Nhật Ký Giáo Sư Sủng Vợ Những Năm 80 - Chương 56

Cập nhật lúc: 01/02/2026 15:10

Lăng Tế: "......"

Vô cùng bất ngờ.

Không có các anh lính trẻ, vậy mà lại có đoàn trưởng.

Giọng nói của anh có sự căng thẳng không giấu giếm được, hỏi: "Đoàn trưởng Trương là sao? Tại sao lại xem cô ấy huấn luyện? Tại sao lại trao thưởng cho cô ấy?"

Lăng Đóa mím môi đi về phòng mình: "Em làm sao biết được, anh đi mà hỏi chị dâu ấy."

Quý Kiều vẫn đang đứng ở cầu thang chứ chưa về phòng mình, nghe thấy cuộc đối thoại dưới lầu, cô phải cố gắng lắm mới không bật cười thành tiếng.

Bữa tối rất thịnh soạn, Điền Tuệ Phương đặc biệt đi xếp hàng từ sáng sớm để mua thịt, mua thịt lợn và xương ống, nấu canh xương ống và thịt kho tàu.

Ăn xong bữa tối, Lăng Tế vờ như không có chuyện gì đọc sách nửa tiếng đồng hồ, sau đó không nhịn được nữa xuống lầu tìm Lăng Đóa, nhưng Lăng Đóa từ chối bàn về đoàn trưởng Trương, còn tung ra một chuyện khác.

"Lúc đi báo danh ở trường em và chị dâu có nhắc đến hình mẫu lý tưởng, em nói hình mẫu lý tưởng của em là nhà thơ, anh đoán xem hình mẫu lý tưởng của chị dâu là kiểu người như thế nào?"

"Là kiểu như thế nào?" Lăng Tế hỏi với giọng điệu hờ hững.

"Hình mẫu lý tưởng của chị ấy là..." Lăng Đóa cố ý dừng lại.

Gương mặt cô ấy mang theo nụ cười trêu chọc, nói: "Anh hai anh cuống rồi chứ gì, em còn lạ gì biểu cảm của anh nữa, nghe thấy chị dâu có hình mẫu lý tưởng là anh cuống lên ngay."

Quai hàm Lăng Tế bướng bỉnh mím c.h.ặ.t: "Nghịch ngợm, anh lên lầu đây."

Lăng Đóa vươn tay: "Anh hai, em hết tiền tiêu vặt rồi, anh phải cho em mười đồng."

Lăng Tế móc ví từ túi quần ra, lấy mười đồng đưa qua, nói: "Lần sau không được như thế nữa nhé."

Lăng Đóa cầm tiền mà mừng rỡ vô cùng, không ngờ món tiền này lại tống tiền dễ dàng như vậy, biết thế đòi thêm mười đồng nữa.

Cô ấy lập tức quyết định sau này sẽ triển khai "nghiệp vụ" này đối với cả ba người anh trai.

"À này, chị dâu bảo hình mẫu lý tưởng của chị ấy chính là anh đấy." Lăng Đóa nói.

Lăng Tế nhìn vào mắt cô ấy, cảm thấy cô ấy không nói dối, hỏi: "Thật sao?"

"Em rảnh hơi đâu mà đi thêu dệt chuyện chứ? Nhìn anh sướng rơn lên kìa." Lăng Đóa nói.

Anh rất cẩn thận, còn đặc biệt hỏi Quý Kiều nói câu đó vào lúc nào, khi biết là nói sau lúc cãi nhau, độ cong nơi khóe miệng anh căn bản không thể che giấu được nữa.

"Mau đi dỗ vợ nhỏ của anh đi." Lăng Đóa nói.

Lăng Tế lên lầu, thấy Quý Kiều đang đọc sách, có ý muốn bắt chuyện với cô, nhưng Quý Kiều chẳng thèm nhìn anh.

Thực ra Quý Kiều vẫn luôn nghĩ xem nên mở lời như thế nào, nhưng thấy Lăng Tế đang bận, nửa tiếng sau, anh rời bàn làm việc bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Cô vốn dĩ đang ngồi bên mép giường đọc sách, nhưng Lăng Tế cứ lượn qua lượn lại trước mặt cô. Quý Kiều căn bản chẳng đọc vào đầu được chữ nào, cuốn sách trong tay chỉ là đạo cụ mà thôi.

Lăng Tế vừa cố tình tạo sự chú ý vừa quan sát phản ứng của cô, thấy tạo sự chú ý không hiệu quả, anh trực tiếp cởi áo sơ mi ra, hỏi cô: "Quý Kiều, em có thấy bộ đồ ngủ kẻ sọc màu xanh của anh đâu không?"

Sách vở, quần áo bao gồm tất cả đồ dùng của anh đều được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, anh dễ dàng tìm thấy vị trí của chúng, anh không thể nào không tìm thấy đồ ngủ được.

