Nhất Kiếp Tạ Tình, Vạn Kiếp Bạch Đầu - Chương 9
Cập nhật lúc: 25/06/2026 07:03
Thiên Tư từ nãy giờ bị Kha Nguyệt lơ đi có vài phần không vui. Hắn giả giọng nhẹ nhàng hơn không còn trầm lắng lên tiếng: "Vị cô nương này cho tại hạ xin lỗi bàn nãy do ta quá háo hức không nhìn đường vô tình đụng chạm đến người...tại hạ xin tạ lỗi với người!"
Nàng bình tĩnh nhìn Thiên Tư mà nói: "A,vta không sao...Công t.ử không cần tự trách."
Trong đôi mắt sâu thẳm của Thiên Tư có một tia óng ánh, một chút chua xót bên trong lòng hắn nổi lên,hắn buồn bã mà nghĩ rằng: "Thật sự là nàng sao Quang Nguyệt? Nàng quay lại rồi sao? Ta nhớ 5 năm trước nàng cũng từng nói như vậy với một nam nhân xa lạ... Ta không ngờ hôm nay câu nói này lại dành cho ta."
"Công t.ử?Mắt của người sao lại đỏ lên vậy?" Nàng ân cần tiến tới lấy vạt tay của y phục lau cho hắn.
Hắn thơ thẩn nhìn vào gương mặt lạ lẫm ấy trong lòng không khỏi có chút không quen. Từ trước giờ đều là nàng dùng gương mặt của chính nàng quan tâm hắn. Giờ đây hắn lại mơ hồ nhìn nàng vừa quen thuộc vừa xa lạ. Đôi mắt hắn đượm buồn nhìn nàng Kha Nguyệt một thiếu nữ nhỏ hơn hắn tận 12 tuổi. Hắn vẫn còn một chút nghi ngờ, gương mặt của Quang Nguyệt và Kha Nguyệt không có một điểm chung gì cả. Gương mặt của Quang Nguyệt tuy diễm lệ nhưng không kinh diễm bằng Kha Nguyệt.
Hắn lùi lại tránh né bàn tay đang lau nước mắt của mình mà cúi đầu: "Tạ tiểu thư quan tâm, tại hạ chỉ là thấy người rất giống với người ta từng quen, khi nhớ lại nên mới rơi lệ một chút mà thôi!"
Nàng thu tay về mỉm cười: "Ồ! Ra là vậy à...Mặt của ta giống người ấy vậy sao?"
"Không hẳn!" Hắn ngẩng đầu lên giọng nhẹ nhàng đáp lời nàng.
Lăn Thành nhìn nàng nói cười với nam nhân khác cho chút không vui. Hắn phòng má lấy tay kéo kéo tay áo của nàng.
"Chủ nhân?"
Kha Nguyệt quay lại nhìn hắn hỏi: " Sao vậy? Ngươi có sao không?"
Lăn Thành vờ như bị ch.óng mặt loạng choạng rồi tự c.ắ.n c.h.ặ.t thịt bên trong miệng để m.á.u ứa ra,hắn nhịn đau giả vờ ói m.á.u.
"A Thành!!!" Nàng luống cuống tay chân ôm hắn vào lòng mà lo lắng.
Ngay cả Bắc Lục và Thiên Tư cũng không ngờ chỉ là một cuộc gặp gỡ bất ngờ mà lại có tình tiết giả chân tới vậy.
Thiên Tư co co chân mày nhìn Lăn Thành như muốn bâm hắn ra.
" Khụ khụ!" Bắc Lục ho vài cái,trong lòng thầm nghĩ: " À, không biết muội ấy lôi đâu ra cái người quỷ kế đa đoan này ấy nhỉ? "
Kha Nguyệt lo lắng muốn đưa hắn đi gặp đại phu thì bị Thiên Tư ngăn lại: "Ể, không cần tìm đại phu, đã có ta ở đây rồi. "
"Hả? " Bắc Lục há hốc mồm không tin định nói gì đó lại bị nụ cười tà mị của Thiên Tư làm cho câm nín.
"Vậy nhờ huynh rồi!" Nàng đáp lại lời Thiên Tư rồi gật đầu đồng ý.
