Nhất Kiếp Tạ Tình, Vạn Kiếp Bạch Đầu - Chương 6
Cập nhật lúc: 25/06/2026 07:01
Thủy Nhược nằm trên chiếc giường với chăn bông mềm mại nhưng cũng mỏng manh mà trở mình qua lại không ngủ được. Cô cứ suy nghĩ về Bắc Lục, không biết vì cái gì mà cô lại nổi lên chút ranh tị với cô gái mà Bắc Lục yêu.
Thủy Nhược ngồi dậy vén màn ra buộc lại rồi đi xuống giường, lặng lẽ nhẹ nhàng bước từng bước ra khỏi phòng,cô cố gắng mở nhẹ cửa để không gây ra tiếng động lớn đ.á.n.h thức mọi người trong giấc say, vừa mở cửa ra đưa vào mắt cô là quan cảnh về đêm của nội phủ. Hồ nước trước sân soi mặt trăng và bầu trời tối, làn nước khẽ động tạo nên dòng nước sóng sánh lung linh của ánh trắng rọi vào mặt nước, cây cối hoa lá trong phút giây tĩnh lặng này thật lãng mạn nên thơ.Tuy vậy, nhưng Thủy Nhược giống như đang có hàng ngàn cục đá đè nặng làm lòng cô nặng trĩu gương mặt khó giấu nỗi nét buồn.
Ánh trăng le lói qua hàng cột gỗ chiếu vào mặt cô, kèm theo cơn gió nhẹ của đêm khuya làm tóc cô bay nhẹ lượt là trên đôi má với da thịt mềm mại, gương mặt xinh đẹp hiện lên vài phần nhẹ nhàng đôi mắt hạnh của cô tựa như một hồ ngọc trong sáng dịu dàng với lông mi dài gương mặt thon gọn sóng mũi có chút cao cánh mũi gọn,chân mài lá liễu tạo nên một vẻ thanh tao của một vị tiểu thư đài cát,nhưng ông trời cho cô gương mặt như hoa như ngọc lại tàn nhẫn cho cô một cuộc sống đầy phong ba, để rồi cô phải tự ép mình trưởng thành trước tuổi.
Cô chỉ là một cô gái 15 thôi mà sao phải chịu biết bao nhiêu biến cố. Từ nhỏ mới 3 tuổi đã là cô nhi, được nuôi trong nơi cao sang quyền quý rồi bị người người đố kỵ. Hãm hại xém chút giao mình cho lầu xanh, cô lặng thở một hơi dài,.thứ mà khiến cô sống sót đến bây giờ chính người thân duy nhất là Hàn Kha Nguyệt. Cô coi nàng ấy như là một viên ngọc mà nâng niu không để ai ức h.i.ế.p nhưng vậy thì sao? Vẫn là cô thân phận thấp kém phải sống qua từng ngày với nổi nơm nớp lo sợ mình sẽ bị đem đi c.h.é.m đầu cùng với gia đình.
Cô đứng trước cửa mà ngồi xuống hai tay ôm lấy đầu gối mà dựa cầm lên. Nhìn lên ánh trăng sáng đó cô thầm nhớ lại cái đêm cô trở thành cô nhi không nơi nương tựa.
Cô tên họ thật là Tạ Nhược Nhược vốn là quận chúa đáng yêu người gặp người mến, là một viên ngọc quý của Tiêu Vương Phủ, Tạ Hạ Đình là phụ thân cô nổi tiếng là yêu thương con dân và là một người chính trực mẫu thân cô là công chúa Tây Đô Quốc, cô và vị hoàng đế Tạ Thiên Tư chính là quan hệ bá bá và cháu gái nhưng chính hắn lại là kẻ đã khiến cô tan nhà nát cửa vì một lời của tên phản đồ ám sát hắn đã khai rằng phụ thân cô là người đã sai khiến hắn.
Đêm đó cô đang say giắc nồng lại đột nhiên bị mẫu thân gọi tỉnh: "Nhược nhi, Nhược nhi." Giọng nói của bà gấp gáp.
Cô lúc này tỉnh lại vẫn ngơ ngác trước cảnh trước mặt mình mẫu thân cô người đầy m.á.u, bên ngoài thì ồn ào với tiếng đ.á.n.h nhau tiếng mọi người chạy loạn la hét trong sợ hãi. Cô chưa kịp hiểu gì đã bị mẫu thân đem nhốt vào tủ áo.
