Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 128

Cập nhật lúc: 17/04/2026 16:16

Nhưng chuyện này Tống Tân Nhiễm quyết định đợi khắc xong rồi mới nói cho Tống Dư biết. Cô hỏi thăm chuyện ở trường mẫu giáo hôm nay.

Tống Dư hơi cúi cái đầu nhỏ, có chút ngại ngùng: “Con không nói với cô giáo là trong giờ học muốn nói chuyện, bởi vì…”

Cậu bé nhíu đôi lông mày nhỏ xíu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn là biểu cảm rất đắn đo: “Con cảm thấy trong giờ học nói chuyện là không tốt. Ngày nào cô giáo cũng bảo chúng con phải tuân thủ kỷ luật, trong giờ học nói chuyện là không tuân thủ kỷ luật.”

“Nhưng mà…” Cậu bé khẽ thở dài, thần sắc có chút u sầu, “Viên Viên tức giận rồi, bảo sau này không bao giờ chơi với con nữa.”

Tống Tân Nhiễm kinh ngạc: “Đã xảy ra chuyện gì sao?”

Hai đứa trẻ quan hệ luôn rất tốt, từ khi quen biết, ngày nào Viên Viên cũng đến tìm Tống Dư chơi.

Sao mới đi học mẫu giáo được hai ngày đã bắt đầu buông lời tàn nhẫn, cắt đứt quan hệ rồi.

Tống Dư cũng có chút sầu não, tay chống cằm: “Viên Viên bảo con trong giờ học không để ý đến cậu ấy, không muốn làm bạn với cậu ấy. Con bảo không phải, chỉ là trong giờ học không được nói chuyện. Cậu ấy bảo được chứ, sao lại không được, lúc nào cũng có thể nói chuyện. Cậu ấy lúc ăn cơm cũng nói chuyện, lúc ngủ cũng nói chuyện. Con…”

Lúc đó Tống Dư thật sự không biết phải nói gì. Cậu bé nói: “Lúc ngủ con không nói chuyện.”

Thế là Viên Viên tức giận, giậm chân, ném lại một câu tớ không bao giờ chơi với cậu nữa rồi chạy mất.

Tống Tân Nhiễm hỏi: “Vậy còn Tiểu Đạt Tiểu Lãng thì sao?”

Tống Dư nói: “Tiểu Đạt nghe thấy thì cười ha hả, bảo sau này cậu ấy sẽ là người bạn tốt nhất của con. Con cảm thấy không hay lắm, vì mọi người đều rất tốt.”

“Vậy Tiểu Dư muốn xử lý thế nào?”

Tống Dư ngẩng đầu nhìn cô: “Mẹ ơi, con muốn nói chuyện với cả Viên Viên và cô giáo một lần.”

Khóe môi Tống Tân Nhiễm cong lên, giọng nói rất dịu dàng: “Nếu Tiểu Dư đã nghĩ kỹ rồi thì cứ làm đi.”

Tống Dư nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ, gật đầu thật mạnh.

Sáng hôm sau, Viên Viên vẫn đến tìm Tống Dư cùng đi trường mẫu giáo, còn mang cho Tống Dư một chiếc bánh kem, nói: “Hôm nay cậu mà không nói chuyện với tớ, tớ sẽ thật sự không chơi với cậu nữa đâu.”

Tống Dư nhận lấy bánh kem: “Nhưng tớ đâu có không nói chuyện với cậu.”

Viên Viên: “Hôm qua lúc học toán ấy!”

Khang Chỉ Lan vừa nghe thấy, lập tức tiến hành một màn giáo d.ụ.c yêu thương đối với Viên Viên, đồng thời biểu dương yêu thương đối với Tống Dư. Cuối cùng thấy hai đứa trẻ đều ngoan ngoãn nghe lời, mới dẫn chúng đến trường mẫu giáo.

Nào ngờ vừa đến trường mẫu giáo, Tống Dư đã đi đến văn phòng cô An.

Đây là lần đầu tiên cậu bé một mình đến văn phòng. Nhìn thấy bên trong toàn là giáo viên, cậu bé hơi căng thẳng, đứng nghiêm ở cửa hô một tiếng báo cáo.

Tiếng hô quá đỗi quy củ lễ phép này lại làm kinh động đến các giáo viên khác trong văn phòng. Mặc dù đã từng dặn dò trên lớp là vào văn phòng phải hô báo cáo, nhưng đều là những đứa trẻ mấy tuổi đầu, hễ có chuyện gì là đâu còn nhớ được, cứ thế xông thẳng vào, không đụng trúng người đã là may lắm rồi.

