Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 250
Cập nhật lúc: 17/04/2026 16:29
Hứa Quốc Lâm lại nói: “Tôi có một người bạn đang bày sạp bán thịt kho bên chợ, tôi phải qua xem rốt cuộc là chuyện gì.”
Nghe vậy, Tiểu Lưu đứng bật dậy: “Được, anh Hứa, chúng ta cùng đi.”
Hai người vội vã chạy tới đó. Chưa đến gần đã thấy một đám đông xúm xít lại, từ xa còn nghe thấy tiếng khóc lóc t.h.ả.m thiết, đại ý là ăn đồ nhà cô xong sinh bệnh, cô phải đền tiền.
Chỉ nghe vài câu chắp vá, Tiểu Lưu đã đoán được chuyện gì xảy ra, đặc biệt là trong tiếng khóc lóc còn có giọng của một bà lão, Tiểu Lưu chợt thấy da đầu tê rần.
Người già là phiền phức nhất, mắng không được, nói không xong, ngay cả việc mời về đồn cũng phải đắn đo suy nghĩ. Người ta lớn tuổi rồi, lỡ trên đường về đồn mà ngã gục, hoặc xảy ra chuyện gì trong đồn, thì cả đồn công an đều gặp rắc rối, cảnh sát phụ trách vụ việc càng phải chịu phạt nặng.
Tiểu Lưu run rẩy trong lòng, ngẩng đầu nhìn Hứa Quốc Lâm bên cạnh. Thấy dáng vẻ chính khí lẫm liệt của anh, cậu ta mới yên tâm hơn chút. Không sao, còn có anh Hứa ở đây mà.
Lúc này trong lòng Hứa Quốc Lâm cũng đang rất sốt ruột. Anh nghe Viên Viên nói Tống Tân Nhiễm bán thịt kho bên chợ, chỉ những ngày họp chợ mới dọn hàng.
Mỗi lần nhớ tới hương vị của món thịt kho, Hứa Quốc Lâm đều nuốt nước bọt, nhưng lại ngại không dám đến mua. Quan hệ hai nhà khá thân thiết, anh đưa tiền chắc chắn Tống Tân Nhiễm sẽ không nhận, mà anh cũng không thể cứ ăn chực đồ miễn phí mãi được.
Thế mới nói, đôi khi quan hệ thân thiết quá cũng là một loại phiền não.
Nhưng Viên Viên thì chẳng có phiền não đó. Cô bé mới bốn tuổi, ngày nào cũng chạy lăng xăng khắp nơi, nhà bạn bè nào cũng ghé qua. Chỉ là trước đây cô bé chưa từng có thói quen ăn chực nhà người khác, từ khi kết bạn với Tống Dư, cô bé ăn uống vui vẻ khỏi phải nói.
Trong nhà họ, Viên Viên mới là người ăn thịt kho nhiều nhất.
Vừa đi vừa nghĩ, Hứa Quốc Lâm bước vào đám đông.
Quần chúng vây xem lập tức nhường ra một lối đi, nhỏ giọng xì xào: “Cảnh sát đến rồi, chắc chắn sẽ điều tra rõ chân tướng sự việc.”
Một giọng nói già nua vang lên: “Thanh thiên đại lão gia, các anh phải làm chủ cho bà chủ đây, hai người nằm dưới đất này là đến để ăn vạ đấy!”
Tiểu Lưu nghe thấy giọng nói này thì cố nhịn cười, mặc đồng phục ra ngoài luôn phải giữ vẻ nghiêm túc, đứng đắn.
Hứa Quốc Lâm nói: “Bác trai yên tâm, chúng tôi chắc chắn sẽ làm việc công tâm.”
Vừa bước vào giữa đám đông, Hứa Quốc Lâm liếc mắt một cái đã nhìn thấy Tống Tân Nhiễm, trong lòng chợt dâng lên cảm giác quả nhiên là vậy.
Anh làm nghề này đã mấy năm, gặp đủ loại người và việc. Thị trấn nhỏ không có nhiều vụ án hình sự, nhưng những chuyện lông gà vỏ tỏi thì tầng tầng lớp lớp, buôn bán đắt hàng quá cũng dễ rước lấy sự ghen ghét.
Hứa Quốc Lâm chưa kịp lên tiếng, hai người dưới đất đã gào khóc ầm ĩ, chủ yếu là muốn ra oai phủ đầu.
Gã đàn ông trung niên mặc áo bông đen vuốt mặt, vội vàng cáo trạng: “Các anh đến đúng lúc lắm! Thịt kho nhà này bán có vấn đề, hại mẹ già của tôi ra nông nỗi này rồi mà còn muốn chối cãi! Bắt buộc cô ta phải đền tiền!”