"Nhược nhi, dù con có nghe thấy tiếng gì nhất định cũng không được mở cửa nghe rõ chưa?"
Nói xong bà ấy cầm thanh kiếm dài xông ra ngoài. Một lúc sao, cô nghe mọi thứ đã yên ắng thì bước ra,đập vào mắt cô là khung cảnh hoang tàn,xác người khắp nơi, cô sợ hãi đi khắp nơi tìm kiếm mẫu thân và phụ thân.
"Mẫu phi... Phụ vương... Hai người đâu rồi? Hức!Nhược nhi sợ lắm... Hic hic." Cô sợ hãi bước đi rồi lại té.
Một khung cảnh m.á.u me làm cô không biết làm gì chỉ biết khóc lóc, bỗng dưng cô nhìn thấy nhị ca của mình khập khiễng đi ra từ sau bếp vẻ ngoài của hắn cũng chẳng khác gì những người đang nằm đó, m.á.u me dính khắp người một bên mắt phải còn bị thương.
"Nhị ca... Nhược nhi sợ quá." Cô chạy tới ôm chầm lấy cơ thể đầy m.á.u của người mà cô gọi là nhị ca.
"Ngoan,đừng khóc! Chúng ta đi ngủ nha?" Giọng nói ôn nhu nhưng lại kèm theo buồn bã.
"Không... Nhược nhi không ngủ!"
Khi nhớ tới đây đầu của Thủy Nhược rất đau, nên cô cố không nghĩ tới nó nữa mà lặng bước qua phòng Kha Nguyệt xem xét.
...Trở lại 12 năm trước...
Tạ Tiêu Vũ nhìn vị muội muội bé nhỏ của mình mà trong lòng cảm thất cay đắng vô cùng. Đại ca ra biên ải phục vụ cho chiến tranh không rõ sống c.h.ế.t, phụ mẫu bị bắt đi bây giờ ở đây chỉ còn lại cô và hắn cùng tồn tại.
Sau ngày hôm đó hai huynh muội họ nương tựa vào nhau sống qua tháng ngày khổ cực, phải lao động chân tay mệt mỏi, vào một hôm hắn nghe tin từ những người buôn bán ở chợ rằng Tiêu vương và Tiêu vương phi đang bị xử trảm ở pháp đài sử tội nhân. Lúc này hắn mới ý thức được bản thân mình cùng muội muội sắp phải chịu cảnh mồ côi.
Hắn nhìn sang chỗ đất trống không thấy Nhược Nhược đâu liền hớt hải bỏ cả việc mà đi tìm, trong một phút sững sỡ hắn nhìn thấy nơi pháp trường em gái hắn bị một người phụ nữ dịu dàng ôm vào lòng,không ai biết trong lòng hắn đang nghĩ gì, hắn lại lặng nhắm c.h.ặ.t đôi mắt dứt khoát quay lưng.
Hắn nghĩ rằng chỉ cần hắn chịu buôn bỏ em gái, thì em gái hắn sẽ có cuộc sống tốt hơn, nhưng người tính không bằng trời tính, hắn quả thật làm không sai,nhưng cũng là đã sai, dù hắn có ý tốt nhưng cũng đã khiến cho cô bé mới 3 tuổi đó phải cảm nhận một loại cảm giác mất mát vì nghĩ rằng mình không tốt nghĩ mình chính là ránh nặng.
Tiêu Vũ quay đi, mặc cho Nhược Nhược có gào thét tên hắn như nào. Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y cố giữ bình tĩnh.
"Ngươi đừng đi theo ta nữa!" Tiêu Vũ la hoắt lên vào mặt của Nhược Nhược.
Nhược Nhược dừng chân lại nước mắt đã rơi đầy trên mặt.
"Ca...! có phải muội ăn nhiều quá, muội nghịch quá làm huynh không thích muội không?" Gương mặt đầy nước thốt lên từng chữ nghẹn ngào.
"Đúng...ngươi rất phiền phức...CÚT ĐI!" Hắn nói xong liền dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn về người phụ nữ dịu dàng kia, và người phụ nữ lại chính là mẫu thân của Hàn Kha Nguyệt.
