt nằm trên giường, đôi lông mi dài cong khẽ d.a.o động. Nàng từ từ ngồi dậy nhìn mọi thứ xung quanh một cách đầy muộn phiền. Hai hàng giọt lệ cứ thế mà lăn dài, rồi tính tách rơi xuống. Một nô tỳ chăm nôm nàng thấy nàng tỉnh lại vội đi gọi: "Quận chúa,
Tiêu Vương gia, Trịnh thị vệ mau vào đi! Vương phi tỉnh rồi.".
Ba người nghe thấy liền tức tốc chạy vào. Nhược Nhược nhìn nàng tỉnh lại, vui mừng nhào tới ôm lấy nàng khóc thút thít.
Nàng nhẹ nhàng xoa đầu Nhược Nhược nói: “Tiểu Nhược… Đừng khóc! Tỷ không sao.”
Nàng cười một cách hiền hoà và chút đượm buồn nhất có thể vì đây là lần cuối nàng cười với họ.
Tiêu Thanh nhìn vào đôi mắt và nụ cười không hạnh phúc của nàng. Nàng từ từ đứng dậy rời khỏi giường đi đến bên cạnh Tiêu Thanh cầm lấy tay hắn nói: “Ta ổn mà… Đừng lo.” Nàng lấy tay xoa xoa má hắn.
Xong thì ghé sang Trịnh Khanh nhón chân ôm lấy cổ y. Miệng khẽ nói: “Thay ta… Ở lại với họ.”
Y như c.h.ế.t lặng đôi mắt phượng chớp chớp nhìn. Nàng lại cười mỉm một nụ cười mang biết bao nhiêu khổ sở.
Nửa đêm hôm đó nàng cùng Nhược Nhược nói về đủ thử chuyện trên trời dưới đất. Một lúc lâu sau nàng mới hỏi: “Muội tha thứ cho Bắc Lục chứ?”
“…” Nhược Nhược cười xoà: “Đương nhiên là tha thứ cho chàng ấy rồi. Suy đi nghĩ lại chàng cũng không làm gì sai với muội.”
“Vậy thì tốt rồi…” Nàng dùng vẽ mặt mãn nguyện nhìn cô.
Nhược Nhược từ đầu tới giờ luôn ngây ngô mà không nhận ra sự bất thường của nàng.
Đêm hôm đó nàng ru cho Nhược Nhược ngủ xong thì viết gì đó để trên bàn, rồi ra ngoài. Vừa mở cửa đã thấy Trịnh Khanh chờ mình.
“Người thật sự sẽ chọn như vậy sao?” Y lo lắng hỏi.
“Ừm…” Nàng lại cười, một nụ cười mà cả Trịnh Khanh cũng nhận ra là một nụ cười ép mình nặn ra nó. Một nụ cười giả tạo.
Nàng cầm trên tay một mảnh giấy đưa cho Trịnh Khanh rồi nói: “Đem đến Giang gia trang, phía Đông ngoại ô.”
Y gật đầu xong nhanh ch.óng đi nhanh trong đêm. Tiêu Thanh vẫn chưa ngủ trong lòng hắn cứ như có gì đó cuộn trào lo lắng băn khoăn.
Sáng sớm tinh mơ nàng đã vội bắt xe ngựa đưa mình đến hoàng cung, mấy tên lính gác cũng đã quá quen với nàng nên cũng không kiểm tra gì nhiều mà cho nàng đi vào. Nàng vừa vào đã đi thẳng một mạch đến Hoàng Lăng.
Hoàng Lăng được chia làm nhiều khu khác nhau. Khu tuẫn táng các vị hoàng đế, khu tuẫn táng vương gia, thái hậu, thái phi, hoàng hậu, phi tần…
Khu nàng đến là khu tuẫn táng vương gia. Nàng đi đến trước mộ phần của Tạ Thiên Tư đứng trước mộ hắn nàng không kìm lòng được mà rơi nước mắt. Còn gì đau khổ hơn khi người mình yêu lại rời khỏi thế gian, bỏ lại mình.
Quảng Nguyệt từ từ ngồi tựa đầu vào mộ của hắn, nước mắt cứ tí tách rơi xuống.