Thiên Tư chìa tay ra để hai ngón tay lên mạch của Lăn Thành nhắm mắt vờ xem xét xong rồi lại dõng dạc nói: "Tim huynh đài dạo này đập nhanh lại có biểu hiện hoa mắt với lại ch.óng mặt đúng không?"
Lăn Thành thẳng thừng thừa nhận vì hắn biết đã phóng lao thì phải theo lao: "Đúng!"
Thiên Tư dùng đôi mắt hồ ly tinh xảo có chút hút hồn nhìn vào đôi mắt của Lăn Thành khóe môi cong lên nở một nụ cười đầy khí chất thư sinh,phe phẩy cái quạt có hình Núi Trúc trên tay.
"Ta đã biết bệnh của vị huynh đài này rồi! Cần uống Tỏa Dương và Cốt Toái Bổ và Đảng Sâm là được!" Nụ cười dần dần trở nên u ám.
Bắc Lục nghe xong liền quay đầu ôm miệng cười, lòng nghĩ đến cảnh không nên: "Thiên Tư chuẩn bệnh cho hắn kiểu không lên được à? Bị yếu thận luôn rồi! Haha, người ta chỉ ói ra m.á.u do c.ắ.n thịt trong miệng thôi mà chuẩn bệnh ra yếu thận luôn rồi!"
Nghe xong mặt của Lương Vi và Thủy Nhược cũng không nhịn được cười mà lấy tay che miệng. Lăn Thành khi nghe xong cũng không biết nói gì,đôi mắt cay nghiệt nhìn Thiên Tư. Lòng thầm mắng: "Cái tên này! Ta khi nào có cơ hội sẽ bâm ngươi ra thành trăm ngàn mảnh!"
Kha Nguyệt thì không nghe rõ cái gì nên định hỏi lại thì bị Lăn Thành kéo lại nói: "Chủ nhân thuộc hạ ổn rồi,không cần uống t.h.u.ố.c!"
Đôi mắt mèo long lanh nhìn nàng một cách đầy dễ thương. Nàng thở dài nhìn hắn rồi bảo: "Không được phải uống, nếu không uống sẽ thiệt hại về sau!"
Thật ra nàng nói như vậy không phải là có ý trêu chọc mà là nàng đang lo lắng vì nàng không biết mình vừa nghe cái t.h.u.ố.c gì vì nó rất lạ. Lăn Thành như bị đóng băng từng giọt mồ hôi lạnh chảy xuống mặt hắn.
Bắc Lục nhịn cười nói với Kha Nguyệt: "Kha Nguyệt! Lúc nãy bọn ta có chút bất cẩn đụng trúng muội,và không giới thiệu đàng hoàng. À thì đây là một người quen của ta tên là...Bạch Đậu!"
Nghe xong cái tên Bạch Đậu thì Lăn Thành cười phá lên chỉ tay vào Thiên Tư như trêu chọc: "Hahaha! Bạch Đậu, Hahaha!"
Thiên Tư nhăn mặt nhìn Bắc Lục, Bắc Lục vờ như không nhìn thấy gương mặt tức giận phía sau lớp mặt nạ kia mà nói: "Bạch Đậu đây là muội muội của ta Lương Vi là Hoàng Quý Phi của hoàng đế và đây và biểu muội bên mẫu thân ta là con của cô mẫu mà ta từng nói với ngươi Đại Tiểu Thư của Hàn Gia Hàn Kha Nguyệt!"
Cả Lương Vi và Kha Nguyệt đều cung kính chắp tay để bên hông rồi cuối đầu với Thiên Tư.
"Bạch Đậu công t.ử! Đa tạ người chỉ bảo đơn t.h.u.ố.c, ta sẽ đi tìm mua ngay! "
Thiên Tư và Lăn Thành đều không biết giấu mặt mũi vào đâu chỉ biết cười ngượng.
Thủy Nhược đứng phía sau Kha Nguyệt chỉ im lặng nhìn Bắc Lục đôi mắt cô từ vui vẻ chuyển sang vô hồn từ lúc nào không hay.
Giờ Dậu: 19h00.
