Nhật Ký Đè Đầu Cưỡi Cổ Trùm Trường - Chương 5
Cập nhật lúc: 08/09/2026 04:01
"Thế cậu muốn ở đâu?" Tôi gãi gãi đầu: "Ở phòng học không tốt à?"
Lồng n.g.ự.c Thẩm Lăng phập phồng liên hồi, trông có vẻ vô cùng hồi hộp.
Cậu ấy nhìn tôi, tôi cũng nhìn cậu ấy, tôi còn chớp chớp mắt hai cái.
Thẩm Lăng cuối cùng cũng chịu thoả hiệp: "Cậu thích là được."
Thế thì tôi lại khoái quá rồi còn gì.
Tôi cười toe tót, từng bước một dịch lại gần cậu ấy, càng lúc càng sát.
Khuôn mặt đẹp trai của Thẩm Lăng ở ngay sát sạt trước mắt.
Hàng mi dài cong v.út run rẩy mấy cái trước mặt tôi, sau đó cậu ấy nhắm tịt mắt lại như thể sắp đi chịu c.h.ế.t.
Tôi: "?"
Tôi cúi người, từ dưới gầm bàn học lôi ra một cuốn "5 năm thi đại học, 3 năm mô phỏng".
"Bộp" một cái đập mạnh lên mặt bàn.
"Bất ngờ chưa! Bất ngờ chưa!"
“...”
Thẩm Lăng nhìn cuốn sổ tay ôn thi trước mặt, ngơ người ra ít nhất phải năm phút đồng hồ.
Tôi lại cứ tưởng cậu ấy vui sướng đến mức phát điên.
Tôi vỗ vỗ cậu ấy một cái: "Thẫn thờ ra đấy làm gì? Bắt đầu làm bài đi chứ."
Phải một lúc lâu sau, cậu ấy mới ngơ ngác cất lời: "Sự cưỡng ép mà cậu nói... là cưỡng ép làm bài tập?"
"Đâu chỉ có thế." Tôi lại lôi ra thêm một bản kế hoạch học tập.
"Tớ đã đo đinh đóng giày cho cậu một kế hoạch hoàn chỉnh rồi, nên phải gọi đúng là cưỡng ép học tập mới phải."
Thẩm Lăng: "...Cái này mà giải tỏa được áp lực học tập của cậu sao?"
Tôi hơi ngượng ngùng cúi đầu, ngón tay vê vê mép bàn, giọng điệu có chút e ấp:
"Nói ra thì hơi ngại, đây coi như là một sở thích quái lạ của tớ đi... Tớ chỉ thích giám sát người khác học tập thôi, vừa giúp đỡ được người khác mà bản thân tớ cũng tự hệ thống lại kiến thức một lần nữa."
"Hơn nữa nhìn thấy sự tiến bộ của cậu..." Má tôi hơi nóng lên: "Tớ thấy sướng lắm."
Thẩm Lăng dùng vẻ mặt không thể tin nổi nhìn tôi: "Thế cái gì gọi là một khi đã bắt đầu thì không được dừng lại?"
Tôi lại vỗ "bộp bộp" lên bàn mấy cuốn bài tập nữa.
"Sách vở công cụ tớ đã mua đủ cả rồi, tiền cũng tiêu rồi, tất nhiên là không thể dừng lại được."
Thẩm Lăng nhắm mắt lại im lặng hồi lâu.
"Cho nên công cụ chính là... mấy cái cuốn bài tập này?"
Thẩm Lăng đã mấy lần định tháo chạy.
Nhưng đều bị tôi đè bẹp dí trở lại ghế.
Ban đầu rõ ràng đã đồng ý ngon ơ rồi, đến lúc bắt tay vào làm lại muốn quay xe chạy mất.
Có khả năng đó sao?
Đây chính là cưỡng ép học tập đấy nhé!
Một tay tôi cầm roi chỉ bảng, một tay túm lấy gáy cậu ấy, ép cậu ấy phải nhìn vào đề bài.
