Nhật Ký Giáo Sư Sủng Vợ Những Năm 80 - Chương 36
Cập nhật lúc: 01/02/2026 15:06
Lăng Tế nói một cách đầy lý lẽ: "Chúng ta ăn cơm đều là bố mẹ chi tiền, lại không cần em mua thức ăn, em lại không có những thói quen xấu như hút t.h.u.ố.c uống rượu, mười đồng còn không đủ sao!"
Quý Kiều: Ở nhà người khác, những lời này chẳng phải nên là vợ nói sao?
Cô nhận lấy tờ tiền anh đưa qua: "..."
"Em còn phải mua kem dưỡng da, dầu gội đầu và quần áo nữa." Cô nói.
"Em cứ nói với anh, anh sẽ đưa thêm tiền cho em, tiền của em thì gửi tiết kiệm, em tiêu lương của anh." Lăng Tế nói.
Quý Kiều lập tức đồng ý ngay: "Không cần tiêu tiền của em à, vậy thì được."
Lăng Tế rất hài lòng: "Chúng ta cứ vui vẻ quyết định giao quyền kinh tế cho anh như vậy nhé."
Quý Kiều mím môi cười: "Em chẳng vui vẻ tí nào, anh là địa chủ vắt cổ chày ra nước đấy à, lấy hết tiền đi."
Ngày hôm sau, Quý Kiều đã nhận được sổ tiết kiệm định kỳ ba năm đứng tên mình, lãi suất rất cao, hơn tám ly một chút, Lăng Tế còn bù thêm cho cô một ít, tổng cộng gửi hai nghìn năm trăm đồng.
"Hài lòng chưa?" Lăng Tế hỏi.
Quý Kiều gật đầu: "Vâng."
Cô cảm thấy đây là một số tiền rất lớn, mang lại cho cô cảm giác an toàn tuyệt vời.
——
Tuy nhiên Lăng Tế không thể lúc nào cũng kèm Quý Kiều học tập, sau Tết anh bắt đầu bận rộn với công việc, không thể ở bên cô thường xuyên, thấy anh bận, Quý Kiều lập tức đi làm lại ngay, cô cảm thấy những ngày qua dưới sự huấn luyện ma quỷ của giáo sư Lăng, đại não đã tê liệt rồi, học tiếp nữa hiệu quả sẽ giảm sút, cô tha thiết cần đổi không khí cho cái đầu.
Cửa hàng nhiều ngày không nhóm lò, bên trong lạnh lẽo vô cùng, cô gắp một viên than tổ ong đang cháy từ nhà mang sang, nhóm lò lên, hai tiếng sau hơi nóng ở phòng sau mới dần ấm lên.
Cô mở cửa chưa được bao lâu, nhanh ch.óng có mấy bà thím bà chị sống gần đó mang trang sức vàng bạc đến, nói muốn đ.á.n.h thành kiểu dáng thời thượng nhất, nếu không phải cho con dâu thì cũng là cho con gái.
Quý Kiều cũng đã gây dựng được uy tín ở khu vực lân cận, các bà thím cũng thỉnh thoảng đến chỗ cô tán gẫu, không cần giới thiệu nhiều họ đã dứt khoát chọn xong kiểu dáng.
Quý Kiều tiếp đón họ xong thì bắt đầu bận rộn, mấy bà thím cứ ngồi trước cửa tiệm vừa sưởi nắng vừa buôn chuyện thiên hạ, chẳng mấy chốc đã nói đến chuyện trong chăn gối, họ cảm thấy dâu mới da mặt mỏng là dễ trêu nhất, bèn hỏi Quý Kiều về sinh hoạt vợ chồng của hai người.
"Hai vợ chồng trẻ các cháu một đêm mấy lần?" Các bà thím chắc chắn còn hóng hớt hơn cả cô, vả lại đề tài bao quát rất rộng và chẳng hề kiêng dè gì.
Quý Kiều mấy ngày nay cũng đang suy nghĩ chuyện này, nhưng tuyệt đối không muốn trao đổi với các bà thím, thấy chủ đề sắp mất kiểm soát, cô thản nhiên cười nói: "Thím ơi, chuyện của bọn cháu chán lắm, hay là kể chuyện của các thím đi."
Bà thím đầy vẻ cười cợt trêu chọc: "Các bà xem cô vợ trẻ này kìa, chẳng biết xấu hổ chút nào."
Quý Kiều nghĩ, Lăng Tế dáng người cao lớn, thân hình cường tráng có lực, điều kiện phần cứng tốt như vậy, mà chỉ có hai ba phút thì nói ra ai mà tin chứ.