Quý Kiều nén cười, thuận thế nhìn về phía anh. Giáo sư Lăng rất tự giác, sáng nào cũng kiên trì vận động rèn luyện, trừ khi mưa gió bão bùng sấm sét không dứt, nếu không sẽ chạy năm cây số, vóc dáng cũng được duy trì cực tốt.

Vai rộng eo hẹp, đường nét mượt mà, săn chắc có lực, những khối cơ bụng hơi nhô lên xếp thành hàng kéo dài xuống tận thắt lưng.

Không muốn phụ cái "mỹ nam kế" này của anh, Quý Kiều đặt cuốn sách đạo cụ xuống, chạy vài bước nhào lên người anh, hai cánh tay choàng qua cổ anh, thân mật đu bám trên người anh.

Cơ n.g.ự.c của anh rắn chắc, l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn, đu bám trên đó khiến Quý Kiều cảm thấy rất vững chãi.

Lăng Tế hài lòng cong môi, vội vàng vươn hai tay đỡ lấy cô.

"Tập quân sự mệt không? Xem ra em không bị đen đi." Lăng Tế cúi đầu, áp má vào bên mặt cô hỏi.

"Không mệt, chỉ là hơi giận thôi." Quý Kiều cọ mặt vào mặt anh nói.

"Anh cứ tưởng em sẽ nói là nhớ anh cơ đấy." Giọng nói Lăng Tế mang theo ý cười.

Quý Kiều giả vờ tức giận nói: "Anh còn cho rằng em sẽ bỏ trốn, em việc gì phải nhớ anh chứ."

Lăng Tế lập tức bảo: "Anh nằm mơ thấy em bỏ trốn, nên mới cất sổ tiết kiệm vào két sắt."

"Mơ thấy em bỏ trốn là anh chuẩn bị sẵn tiền lộ phí cho em luôn đúng không?" Quý Kiều hỏi.

Lăng Tế bảo: "Dù sao thì cũng tốt hơn là không có lấy một đồng lộ phí."

"Anh còn mơ thấy gì nữa?" Quý Kiều hỏi.

Cô cảm thấy tốt nhất là Lăng Tế cũng nên biết, vốn dĩ đó là nội dung trong sách, dựa vào cái gì mà chỉ mình cô biết chứ.

Đem nội dung cô và Lăng Tế mơ thấy ghép lại với nhau là sẽ biết trong sách viết những chuyện rác rưởi gì rồi.

Nhưng Lăng Tế chỉ mơ thấy cô bỏ chồng bỏ con chạy mất thôi.

Cô ôm Lăng Tế c.h.ặ.t hơn, nói: "Em còn mơ thấy em muốn vượt biên sang Cảng Thành, kết quả là bị c.h.ế.t đuối dưới biển đấy. Không, em mới chẳng chạy đâu, em không nỡ bỏ anh, cũng không nỡ bỏ con trai của em, nếu có."

Lăng Tế cảm thấy dây cót trong tim mình rung lên một cái, anh chẳng muốn nghe thấy chữ "c.h.ế.t" chút nào, cũng ôm c.h.ặ.t lấy Quý Kiều, giọng nói khàn đặc: "Em sẽ không chạy, cũng sẽ không c.h.ế.t."

Quý Kiều nhận thấy rõ ràng tâm trạng anh đang chùng xuống, cười bảo: "Được rồi, chỉ là một giấc mơ thôi mà, có phải thật đâu."

Môi cô khẽ chạm vào môi anh, nói: "Được rồi, mặc đồ ngủ vào đi, không lạnh sao?"

Lăng Tế sải bước đi đến cạnh giường, nhẹ nhàng đặt cô lên giường, bản thân anh cũng áp sát tới, kéo chăn đắp kín mít cho hai người, hai người ôm ấp nhau một hồi lâu, ánh mắt và hơi thở của giáo sư Lăng trở nên nóng bỏng và nguy hiểm, ngón trỏ và ngón cái vân vê dái tai cô: "Quý Kiều, nếu em mà dám chạy anh tuyệt đối sẽ không buông tha cho em đâu."

"Anh định không buông tha cho em thế nào?" Quý Kiều vòng tay qua eo anh cười hỏi.

"Ưm......" Tất cả âm thanh của cô đều bị thay thế bởi một loại âm thanh trầm bổng lên xuống đơn điệu.

Đêm nay anh đặc biệt mãnh liệt, giống như một trận cuồng phong bão tố dữ dội không hề buông tha cho cô.

Quý Kiều cảm thấy trình độ của anh ngày càng tốt lên.

Vừa mới tập quân sự xong, lại còn lao lực hơn nửa đêm, ngày hôm sau Quý Kiều lẽ đương nhiên là dậy muộn.

Lăng Tế đã đến trường, Quý Kiều vui vẻ chạy đến tiệm vàng, hai ngày thứ Bảy và Chủ nhật này cô đều có thể ở tiệm vàng, thứ Hai mới chính thức vào học.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Giáo Sư Sủng Vợ Những Năm 80 - Chương 54: Chương 56 | MonkeyD