Nhật Ký Giáo Sư Sủng Vợ Những Năm 80 - Chương 54

Cập nhật lúc: 01/02/2026 15:09

Vẻ mặt cô đầy ý cười: "Anh hai em đã đủ già rồi, nói gì đến một ông chú như đoàn trưởng Trương, cái con bé này em nghĩ gì vậy."

Lăng Đóa cười trêu: "Chị vẫn chê anh hai em già, về em sẽ mách anh ấy."

Quý Kiều cũng cười: "Được thôi, chị cũng muốn xem biểu cảm của anh hai em khi nghe câu đó."

"Chị nhớ anh hai em rồi chứ gì."

"Làm sao có thể, chị chẳng nhớ anh ấy đâu."

Nói thì nói vậy, nhưng Quý Kiều thực sự nhớ Lăng Tế rồi, cô đã quen với việc ngủ cùng Lăng Tế, ở ký túc xá ba bốn mươi người cô thật sự không quen chút nào.

Nhưng tập quân sự sắp kết thúc rồi, ngày cuối cùng là lễ duyệt binh và bình chọn chiến sĩ thi đua xuất sắc, sau đó họ có thể về trường, và cuối tuần có thể về nhà.

Đợt quân sự mà Quý Kiều phải xốc lại tinh thần để tích cực biểu hiện cuối cùng cũng kết thúc, sau lễ duyệt binh cô đã nhận được danh hiệu vinh dự "Chiến sĩ thi đua xuất sắc".

Lớp của họ có tổng cộng ba người nhận được vinh dự này, ngoài Quý Kiều còn có An Lệ và một nữ sinh khác.

Mấy ngày cuối An Lệ có chút hoảng loạn, đoàn trưởng Trương rõ ràng là người nghiêm nghị ít cười nhưng ánh mắt nhìn Quý Kiều lại đầy vẻ tán thưởng, còn thường xuyên biểu dương cô, cô ta nghi ngờ đoàn trưởng Trương sẽ chọn Quý Kiều làm chiến sĩ thi đua.

Vì bị chuyện này quấy rầy nên cô ta tâm thần bất định, lúc chạy bộ đã bị ngã một cú đau điếng.

Vì ngã một cú trầy da lòng bàn tay nhưng khi bò dậy cô ta vẫn kiên trì chạy tập tễnh, giáo quan Tào thấy cô ta bị thương mà cũng không xin nghỉ ngơi, tinh thần rất đáng khen, nên đã đề cử cô ta.

Một nữ sinh khác là do giáo quan Tào bảo làm tổ trưởng, phân công làm trực nhật cho mọi người. Nữ sinh này không hề phân công việc cho mọi người, mà luôn lẳng lặng quét dọn một mình lúc mọi người đang nghỉ ngơi, mọi người đều không biết có chuyện quét dọn này, giáo quan Tào phát hiện chỉ có mình cô ấy làm nên bảo cô ấy phân việc cho mọi người, nhưng cô ấy vẫn tự mình làm, nữ sinh này cũng nhận được vinh dự.

Các bạn trong lớp tuy miệng không nói gì nhưng trong lòng đều không phục.

Đối với Quý Kiều thì chẳng có gì để nói, dù sao thực lực của Quý Kiều rành rành ra đó, hơn nữa cô còn là người được đoàn trưởng Trương đặc biệt chú ý.

Nhưng lý do hai người kia nhận được danh hiệu chiến sĩ thi đua khiến đám con cưng của trời này cảm thấy vẫn là dùng lại bộ tiêu chuẩn chọn gương điển hình của những năm sáu bảy mươi.

Họ là sinh viên đại học thời đại mới, họ cho rằng tiêu chuẩn chọn chiến sĩ thi đua phải là quân tư đứng chuẩn, đi duyệt binh đẹp, hô khẩu hiệu vang dội, đ.á.n.h võ quân đội giỏi, kết quả lại là vì ngã xong bò dậy và quét dọn.

——

Từ doanh trại trở về trường, trợ giảng đang ở cổng trường nhiệt tình đón họ, còn đặc biệt nói với Quý Kiều rằng chủ nhiệm khoa Tiếng Anh tìm cô.

Thầy bảo: "Vẫn còn thời gian, em cứ đi họp lớp trước đã, họp lớp xong thời gian là vừa đẹp."

Quý Kiều vốn nghĩ mình cứ dự xong buổi họp lớp là được, không ngờ lại có một "dũng sĩ" gây chuyện, cô đã được hóng hớt drama của An Lệ ngay trong buổi họp lớp.

Trong buổi họp lớp, sau khi trợ giảng dặn dò xong các chế độ của trường và các hoạt động sắp tới, có một nam sinh giơ tay nói cậu ta có lời muốn nói.

Nam sinh này tên là Trần Cạnh Thành, trông có vẻ cực kỳ nghiêm túc, đoan chính, quan tâm bạn học, có tinh thần tập thể, trong đợt quân sự biểu hiện rất tích cực.

