Nhật Ký Ăn Dưa Của Thần Y Thập Niên 70 - Chương 43
Cập nhật lúc: 03/02/2026 07:03
Trương Xuân Hoa sợ mặt cắt không còn giọt m.á.u, nói lắp bắp: "Thế thế thế thế thế... thế tớ với cô ta quan hệ vốn cũng chẳng ra sao, tớ cảm giác cô ta không thích tớ lắm, cậu bảo tớ có nên làm gì bù đắp không?"
Bạch Mẫn cũng không muốn Trương Xuân Hoa và Tưởng Vân mâu thuẫn, mình kẹp ở giữa khó xử, bèn gợi ý: "Hay đợi mấy hôm nữa tớ đi huyện thành, cậu mời cô ấy ra tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa?"
"Tiệm cơm quốc doanh á, phải có phiếu... tớ có tiền cũng không được! Hay nấu mấy món bên chỗ cậu mời cô ấy ăn đi, tớ ngại đi huyện lắm."
Thực ra là cô ta tiếc tiền.
Bạch Mẫn nói bừa: "Ba đứa con gái ăn hết bao nhiêu tiền? Tốn bao nhiêu phiếu? Thế này đi, cậu bỏ tiền, tớ bỏ phiếu, được chưa? Nhà tớ cho tớ không ít phiếu gạo, tớ bỏ ra cho cậu một lần, bao giờ có phiếu cậu trả tớ."
Biểu cảm trên mặt Trương Xuân Hoa lúc này chẳng biết là khóc hay cười, kỳ dị pha chút khó coi. Bạch Mẫn nhìn cái mặt khổ qua vặn vẹo của cô ta, chợt thấy câu "người xấu mà nghĩ đẹp" ban nãy cũng không quá đáng lắm.
"Tâm sinh tướng, các cụ nói cấm có sai."
Bạch Mẫn thầm nhủ, quyết định sau này gặp ai cũng phải cười, không cười nổi cũng phải cười, trong lòng khó chịu cũng phải cười, tuyệt đối không được để nỗi bực dọc hiện lên mặt, nếu không thì xấu quá...
Bên kia, Tưởng Vân làm được hai mươi phút, bỗng thấy chân tay lạnh toát, dạ dày réo ầm ĩ, cảm giác đói khát như hồng thủy ập đến bao trùm lấy cô.
Cô ngó quanh, thấy trong vòng 50 mét không có người sống, chỉ có hai ngôi mộ lẻ loi, bèn lôi mấy miếng bò khô trong Chỗ tránh nạn ra, ăn liền tù tì mười mấy miếng mới trấn an được cái "miếu ngũ tạng" đang biểu tình.
Nhưng cũng chỉ là trấn an tiếng réo thôi, cảm giác đói vẫn còn nguyên.
Tưởng Vân vội vác cuốc đi xin phép nhân viên ghi điểm về, vội vàng chạy về nhà, vừa vào cửa đã bê ngay đống bánh mới nướng, cháo mới nấu, thức ăn mới xào của Vân Trù ra lấp bụng.
Ăn gấp ba lượng cơm trưa ngày thường, cô mới thấy hơi no.
Tưởng Vân ngồi không yên, lo mình luyện bộ 《Quân dụng thuật đấu vật》 cải biên kia hỏng người, vội dùng mô-đun y tế kiểm tra sức khỏe toàn diện với độ chính xác cao nhất.
Mười phút sau, báo cáo kiểm tra nóng hổi ra lò. Báo cáo này không chỉ hiển thị tình trạng hiện tại mà còn tổng hợp toàn bộ dữ liệu từ khi bắt đầu dùng Tinh Hà.
Tưởng Vân nhìn vào mục trao đổi chất cơ bản tăng vọt gần đây, hiểu ra nhiều điều.
Hóa ra trao đổi chất cơ bản của cô vốn khoảng 1400, giờ vọt lên 4000, không đói mới lạ?
Nhưng đây chưa phải là lỗ hổng calo chính. Lỗ hổng lớn nhất nằm ở dấu "+" màu xanh lục sau các chỉ số cơ thể, biểu thị tiềm năng cơ thể đã được kích hoạt, đang nâng cao tố chất cơ thể trên nhiều phương diện.
Quá trình nâng cao tố chất này cần lượng năng lượng khổng lồ, đây mới là nguyên nhân chính gây thâm hụt calo.
Mô-đun y tế của Chỗ tránh nạn Tinh Hà đưa ra hai số liệu rõ ràng: 'Nạp vào' và 'Tiêu hao'.
Theo giải thích, khi lượng 'Nạp vào' thấp hơn 'Tiêu hao', người ta sẽ thấy đói cồn cào, cơ thể gầy đi nhanh ch.óng trong thời gian ngắn. Khi 'Nạp vào' bằng 'Tiêu hao', cơ thể sẽ duy trì trạng thái hiện tại và tiếp tục nâng cao tố chất. Khi 'Nạp vào' cao hơn 'Tiêu hao', năng lượng dư thừa sẽ tích trữ dưới dạng mỡ.
Nếu tiếp tục rèn luyện theo bộ 《Quân dụng thuật đấu vật》 cải biên, lượng 'Tiêu hao' sẽ còn tăng tiếp.
Tăng đến mức nào thì mô-đun y tế không nói.
Tưởng Vân nhìn lượng 'Nạp vào' của mình, mới vừa vượt qua một nửa lượng 'Tiêu hao' hàng ngày. Không khó đoán, nếu không ăn thêm, chiều nay cô sẽ lại đói mềm người.
Sai Vân Trù chuẩn bị thêm đồ tráng miệng, Tưởng Vân gặm thêm hai quả cà chua Bạch Quốc Phú mang sang.
Ăn xong đồ tráng miệng Vân Trù làm, Tưởng Vân lại ăn thêm một bữa nữa, vừa ăn vừa cảm thán, may mà có Chỗ tránh nạn Tinh Hà đảm bảo nguồn thức ăn, không thì cô không sống nổi, bữa trưa của cô đủ cho cả nhà người ta ăn cả ngày.
Thời tiết bên ngoài rất đẹp, nắng không gắt, chiếu lên người ấm áp. Tưởng Vân rửa sạch cái ghế mây cha mẹ Bạch Xuyên để lại, phơi khô rồi bốc nắm hạt dưa nằm ườn ra ghế vừa phơi nắng vừa c.ắ.n.
Hạt dưa chưa c.ắ.n hết, Bạch Mẫn đã tan làm về, theo sau là Trương Xuân Hoa.
Hai người mệt mồ hôi đầm đìa, chân tay rã rời, trong lòng hối hận không kể xiết. Nếu có t.h.u.ố.c hối hận bán, hai người chắc chắn mua một vốc, ăn xong xuyên về trước kia, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không xuống nông thôn.
Mặt trời ngày càng gắt, làm việc dưới nắng đúng là cực hình.
Bạch Mẫn ngày nào trước khi ra cửa cũng bôi một lớp kem chống nắng dày cộp, tối trước khi ngủ lại trát đủ loại nước thần, sữa dưỡng, kem mặt trong kho siêu thị lên mặt, thế mà vẫn đen đi trông thấy.