Mẫu thân của Hàn Kha Nguyệt như đã biết tất mọi chuyện nên cũng đồng cảm mà lặng lẽ gật đầu với hắn. Hắn lặng nở một nụ cười chua chát rồi quay ngoắt đi chạy về phía trước cũng hành động này làm sợi dây tình thân bị đứt đoạn 12 năm. Năm đó hắn chỉ là một thiếu niên 11 tuổi làm sao có thể hiểu được sự khắc nghiệt của thời đại phong kiến này.
Ngày đó hắn trốn một bên vươn mắt nhìn phụ mẫu đầu lìa khỏi cổ, trong lòng lại nổi mầm lên một hận ý đối với Tạ Thiên Tư.
9 năm sao hắn đi vào quân doanh làm kẻ dưới trướng của Tạ Lăng Phong cùng Lương Bắc Lục trong chiến trường. Và lấy được sự tinh tưởng ở họ rồi dành một vị trí độc quyền để không ai có thể bắt nạt hắn, qua lời của Tạ Lăng Phong kể cho hắn biết trong cung có được 4 vị công chúa 10 vị hoàng t.ử và vị vua là Tạ Thiên Tư đã hạ độc vua cha nên ông mất ở tuổi 45 cho nên con cái của tiên để chỉ vỏn vẹn 4 gái 8 trai vì hai người đã c.h.ế.t là thái t.ử Tạ Trạch Văn bị hắn tính kế hại c.h.ế.t cướp ngôi. Và Tạ Hạ Đình cũng bị hắn hiểu lằm là muốn g.i.ế.c hắn đoạt ngôi nên đã gáng cho vị vương gia chính trực cái danh là tội đồ âm mưa hạ sát hoàng đế.
Tiêu Vũ biết rõ trong Đông Cung hay hậu cung đều là một chiến trường c.h.ế.t ch.óc chỉ cần sơ hở là sẽ bị ám toán mưu hại. Nên hắn cảm thấy thật sự kinh tởm đám người trong cung đó. Hắn đã lên kế hoạch, khi hắn ra sức chiến đấu ở chiến trường lập ra nhiều công lao to lớn,nên Tạ Lăng Phong thấy được vẻ quyết tâm chọc địch quốc của hắn lên gửi thử cho hoàng đế là Tạ Thiên Tư để hắn phê chuẩn ban cho Tạ Tiêu Vũ làm tướng vì đã sống với thân phận khác tên là Tiêu Khương Vũ nên hoàng đế Thiên Tư vẫn không mảy may đến người cháu trai này.
Cũng vì vậy mà Tiêu Vũ đã lập ra kế hoạch giúp cho người mà Thiên Tư yêu nhất chính là Triệu Quang Nguyệt được giải thoát. Chính hắn là người thông đồng với các phi tần bày mưu hại Quang Nguyệt mất con lần đầu, nhưng vì hắn thấy chuyện này quá tàn nhẫn cho nên hắn đã bỏ qua nhưng các ả phi tần đó nào đâu để yên, hắn không làm thì họ sẽ trực tiếp ra tay. Vì thấy được sự tàn bạo của các phi tần và sự lạnh nhạt của Tạ Thiên Tư cho nên hắn đã quyết định giúp cô giải thoát bằng cách dùng quyền hạn là tướng quân mà đưa Quang Nguyệt ra ngoài cung.
Lúc mà Quang Nguyệt nhảy xuống biển hắn đã âm thầm ở bên bờ biển chờ nàng nhảy xuống mà vớt nàng lên cố cứu sống nàng nhưng không thành, hắn chỉ có thể ôm lấy đứa bé kế bên mà không khỏi bắt ngờ vì đứa trẻ này rõ ràng là bị hạ độc mà nhờ cái nước biển đó đã giúp cho nó được tẩy rửa sạch. Hắn vội ôm lấy đứa bé hô hấp nhân tạo rồi cứu sống nó.
Hắn định ném đứa bé đó lại bên cạnh của Quang Nguyệt nhưng hắn lại phân vân giữa việc nuôi con của kẻ thù và đem nó ném vào biển lửa nơi cung cấm. Rồi rốt cuộc là hắn bị mắt kẹt vào giữa của hai sự lựa chọn.