Lương Vi vì có chút việc nên đã hồi cung còn Bắc Lục, Thiên Tư cùng Kha Nguyệt, Thủy Nhược và Lăn Thành đi dạo quanh khung chợ huyên náo đông đúng người qua lại.
Thiên Tư không ngờ khung cảnh về đêm của Trì Quốc lại có thể lung linh thơ mộng xôn xao đến vậy.
Từng ánh mắt của hắn đều chỉ ngắm nhìn Kha Nguyệt. Hắn thấy nàng đang nhìn châm châm vào cây trâm cày bên giang hàng của ông lão thì đợi nàng đi, đã ném lên bàn cho ông lão một thỏi vàng rồi vớ tay lấy nhanh cây trâm cày ấy.
Động tát nhanh đến mức ông lão vẫn không kịp phản ứng định gọi hắn lại để thối tiền thừa thì hình bóng kiêu ngạo của hắn đã khuất vào dòng người tấp nập, biến mất như chưa từng xuất hiện.
Thiên Tư đang tìm cơ hội để trao trâm cày cho Kha Nguyệt, lại thấy cảnh Lăn Thành đang cày lại tóc đã bị rơi trăm cho nàng mà khựng lại,nắm c.h.ặ.t cây trâm trong tay. Nhưng hắn vẫn đi đến và nắm lấy tay của Thủy Nhược mà nói.
"Vị cô nương này ta thấy cô rất hợp với cây trâm này nên ta tặng cô! Nào để ta cày giúp cô!"
Không biết vì sau Thủy Nhược lại nghe lời Thiên Tư như vậy nhưng cô chỉ biết cô sợ người nam nhân này,ánh mắt của hắn tuy quyến rũ nhưng cũng rất là đáng sợ.
Bắc Lục từ xa trầm lặng một cảm giác mất mát trong lòng hiện lên làm hắn không thể hiểu rõ mình vừa làm sao.
Khi cày xong rồi thì Thiên Tư nói: "Rất đẹp! Như đóa hoa Nguyệt Quý vậy đó!"
Bắc Lục trầm mặt khi nghe đến hoa Nguyệt Quý, vì vốn dĩ hoa Nguyêt Quý và hoa Lưu ly vốn là hai loài hoa được người dân Trì Quốc ưu ái gọi bằng một cái tên là Hoa Thất Tịch vì chúng đại diện cho sự thổ lộ tình yêu giữa nam nhân và nữ nhân.
Thiên tư nắm lấy bàn tay của Thủy Nhược đặt lên đó một nụ hôn tỏ thành kính rồi nói: "Bạch gia ta sẽ nhớ đến ngày hôm nay, cô nương an tâm!"
Nói xong hắn liên trở về gương mặt lạnh băng cùng Bắc Lục hồi cung.Trên đường đi Bắc Lục cứ nghĩ về chuyện ban nãy trong lòng không khỏi băn khoăn.
Lúc này ở một nơi khác Hàn Liễu Dung đeo bám lấy Tạ Lăng Phong không khiến hắn buồn phiền không thôi.
"Phong ca ca! Huynh thấy muội hôm nay thế nào? Có đẹp không? Nè...Huynh nhìn đi đâu vậy?" Ả phụng phịu chiếc má làm mặt giận lẫy
Tính tình Lăng Phong tuy cứng nhắc nhưng lại là kiểu người thích bộ dạng yếu đuối của người khác. Nói đúng hơn là thích nhìn bộ dạng khóc lóc bất lực của người khác. Nhưng đối với Hàn Liễu Dung hắn vẫn không thể nào chấp nhận được vì hắn vốn không thích kiểu yếu đuối giả tạo ấy. Lúc khi chưa gặp hắn sở thích của ả là cầm đao múa thương. Nhưng khi gặp hắn ả đã thay đổi tắt cả trở thành một kẻ yếu đuối bỏ thương theo may vá đến mức gân cốt cứng cỏi của ả cũng đã thuần thục uyển chuyển theo từng điệu múa. Rồi dần dần trở thành tú nữ của Trì Quốc, tài nữ mà nam nhân nào cũng muốn có.
