Nhật Ký Ăn Dưa Của Thần Y Thập Niên 70 - Chương 227
Cập nhật lúc: 05/02/2026 04:02
Bạch Xuyên càng thêm mê mang: "Bạch Ngọc Đào là ai?"
Tưởng Vân đúng là cạn lời: "Thì là cháu gái của chú Bạch Đại Xuyên ấy! Vì chuyện em với anh yêu nhau mà người ta còn cố ý chạy đến trước mặt em nói lời chua loét đấy!"
"Cháu gái chú Đại Xuyên?" Bạch Xuyên vẻ mặt hoảng hốt nhớ lại, dường như trong ký ức chẳng có bóng dáng người này, vắt óc mãi mới nhớ ra: "Em nói Xuân Đào à, Xuân Đào thì là Xuân Đào, sao lại gọi là Bạch Ngọc Đào, anh cũng chẳng biết cô ta tên là Bạch Ngọc Đào."
"Em nói mộng du gì thế? Lần cuối anh nói chuyện với Xuân Đào là hồi sáu bảy tuổi, lúc đó cô ta còn thò lò hai dòng nước mũi chạy theo bọn anh chơi cơ! Lớn lên thì chưa từng gặp lại, em bảo cô ta thích anh á? Đùa kiểu gì vậy."
Tưởng Vân trong lòng cảm thấy thật không đáng thay cho Bạch Ngọc Đào.
Đúng là "yêu thầm sai người". Bạch Ngọc Đào vì yêu thầm Bạch Xuyên mà chạy đến trước mặt cô ăn một trận mắng, còn bị cô ăn vạ cho một vố, thanh niên trí thức ở Bạch gia trang suýt nữa thì kéo Bạch Đại Xuyên xuống ngựa. Kết quả Bạch Xuyên thậm chí còn chẳng biết Bạch Ngọc Đào thích mình, cô ả này đang làm cái gì vậy? Tự mình đa tình rồi tự mình cảm động à?
Đúng là không có não.
Bạch Xuyên giọng điệu thấm thía nói với Tưởng Vân: "Em đừng suốt ngày nghe mấy chuyện linh tinh. Anh thật sự không biết có ai thích anh. Mà cho dù họ có thích anh thì anh cũng chẳng thể có quan hệ gì với họ, anh cũng sẽ không thích họ. Cả ngày anh ở trên máy bay, lấy đâu ra tâm trí mà yêu đương? Nếu ở đơn vị gặp được người mình thích, hoặc ở quê có người mình ưng, thì anh cũng chẳng thể nào vừa gặp đã nhìn trúng em ngay được. Em hơn đứt bọn họ nhiều."
Tưởng Vân híp mắt: "Ồ~ Ý anh là, ngày nào đó gặp được một người anh thích hơn, thì anh sẽ động lòng đúng không?"
Bạch Xuyên lúc này mới thấm thía câu "tú tài gặp lính, có lý nói không thông".
Anh cảm giác lưỡi mình sắp thắt lại, đột nhiên trong đầu lóe lên một tia sáng.
Anh cười hì hì hai tiếng, trên mặt mang theo chút ngại ngùng, hỏi Tưởng Vân: "Em chẳng lẽ là đang... ghen đấy à!"
Tưởng Vân cười lạnh: "Tôi ghen cái đầu quỷ nhà anh ấy! Lòng người mà, không thể một dạ đến già là chuyện bình thường, ai cũng khó tránh khỏi sẽ gặp được người mình thích hơn. Nếu ngày nào đó anh thực sự có người khác, không cần thiết phải giấu giếm, cứ nói thẳng với tôi là được, chúng ta chia tay trong hòa bình. Trên đời này cóc ba chân thì khó tìm, chứ đàn ông hai chân thì đầy đất. Anh nếu muốn nếm của lạ trong tình yêu thì đừng làm lỡ dở tôi, tôi lúc nào cũng chỉ thích trai tráng 18 tuổi thôi."
Bạch Xuyên đầy đầu hắc tuyến: "Em đang nói cái gì với cái gì thế? Ai ở bên cạnh em khua môi múa mép, sao lại không có ý tốt thế nhỉ?"
Tưởng Vân thấy Bạch Xuyên cuống đến toát mồ hôi trán, cũng không trêu anh nữa, đứng dậy nói: "Trong bếp có cơm rang làm cho anh rồi, để em đi xào thêm món nữa, muốn ăn thịt thì tự lấy thịt kho đi."
Hai mươi phút sau, ba đĩa thức ăn được bưng lên bàn.
Bạch Xuyên nhìn ba món trước mặt: khoai tây xào giấm, cải trắng xào giấm, dưa chuột ngâm giấm. Trong lòng đắng ngắt.
Nhìn đâu cũng thấy toàn giấm chua, sao có thể bảo là không ghen được?
Anh cười nịnh nọt hỏi Tưởng Vân: "Em cũng ăn chút nhé?"
"Không ăn, tôi bị anh làm cho tức no rồi, anh tự ăn đi, tôi về phòng ngủ."
Ba mặn ba chay sáu món đã vào bụng, giờ cô làm sao nuốt trôi nữa?
——————————
Bạch Xuyên ôm một bụng nghi hoặc ăn xong bữa cơm, rửa bát xong liền đi bộ sang nhà chị Mạnh.
Anh phải đi tìm chị Mạnh hỏi thăm xem là ai buổi sáng đã nói xấu trước mặt Tưởng Vân.
Chị Mạnh nghe Bạch Xuyên miêu tả lại, đột nhiên chột dạ.
Chị nào dám nhận là do mình nói với Tưởng Vân? Chị đâu ngờ lúc đó Tưởng Vân trông bình thường, quay đầu lại đã cãi nhau với Bạch Xuyên?
Chị Mạnh nói gần nói xa, khuyên Bạch Xuyên một hồi, lại hứa sẽ đi khuyên giải Tưởng Vân, bảo Tưởng Vân yên tâm, lúc này mới dỗ được Bạch Xuyên đi về.
Bạch Xuyên vừa đi, Mạnh Hữu Vi liền kỳ quái hỏi vợ: "Em vừa nói chuyện kiểu gì lạ thế? Hỏi một đằng trả lời một nẻo."
Mạnh Hoa Đông chen miệng vào: "Tại vì chính mẹ nói với thím Bạch là ở bộ đội có rất nhiều người thích chú Bạch mà."
Chị Mạnh: "..."
Mạnh Hữu Vi: "..."
Mạnh Hữu Vi cạn lời luôn, anh bực mình nói: "Em có phải rảnh quá không? Người ta mới cưới, em lại đi bàn lộng thị phi, rốt cuộc là em muốn cái gì? Thà phá mười tòa miếu chứ không ai đi phá một cuộc hôn nhân. Em châm ngòi kiểu đó thất đức quá đấy."
Chị Mạnh hít sâu một hơi, kể lại nguyên văn động cơ của mình, kêu oan: "Em chỉ thấy Tưởng Vân hơi ngốc, Tết nhất không sắm quần áo cho mình, nói muốn đan áo len cũng không nhắc đến phần mình, chỉ nói đan cho Bạch Xuyên. Em mới khuyên cô ấy đối tốt với bản thân chút, đừng lúc nào cũng nghĩ cho chồng. Đàn ông sẽ có ngày thay lòng đổi dạ, đến lúc đó chịu thiệt thòi thì chỉ biết ôm bụng hối hận..."