“Thiên Tư, chàng nghĩ ta có thể quên chàng sao? Ta yêu chàng nhiều hơn chành nghĩ đó. Chàng đã cùng ta nguyện nhất tâm nhất ý, bạch đầu giai lão. Ta cũng hứa sẽ không bỏ rơi chàng một mình, lý nào chàng lại bỏ ta mà đi. Ai cho phép chàng hả?” Nàng từ từ rút cây trâm trên đầu xuống, là cây trâm tua rua hồng ngọc. Tính vật định tình giữa hắn và nàng 14 năm trước.
“Tạ Thiên Tư, tình cảm bắt đầu từ nó… Nay cũng kết thúc bằng nó…đi!” Nàng không do dự dùng sức ghim thật mạnh và sâu vào tim mình. Một tia m.á.u trào ra khỏi miệng nàng.
Nàng rơi hai giọt nước mắt cuối cùng lên trên mộ của hắn.
Buổi trưa ngày hôm đó Lăng Phong và Liễu Dung cùng đám người hầu vào cúng bái thì nhìn thấy xác đã lạnh cứng của nàng.
Người ta truyền tay nhau rằng nàng c.h.ế.t là vì không muốn làm goá phụ, cũng có người nói rằng nàng vì quá thương yêu Thần Vương mà lìa đời. Lại có người bịa ra câu chuyện ma quỷ hại người… Nhưng cuối cùng mọi chuyện ra sau thì chỉ có trời biết đất biết, nàng biết… Ngoài ra không ai biết.
Đám tang của nàng xảy ra ngay trong ngày đó. Xác của nàng được Lăng Phong ân xá tuẫn táng cạnh mộ của Thiên Tư. Hôm đó có biết bao nhiêu người khóc than.
Tạ Cẩm di nương thì như người mất con khóc lóc muốn nhào tới ôm lấy xác nàng, còn Nhược Nhược thì gào khóc tức tưởi như kẻ điên dại, Tiêu Thanh thì chỉ biết lặng người không đứng vững, Bắc Lục quay về thì cũng chỉ biết im thinh thít không nói nên lời nhìn người ta chôn nàng xuống dưới ba tất đất.
…
Bắc Lục sáng nay nhận bức thư nàng gửi cho hắn thì tức tốc chạy về, trong thư có ghi là: " Bắc Lục, có lẽ huynh không tin nhưng ta là Quảng Nguyệt ta trọng sinh và lấy đi thân xác của Khá Nguyệt. Thực chất Kha Nguyệt đã c.h.ế.t vì sự ghẻ lạnh của đám người Hàn gia… Ta trọng điểm nói là vậy còn phần chính là huynh mau quay về nối lại tình cảm với Nhược Nhược, muội ấy đã tha thứ cho huynh rồi…"
Triệu Quang Nguyệt
Còn tờ giấy mà nàng để lại trên bàn trong Thần Vương phủ lại ghi là: “Nhược Nhược, Tiêu Thanh… Ta xin lỗi vì đã ích kỷ chọn rời đi. Nhưng ta quả thực sẽ là kẻ phụ tình, ta đã hứa với chàng sẽ không bỏ rơi chàng ấy. Nên ta xin lỗi vì đã chọn theo trái tim mình thấy vì lý trí… Ta xin lỗi…”
Sau khi đọc xong tờ giấy đó, Nhược Nhược và Tiêu Thanh đã hối hả đi tìm chỉ mong có thể kịp thời ngăn nàng, nhưng thật tiếc cách đó 1 dậm, xác nàng đã yên bề vị trí ở cạnh mộ phần người mình yêu thương cả hai kiếp người…
Những ngày tang của Hàn Kha Nguyệt góp mặt hai bên nội ngoại. Không ai là khóc thương t.h.ả.m thiết hơn Liễu Dung, Nhược Nhược và Tạ Cẩm di nương.
Hai người là cùng nàng lớn lên, có hạnh phúc buồn vui trong đời nhau. Một người luôn yêu thương cho nàng như con ruột. Vậy mà đến cuối lại là người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Còn gì đau buồn hơn khi phải tiễn biệt một người đã từng thân thích với mình từng ấy năm.
Kha Nguyệt từ bỏ dương thế, để lại cho Liễu Dung là mối day dứt, tội lỗi. Nhưng cũng may nàng ta không nhận ra rằng Kha Nguyệt thật sự đã c.h.ế.t trong đêm dài lạnh giá, đói khát ở kho củi, thì có lẽ sự tội lỗi lại càng sâu nặng hơn chuyện này gấp trăm lần.