Đợi các bà thím bà chị hóng hớt xong xuôi hài lòng ra về, Quý Kiều quyết định tối nay sẽ nói chuyện này với Lăng Tế.
Buổi tối học đến tám giờ, Lăng Tế xem xong bài thi cô làm, hài lòng nói: "Được rồi, học thuộc chính trị đi."
Nhân lúc anh xuống bếp rót nước sôi, Quý Kiều vào phòng tắm tắm nước nóng, quay lại với cơ thể thơm phức.
Lăng Tế đang đợi cô, thấy gò má và cổ cô đều ửng hồng nhạt rất đẹp, cô không đi đến bên bàn mà lật chăn chui tọt vào trong, ánh mắt anh trầm xuống: "Không học nữa sao?"
Quý Kiều ăn vạ: "Em tự cho mình nghỉ phép."
Lăng Tế cong môi, cũng đi xuống lầu, lúc anh quay lại, Quý Kiều phát hiện anh cũng đã tắm rửa, ngay cả tóc cũng gội rồi, mang theo mùi hương thoang thoảng của dầu gội đầu.
Anh ngồi xuống mép giường, Quý Kiều ngồi thẳng dậy giúp anh lau mái tóc đen dày, Lăng Tế nói: "Anh cũng ngủ sớm."
Trong bóng tối, Quý Kiều gối đầu thoải mái lên cánh tay anh, lên tiếng: "Hôm nay có mấy chị mấy thím đứng trước cửa tiệm em kể chuyện tiếu lâm mặn."
Lăng Tế nói: "Chuyện này có gì khó, em cứ bảo bà Tống trưởng ban khu phố đến phê bình họ, họ sẽ không nói bậy nữa."
Quý Kiều cười nói: "Không, em thích nghe lắm."
Lăng Tế: "..."
Anh đột nhiên nhận ra điều gì đó, nghiêng người về phía cô, đưa ngón tay vân vê cái cằm nhỏ nhắn của cô: "Rốt cuộc em muốn nói gì?"
Quý Kiều nói: "Nghe các thím nói, đàn ông tầm hai mươi mấy tuổi là lúc phương diện đó mạnh nhất, như hổ như sói vậy."
Cằm Lăng Tế tựa vào trán cô một cách thân mật: "Cho nên thì sao."
Quý Kiều cảm thấy vợ chồng có thể thành thật với nhau, không muốn vòng vo tam quốc, thế là nói: "Em thấy có lẽ phương diện đó của anh thực sự không ổn lắm, dù sao cũng chỉ có hai ba phút."
Trong bóng tối, khóe môi Lăng Tế vẽ nên một độ cong đẹp mắt, anh nhổm người áp sát cô, gần như nửa thân hình đều đè lên người cô, anh nói: "Kiều Kiều, em nhịn mấy ngày rồi nhỉ, em đã muốn nói từ lâu rồi, sáng hôm đó anh đã nhìn ra rồi, không phải em sợ làm tổn thương lòng tự trọng của anh nên mới nhịn không nói đấy chứ."
Quý Kiều nắm lấy bàn tay to của anh, nói: "Điều em muốn nói trọng điểm là thực ra em cũng không mấy hứng thú với chuyện đó, bao lâu em cũng chẳng sao, không có cũng được, chúng ta vẫn có thể là vợ chồng ân ái."
Lăng Tế cười thầm, rút cánh tay ra khỏi vai cô, cả người đè hẳn lên người cô.
Nụ cười trên mặt anh chưa dứt, giọng nói trầm thấp, hơi thở nóng hổi phả bên tai cô: "Kiều Kiều, em thấy không hứng thú là vì em chưa cảm nhận được niềm vui, nhưng anh lại hứng thú với em."
Bàn tay to của anh nóng hổi, hơi thở cũng dần trở nên trầm và gấp gáp hơn.
Quý Kiều vừa cảm nhận được sức nặng, vừa cảm nhận được một luồng sức mạnh mãnh liệt đầy sức sống.
"Vậy có phải anh lực bất tòng tâm không, hay là chúng ta đi tìm thầy đông y xem sao?" Quý Kiều đề nghị.
Gò má Lăng Tế cọ vào khuôn mặt mịn màng của cô, nói: "Em đúng là một cô vợ chu đáo, anh nghĩ có lẽ không phải anh không ổn, lần trước anh cảm thấy em đau nên mới ép bản thân dừng lại."
"Thật sao?"
"Lần đầu em sẽ đau, lần thứ hai chắc là sẽ ổn thôi. Kiều Kiều, em oan uổng anh mấy ngày rồi đấy."
