Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 103

Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:18

Lần này mẹ Thẩm đi vội vàng, lúc đó trong túi cô chỉ có năm đồng, không có tiền dư để đưa cho họ, tối qua thấy Triệu Nguyên viết thư.

Cô định viết một bức thư gửi về cho mẹ Thẩm, sẵn tiện gửi ít tiền về luôn.

"Viết xong cứ mang ra cửa hàng cung ứng là được, bên đó ngày nào cũng có người đến lấy thư đi." Ngô Quyên đặt kéo vào giỏ, đột nhiên tay khựng lại.

Mỹ Khiết biết viết thư? Vậy là cô ấy biết chữ sao?

"Mỹ Khiết, cháu tốt nghiệp tiểu học hay trung học cơ sở?" Ngô Quyên hỏi.

"Cháu tốt nghiệp trung học phổ thông ạ." Sao dì Quyên lại đột nhiên hỏi chuyện này.

Ngô Quyên nghe thấy Mỹ Khiết tốt nghiệp trung học phổ thông thì mắt sáng lên, nói: "Mỹ Khiết, trường học trong căn cứ tháng sau khai giảng, trường đang tìm giáo viên đấy, cháu có muốn đi thử không?"

"Cháu không làm được đâu, cháu không biết dạy trẻ con." Thẩm Mỹ Khiết xua tay với dì Quyên, cô chưa từng dạy trẻ bao giờ, cô sợ một hành động vô ý của mình sẽ ảnh hưởng đến cả cuộc đời của đứa trẻ.

"Cháu không thử sao biết không được." Ngô Quyên khuyên nhủ.

"Dì Quyên, cháu thật sự không được đâu, ở nhà còn Thiết Đầu nữa, nó không rời cháu được, vừa không thấy người là khóc ngay." Thẩm Mỹ Khiết nghĩ đến Thiết Đầu, chỉ cần rời mắt một lát là nó đã khóc lóc đi tìm cô khắp nơi rồi.

"Thì cháu cứ dắt nó theo để trong lớp, nó khóc thì cháu dỗ." Ngô Quyên nhớ lại lúc trước ở dưới quê, những nhà có con nhỏ mà không dứt ra được cũng đều dắt con đi dạy học như thế.

"Thiết Đầu mà khóc là không dỗ nổi đâu ạ."

"Cháu cứ thử xem, đến lúc không được thì thôi, đi làm giáo viên nghe nói mỗi tháng được mười tám đồng tiền lương đấy." Ngô Quyên nghe chồng nói, lần này để chiêu mộ giáo viên, đơn vị trả lương rất cao, mười tám đồng đủ cho cả nhà mấy miệng ăn trong một tháng.

Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy mức lương mười tám đồng một tháng thì có chút xao động, hiện tại cô không có nguồn thu nhập nào, toàn dựa vào lương của Triệu Nguyên, nếu cô có mười tám đồng này thì sẽ không cần tiêu tiền của anh nữa.

Nhưng nếu cô đi làm thì Thiết Đầu không ai trông, Đại Sinh và Cẩu Đản đến lúc đó đi học cô còn trông nom được.

Lại nghĩ đến việc mình chưa bao giờ dạy trẻ, đi dạy cô thấy không tự tin, sợ dạy không tốt làm lỡ dở chúng.

Ngô Quyên khuyên thêm một hồi thấy Mỹ Khiết vẫn không lay chuyển liền thở dài, vốn dĩ bà còn trông cậy Mỹ Khiết đi dạy để rèn giũa thằng bé Diệp Trụ nhà mình, ở nhà Mỹ Khiết một lát bà mới ra về.

Dì Quyên vừa đi không lâu, bên ngoài vang lên tiếng ô tô, cổng viện bị đẩy ra, Triệu Nguyên bưng cơm canh đi vào.

"Cha ơi." Đại Sinh thấy cha thì trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên nụ cười, nhào vào lòng cha.

"Dắt các em vào ăn cơm đi con." Triệu Nguyên bảo cậu bé dắt Cẩu Đản và các em vào phòng.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn đồ ăn anh mang về có cả thịt lẫn rau, ngước nhìn anh một cái, buổi trưa anh chưa bao giờ về nhà ăn cơm cả.

Trưa nay về còn mang cơm theo, là vì tay cô bị thương nên đặc biệt mua về cho họ ăn sao?

Triệu Nguyên thấy cô đứng ngây ra đó, liền nói: "Lại ăn cơm đi."

Đợi Đại Sinh và bọn trẻ ngồi vào ghế xong xuôi, Thẩm Mỹ Khiết dắt Thiết Đầu ngồi xuống, đưa đôi đũa cho Triệu Nguyên, anh bảo họ cứ ăn đi, anh ăn ở nhà ăn rồi.

