Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 575
Cập nhật lúc: 17/04/2026 18:21
Cậu bé quyết định hỏi: “Chú Lâm, cây nấm này có độc không ạ?”
Lâm Cảnh Nguyên cúi người nhìn, cười nói: “Đây gọi là nấm hồng ngọc, không có độc, ăn được.”
Thế là Tống Dư hái luôn mấy cây nấm có cuống màu hồng, mũ nấm màu đỏ ở gần đó vào chiếc giỏ nhỏ.
Đi dọc đường chưa được bao lâu, chiếc giỏ nhỏ trong tay Tống Dư đã đựng đầy một nửa nấm. Tống Tân Nhiễm ngoài việc cảm thấy an ủi thì nhìn lại giỏ của mình, ngoại trừ ổ nấm mối hái được lúc đầu, lác đác vài cây phía sau đều do Tống Dư phát hiện ra rồi tặng cho cô mấy cây.
Lâm Cảnh Nguyên nói chuyện với cô: “Trong ruộng ngô ở quê tôi cũng có rất nhiều nấm mối, nhặt về nấu mì ăn là chuẩn bài.”
Tống Tân Nhiễm xua tay: “Không nói nữa, tôi cũng phải đi tìm nấm đây.”
Chuyện trò thì ở đâu chẳng nói được, nhưng nấm thì chỉ có ở đây mới hái được thôi.
Lâm Cảnh Nguyên: “... Được.”
Có lẽ thị lực của người lớn đúng là không sánh bằng trẻ con, hoặc cũng có thể việc phát hiện ra nấm cần có duyên phận. Vì vậy, ngay cả sau khi Tống Tân Nhiễm nghiêm túc tìm nấm, phần lớn nấm vẫn do Tống Dư phát hiện ra.
Tuy nhiên Tống Dư là một đứa trẻ vô cùng hào phóng, tự mình phát hiện ra ổ nấm liền gọi mọi người cùng hái, trong giỏ của ai cũng có vài cây.
Chung Duy cảm thán: “Đứa trẻ ngoan quá, giá như sau này con tôi cũng đáng yêu thế này thì tốt biết mấy.”
Lâm Cảnh Nguyên liếc anh ta một cái: “Thích thì tự đi mà đẻ.”
Chung Duy:?
Anh ta chỉ cảm thán thôi chứ có định cướp đâu, người đàn ông này thật đáng sợ.
Đi trong núi khoảng hai ba tiếng đồng hồ, giỏ của ai cũng đầy ắp. Nhưng may mà họ có mang theo gùi, trút nấm từ giỏ sang gùi rồi lại tiếp tục tìm kiếm.
Lâm Cảnh Nguyên cân nhắc đến việc Tống Tân Nhiễm đi du lịch về toàn thân đau nhức, thấp giọng hỏi cô: “Có muốn nghỉ ngơi một lát không?”
Tống Tân Nhiễm đang lúc chơi vui vẻ, chẳng cảm thấy mệt chút nào, lắc đầu nguầy nguậy. Chợt mắt cô sáng lên, gậy gỗ trong tay chỉ về phía không xa: “Chỗ kia có nấm!”
Cô sải bước đi tới, dùng tay gạt lá cây ra.
Lâm Cảnh Nguyên nhìn thử: “Cái này có độc.”
Tống Tân Nhiễm: “... Thôi được rồi.”
Lâm Cảnh Nguyên tiện tay đập nát cây nấm độc, tránh để người lên núi sau hái nhầm.
Họ mang theo một ít bánh mì và nước suối lên núi, buổi trưa ăn tạm một chút, đến ba bốn giờ chiều mới xuống núi, ai nấy đều mãn tải mà về.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Dư chạy đến đỏ bừng, tóc mái lấm tấm mồ hôi, nhưng nụ cười lại vô cùng rạng rỡ: “Mẹ ơi, con tìm được nhiều nấm lắm!”
Tống Tân Nhiễm: “Được, tối nay xào nấm ăn nhé.”
Nghe thấy câu này, Chung Duy suýt chút nữa mừng rơi nước mắt. Trời ơi, không ngờ lại có thể được ăn món do chính tay Tống điếm trưởng làm ở một nơi ngoài Tống Ký, đây là vinh hạnh nhường nào chứ.
Lâm Cảnh Nguyên lại nói: “Hôm nay cô đi bộ lâu như vậy rồi, về nghỉ ngơi cho khỏe đi, để tôi nấu cơm, cô nếm thử tay nghề của tôi xem sao.”