Hắn định ném đứa bé đó lại bên cạnh của Quang Nguyệt nhưng hắn lại phân vân giữa việc nuôi con của kẻ thù và đem nó ném vào biển lửa nơi cung cấm. Rồi rốt cuộc là hắn bị mắt kẹt vào giữa của hai sự lựa chọn.
Hắn băn khoăn suy nghĩ một hồi lâu sau hắn cuối cùng quyết định.
"Dù gì cũng chỉ là một đứa trẻ nó không hề có tội... Nếu lại ném nó lại cho nàng ta thì chẳng khác nào đưa nó vào hang cọp."
Hắn ôm lấy đứa bé chạy thật nhanh ra khỏi khu rừng. Phía sau cánh rừng ấy chỉ là một con đường mòn vì hắn từng tuần tra và bị lạc ở đây nên hắn hiểu rõ địa hình này. Men theo con đường hắn đi đến cổ xe ngựa đặt đứa bé trên tay thị vệ của mình còn hắn thì gấp rút đ.á.n.h xe hắn sợ chỉ cần chậm một chút cả hắn và đứa bé ấy đều sẽ toi mạng.
Thế sao cái đêm đau lòng ấy,Tiêu Vũ đã nuôi nấng Tạ Thiên Tiêu 3 năm tới tận bây giờ.
Trở lại thực tại: HÀN PHỦ
Nội phủ của HÀN KHA NGUYỆT
Thủy Nhược đi vào trong phòng của Kha Nguyệt lại nhìn thấy cảnh Bắc Lục cuối người hôn lên trán của Kha Nguyệt.Thời gian như dừng lại khoảnh khắc ấy,một khoảnh khắc làm tim Thủy Nhược nhói đau.Tuy cô biết đây là tình cảm của một vị biểu ca dành cho biểu muội, nhưng không hiểu vì sao trong lòng lại nổi lên một tia ghen ghét với Kha Nguyệt nhưng sớm cô đã dập tắt cái hận ý ấy. Đi đến bên Kha Nguyệt chỉnh đốn lại tướng ngủ của nàng.
Lương Bắc Lục nhìn Thủy Nhược một lúc rồi ngơ ngẩn ra, lâu sau Thủy Nhược quay lại nhìn vào đôi mắt đen láy của người nam nhân trước mắt thản nhiên nói.
"Tểu thư nhà ta là nữ nhân! Ngài là nam nhân ở chung phòng không hợp lệ lắm...nô tỳ đã dọn dẹp cho người một căn phòng ở bên trái đi 5 bước chân là tới, phiền tướng quân đi cho!" Trong lời nói có đôi phần cung kính,một phần lạnh lùng.
Lương Bắc Lục không nói gì cả chỉ lặng lẽ bước ra khỏi phòng. Có lẽ hắn đã sớm nhận ra cái tình cảm mà Thủy Nhược dành cho hắn, cho nên hắn mới không muốn gieo hi vọng cho cô nên mỗi lần gặp chỉ nói một hai câu rồi thôi. Khi hắn vừa bước ra khỏi phòng thì hắn lại chợt quay lại một suy nghĩ ích kỷ hiện lên trong đầu hắn. Lúc hắn quay lại cũng là lúc mà Thủy Nhược nhìn hắn, hai người nhìn nhau, rồi một cảm giác kì lạ hiện lên nhưng thoáng chốc nó đã tan biến, cái suy nghĩ ích kỷ đó của hắn cũng không còn, giờ chỉ còn một câu lạnh lẽo vô tình.
"Đừng mơ tưởng ta thu ngươi làm thê!"
Hắn quay người lại đi về phía phòng của mình,cô nghe được câu đó trong lòng lại có một cảm giác nhói lòng,đau, rất đau.
Thủy Nhược vốn chẳng mơ tưởng được làm tướng quân phu nhân gì cả, vì cô biết rõ thân phận của mình sinh ra là quận chúa nhưng số phận chính là nô bọc thấp hèn vốn không xứng với hắn. Hắn còn lại là bạn tâm giao của kẻ đã diệt cả nhà cô là vị bá bá Tạ Thiên Tư đó. Đoạn tình cảm này vốn không nên nảy nở trong lòng cô mới đúng.