Chỉ tiếc nam nhân nhiều, nhưng ả lại chỉ nhất kiến chung tình với mỗi Tạ Lăng Phong.
"Phong ca?" Ả nhìn gương mặt nhăn nhó của Lăng Phong mà dừng hành động của mình lại.
Gương mặt từ dịu dàng liền trở lại với vẻ lẵng tĩnh, lạnh lẽo, mở miệng hỏi: "Thất Vương! Ta có một câu muốn hỏi ngài!"
Hắn nhìn ả lòng có chút nghi hoặc: "Nàng ta?Tại sao lại thành như vậy rồi."
Hắn điềm đạm trả lời: "Muội hỏi đi!""
Ả bậm môi ngập ngừng một hồi rồi nói: "Có phải ngài luôn nghĩ ta đang mơ làm chính thất làm mẫu nghi thiên hạ, nên mới lạnh nhạt với ta?"
"Chuyện này..." Hắn ấp úng
"Thôi! Không cần trả lời nữa.Vương gia câu hỏi này vốn là tiểu nữ đã có câu trả lời từ sớm rồi! Ta không muốn đấu tranh giành nam nhân với Đại Tỷ càng không muốn tranh đoạt vị trí trong lòng ngài, tỷ ấy là đóa hoa sương trong sáng,còn ta chỉ là đóa hoa mọc ở đầm lầy, vốn không so sánh được, ta không muốn bị chính mẫu thân mình trói buộc, và ép làm những gì vì người khác! Từ nay ta sẽ là chính ta!Vương gia ngày hôm nay hãy để ta một lần cuối là như vầy! "
"Muội..." Hắn dùng đôi mắt không thể tin được mà nhìn ả, có lẽ đây là điều mà hắn muốn.
"Liễu Dung!"
"Lăng Phong! Ta thích huynh! Ta yêu huynh! Là yêu thật, chứ không phải vì danh lợi, dù ta biết huynh thích nữ nhân yếu đuối, nhưng ta không muốn giả vờ nữa,huynh từ nhỏ cùng ta nô đùa ở doanh trại, ta lúc đó chính là vì tinh nghịch nên giả nam mà cầm đao múa kiếm,dù ta muốn giấu c.h.ặ.t nó trong lòng không muốn nói ra,nhưng...Ta vẫn sẽ nói vì ta không muốn giấu nữa, ta yêu huynh! Yêu từ khi còn rất nhỏ! "
Lăng Phong nở nụ cười một nụ cười rất hạnh phúc, một nụ cười từ lâu đã chôn sâu vào trong tâm thức,hắn lấy trong người ra một đóa hoa lưu ly cày lên bên tai cho Liễu Dung và nói: "Ta cũng vậy!Ta từ sớm đã biết người huynh đệ lúc đó lúc nào cũng dính lấy ta, mà ta coi là tâm giao chính là muội! Hàn Liễu Dung ta cũng thích muội! Thật ra ta chỉ là muốn xác nhận lại xem là muội có phải người đó hay không vì ta sợ ta đi yêu nam nhân!"
Hàn Liễu Dung to mắt kinh ngạc không tin những gì mình vừa nghe.Hóa ra là Lăng Phong cũng biết yêu, hóa ra là ả hại người vô ích,ả hối hận rồi, ả nhìn Lăng Phong rồi chạy vội đi tìm mẫu thân mình để ngăn bà làm điều hại đến cả đời Kha Nguyệt, ả muốn chuộc lại mọi tội lỗi với Kha Nguyệt. Ả không dám quay đầu lại ả sợ khi quay lại, ả lại không kìm được mà tham lam rồi tiếp tục hại người. Ả biết ả bị mẫu thân dùng làm con rối để gỡ lấy danh thiếp thất của bà.
Liễu Dung chạy thật nhanh, đưa mắt nhìn quanh mong nhìn thấy hình bóng của Kha Nguyệt.Trong một góc tối ả nhìn thấy một thân ảnh bé nhỏ bị đám nam nhân vây lấy, ả tuy rất gấp nhưng vẫn không nỡ để một cô bé có số phận giống mình bị chà đạp khi chỉ là một đứa trẻ.