"Quy tắc sinh tồn ở trường nát điều số hai: Mọi nghề đều là hạ phẩm, chỉ có đọc sách mới là cao quý."
Thẩm Lăng xuôi vai buông xuôi: "Xin lỗi nhé, tôi chính là kẻ hạ phẩm đây, xin cáo từ."
Tôi v.út một roi chỉ bảng thẳng vào lưng cậu ấy, chẳng chút nương tay.
Thẩm Lăng kinh ngạc ngoái đầu lại nhìn tôi.
Đúng vậy đấy.
Đừng thấy bình thường tôi trông mỏng manh, ngoan hiền nhé.
Một khi đã bước vào chế độ học tập là sẽ như thế đấy, hăng hái lên, cuồng nhiệt lên.
Gia sư nghiêm khắc nhất giới phụ đạo đã giáng thế rồi đây!
Chịu c.h.ế.t đi! Bạn cùng bàn nhỏ bé!
…
Dưới sự dạy dỗ miệt mài, roi trước roi sau của tôi.
Thẩm Lăng bị tôi ép phải đắm mình bơi lội điên cuồng trong đại dương tri thức.
Nhìn điểm số của cậu ấy tăng vọt theo thời gian.
Tôi thật sự thấy sướng ngất ngây.
Tôi biết ngay là mình không nhìn nhầm người mà.
Một kẻ ngày nào đi học cũng ngủ gục như cậu ấy mà vẫn trụ lại được ở lớp chọn thì chứng tỏ nền tảng kiến thức vốn dĩ rất khá.
Trước đây để lập kế hoạch học tập cho cậu ấy, tôi còn lật lại toàn bộ bài thi trong hai năm qua của Thẩm Lăng.
Tôi phát hiện ra chỉ cần bài thi nào cậu ấy chịu tham gia là điểm số đều rất cao.
Tổng điểm thấp là vì cậu ấy toàn bỏ thi mấy môn liền.
…
Lại là một ngày cuối tuần.
Cậu ấy sang nhà tôi học phụ đạo.
Tôi gõ gõ cây roi vào đầu Thẩm Lăng, đanh mặt hỏi: "Nói, tại sao lần nào cũng bỏ thi mấy môn?"
Cậu ấy ỉu tiu đáp: "Ngủ quên."
Tôi gằn giọng hung tợn: "Kỳ này mà cậu còn dám bỏ thi nữa xem, cậu biết tớ sẽ làm gì rồi đấy?"
Cậu ấy uể uả: "Cậu sẽ vụt tôi c.h.ế.t mất."
"Ừm ừm." Tôi rất hài lòng gật đầu, cất cây roi đi.
"Bây giờ tớ đi tắm đây."
Cái tên vừa nãy còn ỉu tiu Thẩm Lăng bỗng nhiên giật giật người một cái: "Cậu đi tắm á?!"
Tôi gật gật đầu.
Vừa nhiệt tình giảng bài suốt cả một buổi chiều, mồ hôi đầm đìa, tôi đã muốn đi tắm từ lâu rồi.
Tôi chỉ tay vào xấp đề thi trên bàn:
"Ngoan ngoãn làm bài đi, chờ tớ ra tớ sẽ kiểm tra đấy."
…
(Góc nhìn thứ ba)
Thẩm Lăng phát điên đến nơi rồi.
Giang Tri Vi chẳng xem cậu là đàn ông, cũng chẳng xem cậu là con người luôn.
Trước đó là do cậu nghĩ lệch thật.
Nhưng mà mấy cái lời kia... ai nghe mà chẳng dễ nghĩ lệch cơ chứ!
Trải qua một tuần dằn xé nội tâm.
Vốn dĩ đã chuẩn bị đầu hàng dưới sự ép buộc của Giang Tri Vi.
Ăn diện thơm phức bước vào nhà cô.
Đến lúc bước ra lại vác về ba cuốn "5 năm thi đại học, 3 năm mô phỏng" dày hơn cả tính mạng cậu.
Cậu biết đi đâu đòi lại lý lẽ bây giờ?