Bà lão dưới đất cũng rên rỉ hùa theo, dùng bàn tay già nua chỉ còn lớp da bọc xương quệt nước mắt: “Các anh phải làm chủ cho bà già này với, tôi chỉ vì ăn thịt kho nhà này mà phải nằm liệt giường mấy ngày, tiền bạc trong nhà đều đem đi khám bệnh hết rồi, thế mà bà chủ này còn quỵt nợ, tôi thấy tôi c.h.ế.t quách đi cho xong...”
Tiểu Lưu vừa nghe đến chữ c.h.ế.t, lập tức nói: “Bà ơi, bà nói rõ sự việc ra, đừng hở chút là đòi c.h.ế.t đòi sống. Ở đây bao nhiêu người, làm ầm lên khó coi lắm. Người nhà bà đâu? Chỉ có mỗi anh con trai này thôi sao? Gọi những người khác đến đây cùng giải quyết.”
Bà lão nghe vậy, càng khóc lóc t.h.ả.m thiết hơn: “Nhà tôi chỉ còn mỗi tôi và con trai thôi, ông nhà tôi mất rồi, con dâu ôm cháu nội bỏ đi rồi, cái mạng của tôi sao mà khổ thế này trời ơi!”
Tiểu Lưu liếc nhìn đồ bán trên sạp thịt kho, lý trí mách bảo có điều không đúng: “Bà ơi, nhà bà nghèo đến thế rồi, sao còn có tiền mua chân gà kho ăn?”
Thường thì những gia đình nghèo thời này rất ít khi được ăn thịt, cơ bản đều mua thịt lợn tươi, mà còn phải chọn loại nhiều mỡ.
Thịt kho đắt hơn thịt tươi rất nhiều, hiếm có người nghèo nào lại chọn mua thịt kho.
Thứ hai, cho dù muốn cải thiện bữa ăn bằng thịt kho, họ cũng sẽ mua thịt đầu heo. Thịt đầu heo tính theo cân rẻ hơn, lại không có xương, không bị hao hụt, tính ra có lợi hơn và cũng phù hợp cho người già ăn hơn.
Trong lòng Tiểu Lưu bốc hỏa, sự nghi ngờ của cậu ta là hoàn toàn chính đáng. Hành vi của gia đình này vốn dĩ đã kỳ lạ, chẳng lẽ nói cũng không cho người ta nói?
Cậu ta nghiêm giọng quát: “Các người ăn nói cho đàng hoàng, bảo ăn thịt kho mua ở nhà này có vấn đề, vậy có bằng chứng không?”
Gã đàn ông mặc áo bông đen liếc nhìn Tống Tân Nhiễm, thấy cô không nói gì, trong lòng bắt đầu đắc ý: “Đương nhiên là có bằng chứng, mẹ già của tôi chính là bằng chứng sống! Sáng ngày hăm chín, khoảng tám, chín giờ tôi đến mua thịt kho, đem về cho mẹ tôi ăn xong là bà ấy đau bụng, sau đó còn phải đi lấy t.h.u.ố.c.”
Tống Tân Nhiễm chỉ thấy nực cười, cô hắng giọng lên tiếng, giọng nói rõ ràng, bình tĩnh: “Vừa nãy anh còn nói là hơn chín giờ, mười giờ mới đến mua thịt kho, sao bây giờ lại đổi giọng rồi?”
Quần chúng vây xem hùa theo: “Đúng đấy, vừa nãy nói rõ ràng rành mạch, tôi đều nghe thấy hết.”
Gã đàn ông trung niên bực bội trong lòng: “Chuyện mấy ngày trước ai mà nhớ rõ từng li từng tí được, tóm lại là tôi mua đồ ở sạp thịt kho nhà này, ai cũng đừng hòng chối cãi!”
Một vị khách nữ đứng xem bên cạnh lúc này trong lòng đã sáng tỏ, biết rõ hai mẹ con này đang hùa nhau ăn vạ, thịt kho nhà này căn bản không có vấn đề gì. Chị lớn tiếng nói: “Bây giờ cảnh sát đang ở đây mà các người còn dám lừa gạt, bắt hết các người nhốt vào tù cho xong!”
Bà lão dưới đất nghe vậy, giở thói cù nhầy: “Tôi nói chút sự thật mà chẳng ai tin, có giỏi thì bắt tôi vào tù để nhà nước nuôi cơm đi, dù sao nhà tôi cũng nghèo, vào tù biết đâu còn được ăn ngon hơn!”