Sau khi trợ giảng ra hiệu cho cậu ta phát biểu, Trần Cạnh Thành đứng dậy nói một câu kinh người: "Thưa thầy trợ giảng, về danh hiệu chiến sĩ thi đua xuất sắc được trao sau đợt quân sự, có một bạn được giải mà em cảm thấy có chút thiếu công bằng."

Vừa dứt lời, cả lớp im phăng phắc.

Kim Đông Bắc lập tức quay đầu sang ghé tai Quý Kiều nói: "Chắc chắn không phải nói chị đâu, chị được giải là do đoàn trưởng Trương công nhận mà."

Quý Kiều tự tin gật đầu: "Chắc chắn không phải nói chị rồi."

Trợ giảng sững người một chút, không ngờ vừa khai giảng đã có sinh viên dũng mãnh như vậy, thầy bảo hay là để thảo luận riêng chuyện này, nhưng Trần Cạnh Thành không chịu, bảo chuyện này liên quan đến toàn thể sinh viên, phải nói trước lớp.

Trợ giảng chắc là cảm thấy không thể ngăn cản được, bèn nói: "Có ý kiến gì thì em cứ nói đi."

Trần Cạnh Thành nghĩa chính ngôn từ nói: "Các bạn, tôi có dị nghị về việc bạn An Lệ nhận được giải thưởng, cô ta chỉ vì ngã một cú mà được giải, tôi nghĩ cái cú ngã đó chẳng liên quan gì đến những phẩm chất cao đẹp như kiên cường bất khuất hay gian khổ phấn đấu cả, không cần thiết phải nâng cao quan điểm đến mức đó. Ngoài ra cô ta hoàn toàn là nhờ có tư giao khá tốt với giáo quan Tào, được giáo quan Tào đề cử nên mới được giải."

An Lệ thấy bực bội, cô ta biết việc mình được giải nhiều bạn không phục, ở doanh trại không khí nghiêm túc nên không ai có ý kiến, không ngờ vừa về trường đã có người phản đối.

Cô ta đứng bật dậy, lớn tiếng phản bác và khiển trách: "Trần Cạnh Thành, xin đừng tùy tiện vu khống bạn học."

Quý Kiều nghe mà thấy thú vị vô cùng, thứ nhất là không nói cô, thứ hai là trọng điểm cô chú ý nằm ở câu "tư giao khá tốt" mà Trần Cạnh Thành nói, đúng là dám nói thật.

Những sinh viên khác đều thấy bất công nhưng không nói, chỉ có cậu ta nói ra, đúng là có chút m.á.u chính nghĩa trong người.

Trợ giảng biến sắc, thầy muốn lớp mình bình yên ổn định, không hy vọng vừa khai giảng đã xảy ra những chuyện lộn xộn thế này, một lần nữa đề nghị thảo luận sau giờ học nhưng bị toàn thể sinh viên phản đối, Trần Cạnh Thành trực tiếp lấy ra một bức thư nói: "Nếu không có bằng chứng tôi sẽ không tùy tiện vu khống bạn học nào đâu. Trường chúng ta và quân đội nghiêm cấm sinh viên và giáo quan liên lạc riêng, nhưng ngay trên đường về tôi đã nhặt được bức thư An Lệ viết cho giáo quan Tào, thử hỏi ai mà lại viết thư cho giáo quan nhanh đến thế chứ. Ngoài ra, tôi còn biết giáo quan Tào đã tặng An Lệ món đồ trang trí làm từ vỏ đạn."

Quý Kiều cảm thấy nam sinh này đúng là đứng ở tuyến đầu hóng hớt.

An Lệ lập tức biến sắc.

Bức thư này là cô ta quên mất có chuyện quan trọng muốn nói với giáo quan Tào, lúc thu dọn đồ đạc trước khi xuất phát đã viết xong, vốn định trên đường đi qua thùng thư thì sẽ gửi đi, không ngờ lại bị mất rồi bị cái tên xúi quẩy này nhặt được.

Trần Cạnh Thành giơ bức thư đi một vòng quanh lớp, nói: "Tên và địa chỉ của giáo quan Tào được viết rõ rành rành, tuy không viết tên người gửi nhưng đây chính là nét chữ của An Lệ."

Cậu ta cho các bạn xem thư, sau đó đi đến cạnh An Lệ. An Lệ muốn giật lấy bức thư nhưng đối phương không đưa cho cô ta, mà tiếp tục đi về phía trước, muốn đưa thư cho trợ giảng, nhưng An Lệ đúng là thẹn quá hóa giận, lao lên định cướp thư, Trần Cạnh Thành không đưa cho cô ta, ban đầu định đưa cho trợ giảng nhưng giờ cậu ta đổi ý vẫn cầm trong tay mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Giáo Sư Sủng Vợ Những Năm 80 - Chương 52: Chương 54 | MonkeyD