Triệu Nguyên mua tổng cộng năm món, một món mặn bốn món chay, miếng thịt kho tàu trong cặp l.ồ.ng vẫn còn bốc hơi nghi ngút, hương thơm vừa đến gần bàn đã xộc thẳng vào mũi.

Đại Sinh và Cẩu Đản thấy thịt kho tàu trên bàn thì nuốt nước miếng ừng ực.

"Ăn đi các con." Thẩm Mỹ Khiết thấy Đại Sinh và bọn trẻ không động đũa liền gắp thịt vào bát cho chúng, bảo chúng cứ từ từ ăn kẻo nóng.

Cô gắp một miếng thịt kho tàu cho vào miệng, thịt kho không quá nhừ nhưng hương vị khá ổn, cô cứ thế từng miếng từng miếng ăn hết bát cơm.

Sau bữa ăn trên bàn vẫn còn thừa khá nhiều thức ăn, Triệu Nguyên trút thức ăn thừa vào đĩa, cặp l.ồ.ng phải mang về trả cho đội.

"Buổi tối đợi tôi về sẽ đun nước cho." Triệu Nguyên dọn dẹp xong xuôi định đi ra ngoài thì nghe cô hít một hơi lạnh.

Anh liếc nhìn ngón trỏ trái đang hơi vểnh lên của cô, khựng lại rồi hỏi: "Vẫn đau à?"

Thấy anh nhìn tay mình, cô đưa tay ra, gật đầu với anh: "Đau ạ."

Triệu Nguyên thấy cô vểnh ngón trỏ trái, đôi lông mày thanh tú nhíu lại, nói: "Uống t.h.u.ố.c chưa?"

Thẩm Mỹ Khiết nghe anh nhắc đến t.h.u.ố.c mới nhớ ra t.h.u.ố.c sáng nay chưa uống.

"Chưa uống sao?" Triệu Nguyên thấy cô không nói lời nào là hiểu ngay cô chưa uống t.h.u.ố.c.

"Cháu quên mất, lát nữa cháu uống." Hôm nay tay cô đau hơn hôm qua, chắc là do chưa uống t.h.u.ố.c.

"Thời gian không còn sớm nữa, anh mau về đội đi." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh không nói gì, lại dùng ánh mắt đó nhìn mình như thể cô vừa phạm phải tội ác tày trời, cô khẽ ho một tiếng, đẩy anh ra ngoài cửa.

Thẩm Mỹ Khiết tiễn người ra cửa, vẫy vẫy tay với anh.

"Đợi đã." Thẩm Mỹ Khiết đang vẫy tay đột nhiên nhớ đến mảnh vườn của mình.

Triệu Nguyên đặt tay lên vô lăng đợi cô nói tiếp.

"Chuyện vườn rau của em anh đừng quên nói với đội nhé." Thẩm Mỹ Khiết ghé sát vào cửa sổ xe nói.

Mảnh đất hoang sau viện nhiều cỏ dại lắm, anh nói sớm với đội thì cô mới sớm dọn cỏ được.

Triệu Nguyên thấy cô vội vàng gọi mình lại chỉ vì chuyện này, liếc cô một cái rồi hừ lạnh một tiếng đầy khó chịu.

Thẩm Mỹ Khiết đợi xe đi xa mới đóng cổng viện lại.

Đại Sinh dắt Thiết Đầu đi tới đi lui trong phòng, tay nhỏ dụi dụi mắt.

Thẩm Mỹ Khiết đón lấy Thiết Đầu từ tay Đại Sinh, nói: "Đại Sinh, con với Cẩu Đản về phòng ngủ một lát đi."

Đại Sinh và Cẩu Đản có thói quen ngủ trưa, buổi trưa ăn xong một lúc là phải lên giường đi ngủ.

Cẩu Đản đang ngồi trên ghế ngáp ngắn ngáp dài cũng bước xuống đi theo anh trai về phòng.

Thiết Đầu dưới đất thấy các anh về phòng liền đưa tay nhỏ ra chộp, miệng ú ớ gọi, bước đôi chân ngắn củn đuổi theo.

"Các anh phải đi ngủ." Thẩm Mỹ Khiết kéo Thiết Đầu về phòng, không để cậu bé làm phiền Đại Sinh và Cẩu Đản.

"Muốn... muốn..." Thiết Đầu chỉ tay vào thứ trong tay cô.

"Con muốn uống t.h.u.ố.c à?" Thẩm Mỹ Khiết đang uống mấy viên t.h.u.ố.c Lưu Tĩnh kê cho.

Thiết Đầu thấy cô đưa tay qua liền cười giậm chân tiến về phía cô, tay nhỏ vừa định chạm vào cô thì thấy cô rụt tay lại, cho t.h.u.ố.c vào miệng rồi hớp ngụm nước nuốt xuống.

Thiết Đầu ngẩn ra, hai mắt ngơ ngác nhìn cô.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.