Nhật Ký Ăn Dưa Của Thần Y Thập Niên 70 - Chương 114

Cập nhật lúc: 04/02/2026 02:01

Cô về phòng lôi cây kèn xô-na ra, thổi lại một lần khúc "Quay Đầu Lại Vọng Nguyệt".

Thứ gọi là linh cảm này, nếu trình độ không đủ thì trăm triệu lần cũng không thể gặp được. Nhưng một khi trình độ đã đủ, chỉ cần một chút kích thích từ bên ngoài cũng có thể khiến linh cảm tuôn trào.

Lúc thổi "Quay Đầu Lại Vọng Nguyệt", Tưởng Vân đột nhiên quan sát thấy cảm giác "si nam oán nữ" trên người Bạch Mẫn và Lệnh Thái Nhạc, linh cảm nháy mắt ập đến.

Từ xưa đến nay, nam nữ oan trái cầu mà không được tình yêu có biết bao nhiêu? Nhiều như cá diếc qua sông, đếm không xuể!

Những vở kịch, tiểu thuyết, thơ từ khuê oán để lại về đề tài này, quá nhiều quá nhiều.

Trong đầu Tưởng Vân hiện lên câu: "Đêm trăng sáng, đồi thông hoang. Ngàn dặm mộ cô đơn, nỗi thê lương khôn xiết". Linh cảm vừa rồi còn như bị sương mù bao phủ, không rõ ràng lắm, lúc này đột nhiên trở nên sáng tỏ.

Câu "Ngàn dặm mộ cô đơn, nỗi thê lương khôn xiết" hoàn toàn là nét b.út vẽ rồng điểm mắt!

Hơi điều chỉnh hơi thở một chút, khúc thần khúc này được Tưởng Vân tạm đặt tên là "Nỗi Thê Lương Khôn Xiết", kinh diễm ra đời.

Lệnh Thái Nhạc nghe câu đầu tiên vẫn chưa có cảm nhận gì đặc biệt rõ ràng, đến câu thứ hai liền cảm giác dây đàn dưới đáy lòng như bị chạm vào, đến câu thứ ba, lông tơ trên lưng hắn dựng đứng cả lên. Càng về sau, hốc mắt hắn càng cay, nước mắt tuôn rơi như mưa.

Có thanh niên trí thức nghe khúc nhạc này thấy sự thê lương, là yêu mà không được, là bỏ lỡ; còn Lệnh Thái Nhạc lại nghe ra được sự "không chỗ giãi bày". Hắn nghẹn một bụng lời muốn nói với Bạch Mẫn, hắn muốn nói cho Bạch Mẫn biết hắn cũng không phải kẻ cổ hủ cũ kỹ, hắn nguyện ý cùng Bạch Mẫn đi lên con đường buôn bán đầu cơ không lối về này, nhưng hắn lại không biết nên mở miệng nói với Bạch Mẫn thế nào.

Hắn có dự cảm, chỉ cần mình vừa mở miệng, Bạch Mẫn sẽ dùng hai chữ để chấm dứt quan hệ giữa bọn họ, hai chữ đó là "Thôi đi".

Một câu "thôi đi", liền sẽ xóa bỏ toàn bộ những vui vẻ và đồng cam cộng khổ bao ngày qua.

Một câu "thôi đi", liền sẽ làm hai người vất vả lắm mới xích lại gần nhau phải tách ra, mỗi người trở về vị trí ban đầu, giống như chưa từng gần gũi bao giờ.

Giống như chưa từng gần gũi bao giờ... Thật sự có thể giống như chưa từng sao? Rõ ràng đã từng gần gũi đến thế.

Lệnh Thái Nhạc cảm giác mình sắp ngạt thở, đột nhiên ngửa đầu khóc rống lên, tiếng khóc của một mình hắn át cả tiếng của mọi người. Tiếng gào khóc tê tâm liệt phế này của hắn giống như ấn vào một cái công tắc kỳ diệu nào đó. Ban đầu những thanh niên trí thức kia chỉ che mặt hoặc khóc nghẹn ngào, bị Lệnh Thái Nhạc kích động như vậy, mọi người đều ngửa cổ lên trời mà khóc.

Tưởng Vân ngẩn người.

Kèn xô-na có uy lực lớn đến thế sao?

Mắt thấy điểm thanh niên sắp biến thành hiện trường đám tang, Tưởng Vân vắt hết óc nghĩ biện pháp cứu vãn.

Cô định thổi một khúc vui vẻ hơn chút.

Cái gì là vui vẻ?

Trọng hoạch tân sinh (được sống lại lần nữa) là vui vẻ.

Cửu biệt trùng phùng là vui vẻ.

Lãng t.ử quay đầu là vui vẻ.

Bạch đầu giai lão, cùng nắm tay đi đến cuối đời là vui vẻ.

Hoạn nạn nâng đỡ, không bằng buông tha nhau để quên nhau chốn giang hồ, cũng là vui vẻ.

Tưởng Vân lúc này cũng chẳng nghiêm túc ấp ủ gì, toàn dựa vào sự lý giải và lĩnh ngộ của bản thân về niềm vui để thổi. Đây cũng là năng lực mà thiên phú nhạc cụ đỉnh cấp mang lại, đối với những nốt nhạc mỹ diệu có thể nói là hạ b.út thành văn.

Âm nhạc mang theo chân tình thực cảm, cộng thêm kèn xô-na - thứ "thần khí" đ.á.n.h thẳng vào tâm linh xông thẳng lên đỉnh đầu này, có thể không làm lay động lòng người sao?

Một khúc nhạc vui vẻ mà ngay cả Tưởng Vân cũng chưa nghĩ xong tên vội vàng ra đời, hiệu quả rất rõ ràng. Cô mới thổi nửa phút, tiếng khóc của đám thanh niên trí thức kia liền dần dần ngừng lại.

Bọn họ nghe được sự buông bỏ từ khúc nhạc của Tưởng Vân. Mọi chuyện đã qua, dù tốt hay xấu, đều nên buông bỏ.

Không buông bỏ được quãng thời gian tươi đẹp trước khi xuống nông thôn, luôn nhớ mãi không quên, nhưng lại có thể làm gì được đây? Đã tới thì an tâm ở lại. Người đã ở nông thôn, thay vì cả ngày mặt ủ mày ê, chi bằng mở rộng vòng tay ôm lấy cuộc sống hiện tại.

Người không buông bỏ được, nên buông xuống, chúc phúc cho họ tương lai mạnh khỏe.

Người đã qua đời, cũng nên buông xuống, chúc phúc cho họ kiếp sau bình an hỉ nhạc.

Bầu không khí bi t.h.ả.m của hiện trường đám tang dần dần phai nhạt, Tưởng Vân thấy đám thanh niên trí thức đều khôi phục bình tĩnh, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Mã Võ đứng dậy, trên mặt có chút quẫn bách vì bị người ta nhìn thấy mình khóc nhè, bất quá cậu ta rất nhanh đã gạt sự quẫn bách này ra sau đầu, ngữ khí đặc biệt chân thành tha thiết nói với Tưởng Vân: "Chị Tưởng, cảm ơn chị đã giúp em gỡ bỏ khúc mắc."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.