Nhật Ký Ăn Dưa Của Thần Y Thập Niên 70 - Chương 253
Cập nhật lúc: 05/02/2026 05:02
Thím Khiên Ngưu vẻ mặt đầy tiếc nuối: "Tiếc quá, tiếc quá, nếu cô ấy không lấy cậu Lệnh thì thím đã sống c.h.ế.t vun vào cho cháu trai thím rồi. Cháu trai thím tuấn tú lịch sự, làm việc ở xưởng đồ gỗ, cũng được coi là thanh niên tài tuấn. Đúng rồi, nhà cô Bạch có mỏ... là mỏ gì thế? Mỏ vàng à?"
Tưởng Vân thầm nghĩ, thím Khiên Ngưu ơi là thím Khiên Ngưu, thím tưởng bở quá, thật sự nghĩ Bạch Mẫn không kén chọn sao? Nam thanh niên trí thức xuống nông thôn cũng không ít, sao Bạch Mẫn lại chọn trúng Lệnh Thái Nhạc? Còn không phải vì Lệnh Thái Nhạc cũng được coi là nổi bật trong đám nam thanh niên trí thức đó sao.
Thím Khiên Ngưu muốn làm mối Bạch Mẫn cho cháu trai mình, tâm hồn thật bay bổng.
Chuyện này không phải chưa từng có ai làm, Cảnh Quế Hoa chính là tiền lệ. Bà ta một lòng muốn gán ghép Bạch Mẫn với con trai Bạch Ngọc Đản của mình, để Bạch Mẫn mang cả xe đạp về làm của hồi môn, nhưng Bạch Mẫn đời nào chịu?
Trước khi nhìn thấu động cơ thật sự của Cảnh Quế Hoa, Bạch Mẫn còn một điều thím Quế Hoa, hai điều thím Quế Hoa ngọt xớt. Sau khi biết dã tâm của bà ta, Bạch Mẫn đổi giọng ngay, giờ toàn gọi là "lão mụ tú bà hoang tưởng"... Về tốc độ lật mặt của Bạch Mẫn, Tưởng Vân xin bái phục.
——————————
Ngày 20 tháng Giêng, vụ gieo trồng mùa xuân chính thức bắt đầu. Đám thanh niên trí thức nghỉ ngơi suốt cả mùa đông, tiếng oán thán dậy đất nhưng vẫn phải lục tục theo tiếng chiêng tiếng trống của Bạch Đại Xuyên ra đồng.
Tưởng Vân nhìn theo Bạch Mẫn vác cái bụng bầu đi ra ruộng, trong lòng thầm dành cho cô nàng một giọt nước mắt đồng cảm.
Đội sản xuất có quy định, dù là thanh niên trí thức hay dân làng, m.a.n.g t.h.a.i sinh con chỉ được nghỉ ba tháng: trước khi sinh một tháng rưỡi và sau khi sinh một tháng rưỡi.
Ngoài quy định còn có tình người, chỉ cần thanh niên trí thức ở lại đội sản xuất không bỏ đi, thì dù không ra đồng cũng chẳng ai quản, chỉ là không được chấm công điểm thôi.
Bạch Đại Xuyên sắp xếp cho Bạch Mẫn và Lệnh Thái Nhạc vào tổ chăn nuôi, phụ trách nuôi gà, nuôi lợn và nuôi bò.
Công việc này được coi là "việc nhẹ lương thấp", không kiếm được nhiều công điểm như làm ruộng, trước đây thường giao cho phụ nữ nuôi gà lợn, đàn ông nuôi bò.
Lần này Bạch Đại Xuyên gói gọn cả ba việc giao cho vợ chồng Bạch Mẫn và Lệnh Thái Nhạc, để hai người tự phối hợp, miễn là không ảnh hưởng tiến độ công việc.
Nếu Lệnh Thái Nhạc một mình cân được cả ba phần việc thì Bạch Mẫn hoàn toàn có thể nằm nhà nghỉ ngơi, chỉ xem Lệnh Thái Nhạc có xót vợ hay không thôi.
Hai vợ chồng bàn bạc một hồi, Bạch Mẫn phụ trách trộn thức ăn cho gà, nấu cám lợn, thái cỏ cho bò - những việc nhẹ nhàng. Còn Lệnh Thái Nhạc chủ yếu lo việc ra ngoài cắt cỏ và dọn dẹp chuồng lợn, chuồng bò.
Nếu Lệnh Thái Nhạc làm không xuể, Bạch Mẫn định mua ít kẹo để thuê lao động trẻ em.
Trong thôn có không ít trẻ con, việc cắt cỏ hoàn toàn có thể đảm nhiệm được. Kẹo lại là thứ quý giá ai cũng thích, Bạch Mẫn bỏ ra một ít làm phần thưởng, hứa đứa nào cắt cỏ sẽ được đổi kẹo, chắc chắn sẽ có khối đứa tranh nhau làm.
Tưởng Vân chẳng có việc gì làm, cô không muốn ra đầu bờ ruộng lượn lờ kéo thù hận (gây sự chú ý ghen ghét), bèn trốn trong phòng nhìn ra.
Mùa xuân đến, mặt trời ngày càng ch.ói chang, gió xuân thổi vào mặt rất dễ làm da đen sạm, vẫn là trốn trong phòng cho lành.
Dịch nốt cuốn Thép đã tôi thế đấy, đọc báo cáo nghiên cứu khoa học từ mô-đun, lại nhấm nháp món ngon do Vân Trù làm, ngâm mình thư giãn... Cuộc sống thật sung sướng biết bao, khuyết điểm duy nhất là rảnh rỗi.
Quá rảnh.
Rảnh đến mức nhàm chán.
Tưởng Vân ru rú trong phòng hai ngày, đến ngày thứ ba không nhịn được đành quay lại nghề cũ, lái không gian trú ẩn đi dạo một vòng quanh huyện Cản Hải, quan sát tình hình phát triển của chợ đen nơi đây.
Thật làm cô thất vọng.
Dường như sau đợt vây bắt ở rừng dẻ lần trước, chợ đen huyện Cản Hải đã bị đ.á.n.h gãy xương sống. Những kẻ trước kia lăn lộn ở chợ đen giờ đều rụt cổ lại, chỉ lác đác vài người dám "ngược gió gây án".
Tuy nhiên, thỉnh thoảng vẫn có người đến rừng dẻ ngó nghiêng.
Tưởng Vân còn ghé qua khu xưởng đồ gỗ. Mấy bà chị, bà thím quen biết cô ở đó đều sắp sinh hận vì yêu rồi. Tưởng Vân tùy tiện nghe ngóng chút liền nghe thấy những lời oán thán tràn trề: "Cái tên ho lao đó rốt cuộc đi đâu rồi? Sao lâu thế không thấy tới. Giờ đang lúc giáp hạt đói kém, tôi còn trông chờ tìm hắn mua ít lương thực đây. Chắc không phải bị bắt đi tù rồi chứ!"
Tưởng Vân: "..."
Cô biết thứ những người này muốn nhất là gì, là lương thực.
Tiếc là cô đã giảm số lượng trồng lúa mì trong mô-đun trồng trọt, nhưng lúa nước thì trồng không ít. Mà người tỉnh Đông Sơn vốn có thói quen ăn gạo tẻ, chắc bán gạo tẻ cũng không bị chê đâu.