Các giáo viên quay đầu nhìn, thấy một đứa trẻ ngoan ngoãn đứng ở cửa, dáng vẻ thanh tú đáng yêu vô cùng, đều cảm thấy hơi quen mắt.

Trên mặt cô An bất giác nở nụ cười: “Vào đi Tống Dư.”

Nghe thấy cái tên này, các giáo viên mới phản ứng lại. Ồ, học sinh con ông cháu cha của lớp mầm 1!

Nhìn thấy người thật, cảm thấy cũng khá ngoan ngoãn đấy chứ, ít nhất là ngoại hình trông rất thuận mắt.

Tống Dư có thể cảm nhận được ánh mắt của các giáo viên đổ dồn vào mình. Lưng cậu bé càng thẳng hơn, lúc bước vào suýt nữa thì đi cùng tay cùng chân, cuối cùng đứng trước mặt giáo viên: “Cô An.”

Ánh mắt cô An đặc biệt dịu dàng, giọng nói cũng đặc biệt ôn hòa: “Có chuyện gì vậy con?”

“Cô An, trong giờ học con có thể nói chuyện không ạ?”

Các giáo viên trường mẫu giáo đều đang chú ý đến học sinh chuyển trường có bối cảnh sâu xa này. Vừa nghe thấy lời này, suýt nữa tưởng mình bị ảo thính.

Đứa trẻ này nói cái gì? Lại dám hỏi giáo viên mình có thể nói chuyện trong giờ học không?

Ngay cả học sinh kiêu ngạo hống hách nhất lớp họ cũng sẽ không hỏi câu này! Ngày nào giáo viên cũng phải nhắc nhở kỷ luật lớp học, câu nói này chẳng phải là trực tiếp khiêu khích sao?

Thật ngông cuồng, thật bá đạo, thật kỳ khôi!

Đây chính là sự tự tin của người có bối cảnh sâu xa sao?

Ánh mắt các giáo viên nhìn cô An vô cùng đồng tình. Vốn dĩ trong lớp đã có một tiểu ma vương Ngô Diệu Hiên rồi, bây giờ lại thêm một Ngô Diệu Hiên nhân hai nữa, cô An đúng là chịu khổ rồi.

Đồng thời trong lòng thầm cảm thấy may mắn, học sinh như vậy không ở lớp mình, nếu không tuổi thọ vốn đã chẳng nhiều nhặn gì lại phải giảm đi một nửa.

Lúc này tâm trạng của mọi người đại khái đều giống nhau. Làm cái nghề này đúng là lo lắng như bán bạch phiến, mà kiếm tiền như bán bắp cải.

Lại nhìn cô An, lại chẳng hề tức giận chút nào, ngay cả lông mày cũng không nhíu một cái, còn dùng giọng điệu ôn hòa hỏi: “Tại sao Tống Dư lại muốn nói chuyện trong giờ học vậy?”

Các giáo viên có mặt không khỏi khâm phục sự hàm dưỡng này, ngưỡng mộ cô An có cảm xúc cực tốt, sẽ không bị học sinh chọc tức đến mức nổi hạch.

Cô An thật sự không hề tức giận. Trong trường mẫu giáo không ai hiểu Tống Dư hơn cô. Mặc dù mới tiếp xúc hai ngày, nhưng đã biết bản chất của đứa trẻ này. Sẽ hỏi ra câu này chắc chắn là có nguyên nhân.

Quả nhiên, Tống Dư nói: “Viên Viên trong giờ học muốn nói chuyện với con rất nhiều lần. Con và Viên Viên là bạn, nếu con không trả lời cậu ấy lần nào, Viên Viên sẽ không vui.”

Trong lòng cô An vô cùng an ủi. Thấy chưa, cô đã bảo Tống Dư sẽ không vô duyên vô cớ nói câu này mà.

Thực tế, cô đã rất ngạc nhiên rồi. Tống Dư lại có thể chịu đựng được hai ngày đi học không nói với Viên Viên một câu nào, chuyện này ở lớp mầm 1 quả thực giống như một câu chuyện ma thuật.

Cô An biết muốn trong vài ngày ngắn ngủi mà khiến một học sinh thay đổi hoàn toàn là điều không thể. Nếu Viên Viên thật sự ngồi cùng Tống Dư mà trở nên ngoan ngoãn, thì đó mới là câu chuyện ma thuật.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 128: Chương 128 | MonkeyD