Liễu Dung lao vào nhanh như chớp đã đá bay 5 cái tên đang giở trò đồi bại với cô bé ấy. Ả nhanh nhẹn bế bỏng đứa bé ấy lên chạy nhanh về phía có ánh sáng lung linh của mấy ngọn thiên đăng kia, vừa chạy ra khỏi hẻm tối ả đã va phải Kha Nguyệt đang đi đến. Liễu Dung té ra trước lại thuận thế quay người ôm c.h.ặ.t cô bé ở trước mình dùng thân làm nệm bảo vệ cô bé đó. Lăn Thành thấy thế đã rút đoản đao tiến đến đám người đó, khi đã bảo vệ được cô bé ấy ả dịu dàng vuốt tóc con bé.
"Tiểu muội này! Muội có sao không?" Ân cần xem xét các vết thương trên người cô bé ấy.
"A... Muội không sao cám ơn tỷ tỷ! Tỷ lúc này ngã có đau không vậy?" Cô bé gương mặt nhem nhuốc chỗ trắng chỗ đen, đôi mắt to tròn long lanh nhìn ả.
Liễu Dung đứng dậy muốn bế con bé đi tìm đại phu thì ngước mặt lên lại nhìn thấy Kha Nguyệt đang lãnh đạm nhìn mình.
Lăn Thành đã xử lý xong đám nam nhân kia thì quay lại bên Kha Nguyệt. Thủy Nhược có chút bất ngờ khi nhìn thấy nhị tiểu thư ác độc thường ngày nay lại đi cứu người khác.
"Hàn Kha Nguyệt ta không biết tỷ có tin ta hay không nhưng những gì ta từng làm với tỷ chỉ là nhất thời mù mờ lí trí vì yêu bị mẫu thân thao túng điều khiển, dù tỷ có chấp nhận hay không thì ta vẫn sẽ tạ lỗi với tỷ. Nhưng bây giờ không được ta còn có việc bận."
Nói xong ả bế cô bé lên nhảy lên nóc nhà. Dưới hàng ngàn con mắt ngỡ ngàng phía dưới vị nữ t.ử yểu điệu thục nữ mà họ tôn lên làm nữ thần nay lại dùng võ công của mình để lộ bản chất để cứu một đứa trẻ, giây phút ấy Liễu Dung đã quyết định chống trả lại mẫu thân của mình.
Hàn Kha Nguyệt vẫn có chút bất ngờ vì Liễu Dung lại có thể có võ công vậy mà lúc nàng đ.á.n.h ả, ả lại vờ vịt yếu đuối để bị nàng đ.á.n.h đến mức văng mực lên mặt lại chẳng thèm chống trả. Nàng vậy mà lại sinh lòng nghi ngờ: "Cô ta...?Tại sao chứ? Trừ phi...cô ta không muốn đả thương nhiều đến nguyên thân!Và những vụ ám hại từ trước mình chưa sống lại trong thân xác này đều là cô ta đóng kịch cho người khác xem!"
Tạ Lăng Phong lúc này cũng rối bời đi tìm Liễu Dung, trên đường thì gặp Kha Nguyệt cùng Lăn Thành và Thủy Nhược.
Khi nhìn thấy Kha Nguyệt hắn lại vô tình lướt qua xem như không quen biết. Kha Nguyệt thấy có chút lạ nhưng cũng chẳng để tâm vì mục đích của nàng bấy giờ là đi tìm thú vui của kế hoạch sắp tới.
"Đại di nương bà muốn cho ta mất hết thể diện ta cũng sẽ khiến bà không còn mặt mũi với người khác."
Bầu trời tối đen, những ánh sao trên trời cùng những ngọn thiên đăng mang theo những ước nguyện của các cặp đôi mà bay tít lên tận mấy tần mây.
Ở một khu Thanh Lâu nọ một bóng dáng cao ngạo đứng nép mình vào một góc che mặt, đưa một túi tiền cho một đám người mặc đồ đen và một người phụ nữ ăn mặc hở hang,lồng lộn đã có vết tích của thời gian trên gương mặt.
"Làm tốt hơn nữa sẽ có thưởng thêm!"