5 năm sau khi nàng mất.
Trì Quốc ra thêm vài cái mới mẻ, vì đất nước hưng thịnh con dân hơn 10 triệu người. Nên nam nhân có thể nạp nam thê, nữ có thể nạp nữ phu. Và những Thanh Lâu bắt đầu cũng thu nạp nam nhân làm kỹ t.ử giống với Tây Đô Quốc.
Sau khi ban bố thông tin có nhiều ý kiến khinh rẽ. Nhưng lại có vài người còn rất ưu ái thông tin này. Cũng từ đó mà những quyển tiểu thuyết nam nhân với nam nhân cũng ra đời.
Triệu Quang Ngụy nghe tin liền xách thêm đứa nghịch t.ử mình nuôi đi chọn hôn thê. Thật ra Thiên Tiêu năm nay 9 tuổi đã một vị vương gia, vì bị phát hiện có huyết thống với Tạ Thiên Tư qua cái quyển hồi ký của Tiêu Vũ nên Lăng Phong đã phong cho nó chức vị Thần Vương như phụ thân nó.
Sau khi nhận nuôi Thiên Tiêu, thằng bé cứ lầm lì không chơi với ai mà cứ ru rú trong phòng. Ngoài việc học ra thì chẳng làm gì, cho nên khi vừa nghe tin Quang Ngụy đã xách đứa cháu mình đi đến cái nhà thân quen có nam nhân, có nữ nhân để nó thoải mái chọn lựa.
Nào ngờ nó lại chọn A Từ Ly, vị cô nương 18 tuổi đang khám bệnh cho người ta. Và thế là Quang Ngụy đã dùng thế lực của mình ép cô sau này 7 năm nữa lập tức thành thân với Thiên Tiêu. Với Tính tình ngây ngô của mình A Từ Li, nên cô đã đồng ý.
Còn về phần A Cổ Tất đang ở trên bàn ghi ghi chép chép đơn t.h.u.ố.c cho gia chủ lại bị Quang Ngụy nhìn trúng. Và rồi cuộc truy nam thê của y cũng bắt đầu.
Về phần Nhược Nhược thì cô cũng đã 20 tuổi cứ lòng vòng trong Tiêu Vương phủ làm mấy cái việc vật như nấu cơm cho Tiêu Thanh, cúng bái phụ mẫu, và nhị ca của mình Tạ Tiêu Vũ.
Người hầu trong phủ, cũng rất thân thiết với cô nên cô cũng rất có nhiều bằng hữu. Và hằng ngày Lương Bắc Lục cũng đến tìm cô trong 5 năm hai người cứ như hình với bóng, dần dà Tạ Tiêu Thanh cũng không cấm cản họ nữa. Thế là họ chính thức đính ước, Lương Bắc Lục cũng dọn vào phủ ở rễ.
1 Năm sau họ chọn ngày lành tháng tốt thànb thân.
Ngày thành thân có sự góp mặt của rất nhiều người. Hoàng thân quốc thích, hay các tướng sĩ từng trinh chiến với hắn đều có.
“Quần chúa,…!!” Một nha hoàn chạy vào phòng cô hớt hãi gọi.
“Xuân Liên? Sao vậy?” Nhược Nhược ngơ ngác nhìn.
Xuân Liên đáp: “Lương thiếu và điện hạ lại đ.á.n.h nhau rồi!”
Nhược Nhược cười hiền hoà: “Haha! Không có gì phải hoảng đâu, chẳng qua ca ca ta vẫn so đo chuyện tài nghệ với chàng ấy thôi mà… Cũng chẳng có gì to tát…”
“Họ rõ biết hôm nay là lễ thành gia lập thất của người mà cứ như vậy… Nô tỳ cũng bó tay. Hừm!” Xuân Liên bĩu môi tỏ ý chẳng hài lòng.
“Thôi… chẳng qua ca ca của ta hiếu chiến quá thôi…”
Sau nửa canh giờ sửa soạn Nhược Nhược cũng bước tới phòng chính để làm lễ. Vừa bước ra ai cùng trầm trồ nhìn theo bóng dáng hồng y, yểu điệu thướt tha của cô mà tán thưởng.