"Bắc Lục, huynh nói đúng taa vốn là đừng nên mơ tưởng..." Thủy Nhược chấp đôi tay lạnh lẽo xoa xoa cho nóng rang lên, rồi để lên trên mặt một cảm giác ấm áp đó giống như cảm giác mà hắn, Kha Nguyệt và ca ca cho cô, loại cảm giác ấy thật sự rất thoải mái, nhưng giờ đây cảm giác ấy đã biến mất. Bắc Lục nghi ngờ cô ấp ủ mưu đồ riêng, Kha Nguyệt lại gần đây không quan tâm nhiều cho cô như trước, gương mặt lúc nào cũng mang tâm trạng như suy tư điều gì đó còn ca ca của cô Tạ Tiêu Vũ cô cũng không muốn nhắc tới nữa.
Thủy Nhược ngồi bên Kha Nguyệt nhìn nàng ấy ngủ trong lòng lại càng cay đắng hơn. Cay đắng ấy không phải ghen tị mà là thương cảm,bvì cô biết số phận của cô và nàng chẳng khác nhau là mấy,nàng 10 tuổi mất mẫu thân, phụ thân thì lại mê tín dị đoan tin nàng khắc c.h.ế.t mẫu thân, bị đả kích ấy mà nàng ngốc đi, khi hết ngốc lại bị hạ t.h.u.ố.c rồi sống nửa đời ngốc nghếch, trong khoảng thời gian ấy không ngừng bị người khác chèn ép hành hạ, phụ thân thì bỏ bê không lo lắng, nhị di nương thì bị đám nô bọc phản bội làm cho tức đến bệnh nặng lại chẳng giúp được gì, dạo đây mới khỏe bệnh mà giúp đỡ nàng.
Thủy Nhược vì đồng cảm mà hết lòng tận tụy trung thành, dù nàng trong hoàn cảnh nào cô cũng chấp nhận cạnh bên, chỉ là cô không biết Hàn Kha Nguyệt thật đã c.h.ế.t rồi,đã c.h.ế.t trong một đêm ở nhà củi bẩn thỉu ấy.
Thủy Nhược nhìn lúc lâu rồi lại nhìn *nốt ruồi son dưới khóe mắt phải của nàng lại cảm nhận được gì đó.Cô từng nghe người khác nói tân hoàng hậu lúc trước và cũng là *tiên hoàng hậu bây giờ trên khóe mắt trái cũng có nốt ruồi son dưới khóe mắt.
(nốt ruồi son: nốt ruồi màu đỏ hồng)
(Tiên hoàng hậu TRIỆU QUANG NGUYỆT)
Đây là lần đầu tiên Thủy Nhược suy nghĩ tới mê tín di đoan. Lúc xa xưa hơn nữa những người tu sĩ nói nốt ruồi son tượng trưng cho số phận, người có nốt ruồi ấy phải sống một kiếp bi thương lận đận. Và khi số kiếp kia đã tận và sẽ sống với kiếp khác sẽ tốt hơn hạnh phúc hơn.
Dừng lại ở đó Thủy Nhược lắc đầu,miệng lẩm bẩm:"Hiazz, mình tin vào mê tín dị đoan chi chứ?"
Thủy Nhược không suy nghĩ nhiều quay lưng lại đi ra khỏi phòng rồi đóng cửa phòng Kha Nguyệt lại,đi về phòng của mình.
... 3 NGÀY SAU...
VĨNH HÒA CUNG
Tạ Thiên Tư ngồi dưới chân tổ mẫu của hắn là Hoàng Thái Hậu tựa đầu lên đầu gối của bà mà khóc.
Hoàng Thái Hậu đưa mắt một phần đượm buồn, một phần cưng triều mà nói.
"Lại nhớ nàng ấy à?"
Hắn im lặng, chỉ khẽ gật đầu.
"Con có hối hận không?"
Hắn không trả lời chỉ luôn im lặng trên khóe môi lại chẳng thể nở một nụ cười hay thốt ra lời non ý đẹp nữa.
