Nhật Ký Của Người Chồng Liên Hôn - Chương 7
Cập nhật lúc: 18/06/2026 05:54
Một cuốn nhật ký dày như vậy.
Cô ấy chỉ viết duy nhất một trang.
Nhưng chuyến du lịch Nepal ấy...
Có lẽ cô đã đi không biết bao nhiêu lần rồi.
Tôi giống như đang khao khát một câu chuyện cổ tích mà cả đời mình cũng không thể chạm tới.
Trong lúc đầu óc nóng lên.
Tôi cầm cây b.út máy màu đỏ thẫm của cô.
Bắt đầu viết tiếp từ trang thứ hai.
Dường như chỉ có như vậy.
Tôi mới có thể tạo thêm một chút liên hệ với thế giới của cô.
2
Tôi vẫn luôn giữ liên lạc với chú Tống.
Thỉnh thoảng sẽ tới nhà thăm hỏi.
Nhưng rất ít khi gặp được cô ấy.
Tôi tự cười nhạo bản thân vì si tâm vọng tưởng.
Nhưng lại không cam lòng.
Nếu không cố gắng, làm sao biết mình có thể đứng bên cạnh cô ấy hay không?
Thế nhưng ông trời lại đùa với tôi một vố thật đau.
Nhà chú Tống phá sản.
Chú bị người mình tin tưởng gài bẫy.
Tôi huy động toàn bộ tiền bạc và các mối quan hệ mình có để cứu nhà họ Tống.
Chú Tống nói không thể nhận nổi ân tình này.
Tôi đê hèn và đáng khinh đến mức nhân cơ hội ấy cầu hôn.
Chú Tống không đồng ý.
Là Tống Cẩm Niên đẩy cửa phòng làm việc bước vào, nói rằng cô ấy bằng lòng.
Tôi cúi gằm đầu, hoàn toàn không dám nhìn cô.
Nghe thấy tiếng bước chân của cô, tôi mới mở miệng cầu hôn.
Tôi đang đ.á.n.h cược.
Và tôi đã thắng.
Nhưng tôi không thể tha thứ cho chính mình.
Ngày cưới Tống Cẩm Niên.
Cô mặc váy cưới, giống như một nàng công chúa đang từng bước tiến về phía tôi.
Trong khoảnh khắc ấy.
Tôi ngỡ như cổ tích đã trở thành hiện thực.
Nhưng tôi không phải hoàng t.ử cao quý.
Cũng chẳng phải hiệp sĩ chính nghĩa.
Tôi chỉ là một kẻ hầu cận đã âm thầm khao khát cô từ rất lâu.
Làm sao để cô biết rằng...
Chỉ cần cô bằng lòng, tôi có thể làm nô lệ của cô suốt đời.
Ai cũng đang chúc phúc cho tôi.
Không một ai phát hiện bàn tay buông bên người tôi đang run rẩy mất kiểm soát.
3
Buổi tối hôm ấy, tôi nhìn gương mặt thanh tú của cô dưới ánh đèn.
Máu trong người như đang sôi lên.
Cô rất căng thẳng.
Ánh mắt nhìn tôi cũng luôn né tránh.
Tôi sao nỡ chạm vào cô?
Tôi cố gắng trấn an cô, bảo cô đừng sợ tôi.
Nhưng dường như chẳng có tác dụng gì.
Cách chúng tôi ở bên nhau ngày càng lịch sự, khách sáo.
Xa cách đến mức không có lấy một chút tiến triển.
Cô thích du lịch.
Tôi chưa bao giờ hỏi đến lịch trình của cô.
Chỉ có một lần, cô ra ngoài chơi.
Quần áo phơi ngoài ban công quên không thu vào.
Cô nhắn tin nhờ tôi mang vào phòng giúp.
Khi chạm vào lớp vải mềm mại, mỏng nhẹ ấy.
Tôi lập tức sinh ra những suy nghĩ đáng khinh.
Trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ…
Cô có nhiều quần áo giống nhau như vậy.
Mất một món chắc sẽ không phát hiện đâu nhỉ?
Lòng tham của con người là thứ không có điểm dừng.
Tôi nảy sinh một ý nghĩ tồi tệ.
Nếu cô phát hiện rồi tới tìm tôi đối chất.
Vậy thì tôi cũng chẳng cần che giấu nữa.
Tôi đã nhẫn nhịn quá lâu.
Lâu đến mức cảm thấy mình sắp trở thành kẻ b.ệ.n.h h.o.ạ.n.
Thế nhưng cô gái ngốc nghếch ấy.
Lại thật sự chưa từng phát hiện dù chỉ một lần.
4
Cho đến ngày hôm đó.
Lúc cô trở về nhà, đang gọi điện cho luật sư để hỏi chuyện ly hôn.
Có lẽ cô không biết tôi đang ở nhà.
Nên vô tư ngồi trong phòng khách nói chuyện một lúc.
Nào là phân chia tài sản.
Nào là tiền bồi thường.
Tôi dựa sau cánh cửa.
Đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Tôi rất muốn lao ra ngoài.
Quỳ xuống cầu xin cô.
Đừng ly hôn.
Đừng rời xa tôi.
Coi như thương hại tôi.
Ban phát cho tôi chút lòng từ bi cũng được.
Đợi đến khi phòng khách hoàn toàn yên tĩnh.
Tôi mới nhận ra mặt mình đã đầy nước mắt.
Tôi biết mình cố chấp.
Tôi là một kẻ điên.
Những việc tôi muốn làm.
Dù có liều mạng cũng nhất định phải làm được.
Duy chỉ có chuyện yêu cô.
Chỉ cần cô không đồng ý.
Tôi hoàn toàn bất lực.
Tôi nhốt mình trong phòng.
Không để cô phát hiện.
Lắng nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng của cô thỉnh thoảng đi ngang qua phòng khách.
Nghe cô khe khẽ hát.
Như thể rời xa tôi là một sự giải thoát.
Tôi cảm giác mình đã c.h.ế.t đi một lần.
Sắp đến kỷ niệm ba năm ngày cưới rồi.
Sao cô có thể nhẫn tâm rời bỏ tôi vào lúc này chứ?
Tối hôm đó.
Tôi viện một cái cớ vụng về rằng vòi sen trong phòng mình bị hỏng.
Rồi mượn phòng tắm của cô.
Cô đang ngồi trên giường đắp mặt nạ.
Mặc bộ đồ ngủ lụa trắng.
Đẹp đến mức mê hoặc lòng người.
Vậy mà cô lại chẳng hề đề phòng tôi.
Trong phòng tắm của cô.
Khắp nơi đều là mùi hương thuộc về cô.
Bên cạnh chiếc giỏ mây...
Là quần áo cô vừa thay ra.
Máu trong người tôi lập tức dồn hết về một nơi.
Tôi không còn khả năng suy nghĩ.
Lúc rời đi.
Tôi mang nó theo.
Cô nhất định sẽ phát hiện.
Nhất định phải phát hiện.
Trở về phòng.
Tôi viết chuyện này vào nhật ký.
Kẹp cây b.út máy giữa những trang đầu.
Cây b.út ấy là món quà cô tặng tôi vào dịp kỷ niệm một năm kết hôn.
Màu đen ánh vàng.
Phiên bản sưu tầm.
Tôi rất trân trọng.
Bình thường hiếm khi lấy ra sử dụng.
Những lúc viết lách thường ngày.
Tôi vẫn luôn dùng cây b.út màu đỏ thẫm năm xưa của cô.
Nếu cô phát hiện.
Cô sẽ tới phòng tìm tôi.
Rồi nhìn thấy cuốn nhật ký này.
Chỉ cần lật thêm vài trang nữa.
Cô sẽ đọc được tất cả những lời tỏ tình mà tôi đã giấu kín bao năm.