Vẻ mặt kích động của Chung Duy lập tức cứng đờ, trong lòng gào thét "đừng mà". Mặc dù trong đám bạn bè bọn họ, trù nghệ của Lâm Cảnh Nguyên coi như khá tốt, trước đây hái nấm về cũng đa phần là Lâm Cảnh Nguyên nấu, nhưng làm sao anh có thể so sánh với Tống Tân Nhiễm được?
Đó là khoảng cách giữa người phàm và thần tiên đấy!
Tống Tân Nhiễm bật cười: “Được thôi, cứ nghe anh nói mãi, hôm nay cũng phải nếm thử mới được.”
Trái tim Chung Duy vỡ vụn ngay lập tức.
Tống Dư đã chơi thân với mọi người, cũng trở nên cởi mở hơn, hào hứng hỏi: “Chú Lâm cũng biết nấu ăn ạ?”
“Đúng vậy, chú biết nấu nhiều món lắm, Tiểu Dư muốn ăn gì nào?”
“Món chú Lâm nấu cháu đều thích ạ.”
Lâm Cảnh Nguyên cười ha hả.
Về đến quán, rửa nấm là một công việc nặng nhọc, đầu bếp lúc này đương nhiên được nghỉ ngơi, người làm việc biến thành Chung Duy và người bạn kia.
Nhưng lúc nấu cơm Tống Tân Nhiễm cũng không rảnh rỗi, nấm tự tay mình hái mà không được tự tay xào thì quả là một sự tiếc nuối lớn. Vì vậy, những món ăn dọn lên bàn cuối cùng đại khái là cô và Lâm Cảnh Nguyên mỗi người làm một nửa.
Thức ăn vừa dọn lên bàn, Chung Duy đã không thể chờ đợi thêm được nữa. Chỉ ngửi mùi thôi đã khiến người ta mê mẩn tâm thần, ý chí không tỉnh táo, sức chịu đựng trở nên mỏng manh.
Người bạn kia nhìn thấy, hai mắt cũng chợt sáng rực. Hôm nay dọc đường đi toàn nghe Chung Duy kể Tống Tân Nhiễm lợi hại ra sao, bây giờ nhìn thấy, quả nhiên danh bất hư truyền.
Món ăn do hai người làm được phân biệt rất rõ ràng, từ sắc, hương, vị mọi mặt đều có khoảng cách. Mọi người tự nhiên gắp một đũa nấm do Tống Tân Nhiễm làm đầu tiên.
Nấm xào thịt lạp vừa đưa vào miệng đã giòn sần sật, răng khẽ c.ắ.n liền tứa ra thứ nước cốt ngọt lịm tươi mới. Thịt nấm thấm đẫm vị béo ngậy, đậm đà của thịt lạp, quyện cùng chút hương tương êm dịu. Trong cái mằn mặn có nét ngọt thanh tự nhiên, nuốt xuống rồi mà cuống họng vẫn còn vương vấn mùi thơm kéo dài.
Lại nếm thử một chút nấm hồng ngọc hầm thịt gà, mũ nấm hút no căng nước dùng, vị tươi ngon đến mức người ta chẳng nỡ đợi nguội đã vội nuốt ngay xuống bụng, chỉ cảm thấy phải cho vào dạ dày mình mới là yên tâm nhất.
Nấm rừng vừa hái trên núi xuống có một mùi thơm thanh khiết đặc biệt, ăn vào không hề có mùi lạ, toàn là hương thơm nguyên bản của nấm, mọi người ăn đến quên cả trời đất.
Món Tống Tân Nhiễm làm trở thành món đắt hàng, món của Lâm Cảnh Nguyên lúc đầu chẳng ai ngó ngàng tới.
Chung Duy nói: “Cảnh Nguyên, đĩa nấm này xào hơi già rồi.”
Người bạn nói: “Không gian tiến bộ còn rất lớn.”
Hàng chân mày của Tống Tân Nhiễm khẽ nhíu lại đến mức khó mà nhận ra, cô gắp một miếng nấm đưa vào miệng, nói: “Khá ngon mà.”
Suy nghĩ của Tống Tân Nhiễm rất đơn giản, Lâm Cảnh Nguyên đã vất vả làm ra, không thể làm nguội lạnh trái tim của người đầu bếp được.
Hơn nữa, cô cảm thấy với tư cách là một người bình thường, trù nghệ của Lâm Cảnh Nguyên đã coi như rất tốt rồi.
Chung Duy nghe xong câu này, rất muốn nói với Tống Tân Nhiễm rằng, không cần phải mở to mắt nói dối đâu, Lâm Cảnh Nguyên không cần người khác an ủi. Trước đây lúc bọn họ xào rau, Lâm Cảnh Nguyên cũng không hề tiếc lời phê bình bọn họ.