" Ai gia biết con yêu nàng ấy rất nhiều, nhưng tình yêu đó con không kịp nhận ra, hoặc... Con đã nhận ra chỉ là con vẫn muốn lợi dụng tình cảm nàng ấy cho con mà thôi, bây giờ cho dù con có hối hận đi nữa thì tất cả đã xảy ra rồi"
Tạ Thiên Tư với biểu cảm lạnh lùng ấy nhưng khóe mắt đã đỏ, nước mắt cứ rơi trên mặt hắn. Vẻ ngoài tuy lạnh lùng nhưng lại có cảm giác hắn chính là kẻ mong manh dễ vỡ.
"Lão nhị à, con thấy lão thất không,nó là đứa kiêng cường là đứa chính trực là đứa mạnh mẽ,chẳng phải con cũng từng như nó sao, vì một nữ nhân đã mất có đáng không?"
Bà nói với giọng ấm áp vô cùng, cái con người 30 tuổi ấy vẫn cứ lầm lì trên đùi của Hoàng Thái Hậu không chịu nhúc nhích.
Một lúc lâu sau hắn mới chịu ngẩng đầu lên mà nói:
"Lăng Phong đệ ấy và con vốn không giống nhau."
Hoàng hậu bất lực xoa đầu của Thiên Tư trong lòng lại thấy chua xót,mà nói:
"Ai gia biết chứ! Con rất giống với tổ phụ của con, tính tình y chang ông ấy. Vừa cứng đầu lại vừa yếu đuối đặt biệt là rất thích lợi dụng, ta đây còn phải thua ông ấy về mưu mô, trong cung này chuyện đấu tranh để giành chức vị là lẽ thường tình không thể trách, việc hậu cung cũng vậy, tuy nàng ấy có tư chất của mẫu nghi thiên hạ và quản lý tam cung lục viện rất tốt nhưng dù vậy thì sao? Nàng ấy vẫn là người yếu đuối, con đừng tưởng nàng ấy lúc nào cũng cười là kiêng cường đâu, nữ nhân với nữ nhân ta hiểu rất rõ, bề ngoài điềm đạm tao nhã không nhiễm oán hận đều là giả thật ra sâu trong thâm tâm là cả một bể nước đục chỉ cần thêm một trận mưa to thì nó sẽ như giọt nước tràn ly mà từng chút từng chút trào ra hết, cũng điều đó mà dẫn tới việc nàng ấy tự t.ử và từ bỏ con."
Hằn trầm ngâm lắng nghe bà nói,rồi đứng dậy lau đi nước mắt, rồi lạnh lùng nói: "Còn 2 tháng nữa là hiệu lực của chiếu lệnh nhường vị sẽ có hiệu lực con, phải thượng triều t.ử tế để giảm bớt việc cho Lăng Phong."
Hắn nói xong liền phủi bụi trên long bào màu đen tuyền một màu huyền bí đặc trưng của quyền lực Trì Quốc.
Hoàng thái hậu im lặng nhìn theo bóng lưng của Thiên Tư như nhìn thấy bóng lưng của hoàng đế xưa.Trong lòng không khỏi nhói lên một cơn đau.
"Tạ Từ, chàng nhìn xem! Thiếp nhìn thấy tiểu bối y như chàng rồi." Bà nói xong thì nước mắt của sự cô độc của sự hờn tủi cũng đã rơi trên khóe mắt của một bà lão 82 tuổi tóc bạc phơ.
Năm mà hoàng đế Tạ Từ c.h.ế.t chính là bà đã ra tay, bà câm hận thâm cung khóa c.h.ặ.t tuổi xuân của mình câm hận phu quân lừa gạt không chung tình điều đó để bà trở thành kẻ g.i.ế.c phu.Tuy năm đó không ai nhận ra nhưng trong lòng bà vẫn có một nỗi sợ một ngày mình sẽ bị phát hiện. Tuy con trai bà bị Tạ Thiên Tư hại c.h.ế.t nhưng bà không trách cũng không oán vì con bà cả cháu trai Tạ Thiên Tư đều mang hình bóng của kẻ tàn độc Tạ Từ, nhưng bà nếu là lúc trước sẽ vô cùng ghét con trai mình, nhưng tới đời vua là Tạ Thiên Tư bà lại không hiểu vì sao bà không ghét được. Có lẽ là vì hắn có nỗi khổ riêng của hắn.
Nỗi khổ ấy chắc chỉ có hắn mới hiểu được, hắn vô tình như vậy chẳng qua là hắn có một nỗi khổ mà chẳng ai thấu được.