Còn Bắc Lục chỉ đứng nhìn cô với ánh mắt trìu mến. Tiêu Thanh thì kiêu ngạo cầm đã hất lên tận trời vì lỗ tai là những lời tán thưởng hắn có phúc được muội muội như hoa như ngọc, gả được cho tấm chồng như ý.
Tiêu Thanh chủ hôn cũng bắt đầu hô to:
“Nhất bái thiên địa…”
“Nhị bái cao đường…”
“Tam bái…” Nói tới đây Tiêu Thanh bông dưng dừng lại. Vì Bắc Lục chẳng còn ai thân thích, va hắn và Nhược Nhược cũng có người bên ngoại đến dự lễ đâu sao có thể hô “Tam bái nội ngoại thân chính” được nữa. Nhưng Nhược Nhược cùng Bắc Lục vẫn quỳ xuống bái kiến vào không trung. Xong rồi quay sang bái những người ở bên hoàng tộc thuộc bên nội của Nhược Nhược
Tiêu Thanh thấy như vậy cũng tiếp tục hô: “Phu thê giao bái…”
“Lễ Thành.”
Tối hôm đó, Bắc Lục ngà ngà say đi vào phòng tân hôn của Nhược Nhược. May là t.ửu lượng hắn tốt chứ không là đã xỉu ở ngoài bàn tiệc mất rồi. Hắn cùng Nhược Nhược uống rượu giao bôi xong rồi tiến vào chuyện chính.
Bắc Lục dìu dạng, giọng trầm ấm, trong hơi nói lại có thoang thoảng mùi rượu: “Nàng thật sự đã chuẩn bị chưa?”
“Ừm… Chuẩn bị rồi.” Cô có hợi gượng gạo trả lời.
Gương mặt Bắc Lục lúc này đã ưng ửng đỏ, nhẹ nhàng cởi y phục của Nhược Nhược ra. Từng lớp y phục cuối cùng rơi xuống là làn da trắng nõn nà được giấu kín bởi những mảnh y phục. Và xương quai xanh tinh tế, hắn nhẹ nhàng vòng ôm lấy thân thể Nhược Nhược. Hằng lên xương quai xanh một dấu đo đỏ, như để đ.á.n.h dấu chủ quyền rằng cô chính thức thuộc về hắn.
“Nhược Nhược… Nàng hứa với ta một điều được không?” Hắn dùng ánh mắt của kẻ si tình nhìn nàng.
“Được! Chàng nói đi, dù là gì thiếp cũng hứa.”
“Hứa đời này kiếp này nàng đừng có giận ta nữa, có gì cứ đ.á.n.h ta, mắng ta… Được không? Ta sợ lắm! Tạ Nhược Nhược, ta yêu nàng!”
Cô bặt cười khi nghe hắn nói vậy: “Haha, cái gì vậy nè, chàng đó! Có ai lại bắt thê t.ử mình hứa vậy không?”
“Thôi được rồi. Thiếp hứa đó, thiếp cũng yêu chàng!”
Bức màng phũ xuống, ánh đèn dầu thổi tắt. Trong màn đêm tĩnh mịch đôi phu thê mới cưới mận nồng đầm thấm với nhau trên chiếc giường rộng lớn.
2 tháng sau.
Nhược Nhược có tin vui, cô m.a.n.g t.h.a.i được 2 tháng kể từ tháng thân. Sau 8 tháng cô sinh non, nhưng mai mắn mẹ chọn con vui.
Đứa bé trai thật kháu khỉnh, nhìn gương mặt một phát nhận ra là con ai.
“Con giống chàng thật đó!” Nụ cười trên gương mặt hạnh phúc vô cùng.
“Nàng nói rất đúng, rất giống ta! Hay là sau nàng thêm một đứa nữa, bé gái sẽ giống nàng! Thế nào?” Hắn nhẹ nhàng, yêu chiều hôn lên trên trán Nhược Nhược.
“Ưm… Cũng được!”
Nụ cười hạnh phúc trên gương mặt của cô và Bắc Lục làm xoa dịu đi trái tim đầy ngổn ngang của Tiêu Thanh đang đứng bên ngoài. Nhìn thấy Nhược Nhược hạnh phúc khiến hắn cũng vui lây. Tiêu Thanh đi vào cưng nựng đứa cháu, không cho phu thê họ giành giựt trong nôm với hắn.
Trịnh Khanh khuyên hắn nên làm chính sự, nên hắn mới không cam chịu mà trả lại con cho phu thê họ.
