Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 105
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:18
"Muốn... muốn... muốn..." Thiết Đầu đưa tay nắm gấu quần cô, tay kia chỉ vào điện thoại.
"Thiết Đầu muốn nói chuyện với anh này." Thẩm Mỹ Khiết thấy Thiết Đầu sốt sắng muốn nghe điện thoại trong tay mình, liền nói với Triệu Nguyên một tiếng rồi áp điện thoại vào tai Thiết Đầu.
Thiết Đầu giơ tay cầm lấy điện thoại bên tai, "a a a" gọi vài tiếng, không biết có phải nghe thấy tiếng ở đầu dây bên kia không mà miệng nhỏ cứ gọi mẹ.
Để Thiết Đầu nói vài câu, cô cầm lấy điện thoại nói với người ở đầu dây bên kia: "Đại Sinh và Cẩu Đản vẫn đang ở nhà đợi em về, em cúp máy đây."
Thời này tiền điện thoại đắt lắm, lần trước cô ra gọi một cuộc mà tốn bao nhiêu tiền.
Đợi đầu dây bên kia cúp máy, cô dắt Thiết Đầu vẫn còn muốn cầm điện thoại không buông ra ngoài.
"Hai hào sáu xu." Người thu tiền đứng bên cạnh liếc nhìn cô rồi nói.
Thẩm Mỹ Khiết hơi xót tiền rút hai hào sáu xu đưa ra.
Cô mua ba túi hạt giống rau mới hết một hào năm xu, một cuộc điện thoại đã tốn mất hai hào sáu xu, Triệu Nguyên đúng là không biết tính toán gì cả, trước đây đã bảo anh rồi, có việc gì cứ nhờ Chính ủy Diệp nhắn một câu về là được, nói rồi mà anh có nghe đâu, vẫn cứ gọi điện.
Cầm hạt giống rau dắt Thiết Đầu về nhà.
Đến ngày thứ tám Triệu Nguyên đi làm nhiệm vụ vẫn không có tin tức gì truyền về, trong lòng Thẩm Mỹ Khiết có chút lo lắng, sao lần này đi lâu thế vẫn chưa về, không biết có chuyện gì xảy ra không, cô thỉnh thoảng lại sang nhà dì Quyên bên cạnh nghe ngóng tin tức, nhưng nhận được luôn là câu trả lời không rõ.
Tối ngày thứ mười, Thẩm Mỹ Khiết tắm rửa cho bọn trẻ xong, vừa mới tắm xong cho mình thì nghe thấy tiếng ô tô ngoài cửa, ngay sau đó là tiếng gõ cổng viện vang lên.
Trong lòng Thẩm Mỹ Khiết vui mừng khôn xiết, như biết là anh đã về, cô đặt chiếc khăn lau tóc xuống, vội vàng chạy ra sân: "Ai đấy?"
"Tôi đây." Giọng Triệu Nguyên vang lên ngoài cửa.
Thẩm Mỹ Khiết nghe đúng là giọng Triệu Nguyên, liền mở cổng, Triệu Nguyên đang đứng ngoài đó.
Tôn Vĩ đứng bên cạnh chào cô một tiếng rồi lái xe rời đi.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn Triệu Nguyên ngoài cửa thấy anh dường như gầy đi, vẻ mặt mệt mỏi liền bảo anh vào nhà.
"Nước nóng ở trong nồi ạ." Nước nóng cô đun trong nồi vốn định để nguội ngày mai uống, giờ anh về thì để anh tắm trước, mai đun sau.
Triệu Nguyên tháo mũ quân nhu xuống, cầm chiếc khăn trên bàn đưa cho người có mái tóc vẫn còn đang nhỏ nước phía sau nói: "Lau tóc đi."
Thẩm Mỹ Khiết nhận lấy khăn lau khô tóc, quay về phòng ngồi trên giường, đầu óc lúc thì nghĩ đến Triệu Nguyên vừa về, lúc lại nghĩ đến chuyện giáo viên ở trường mà dì Quyên nói hôm qua.
Bên trường đang cần người gấp, trong lòng cô có chút đắn đo, nếu thật sự đến trường dạy thì chuyện này cô phải nói trước với Triệu Nguyên một tiếng, còn một đống vấn đề cần giải quyết nữa.
Triệu Nguyên vào phòng vắt chiếc khăn lau tóc lên giá, người đang quay lưng về phía anh trên giường nghe thấy động tĩnh liền quay lại nhìn anh.
"Có chuyện muốn nói sao?" Triệu Nguyên ngồi xuống cạnh giường, thấy cô cứ nhìn chằm chằm mình mãi.
Thẩm Mỹ Khiết thấy dưới mắt anh có quầng thâm, liền lắc đầu, chuyện này để mai hãy nói, để anh nghỉ ngơi thật tốt đã.
Tác giả có lời muốn nói: Chương 2 đang viết, nếu không bị tắc thì dự kiến vào khoảng 1 giờ sáng, các nàng hãy xem vào buổi sáng nhé, từ mai mình sẽ không thức khuya nữa, mình sợ gan chịu không nổi.
Triệu Nguyên thấy vẻ mặt cô rõ ràng là muốn nói gì đó nhưng lại thôi, anh tháo chiếc đồng hồ trên tay ra, nói: "Nói đi, tôi nghe đây."
"Em nghe nói căn cứ hiện đang tuyển giáo viên." Thẩm Mỹ Khiết đứng dậy khỏi giường đối mặt với Triệu Nguyên nói.
Triệu Nguyên lấy một chiếc đồng hồ nữ khác trong ngăn kéo ra lên dây cót, nói: "Em muốn đi sao?"
Triệu Nguyên nghĩ Đại Sinh và Cẩu Đản đã đến tuổi đi học, khi trường ở căn cứ khai giảng hai đứa sẽ đi học ngay, lúc đó ở nhà chỉ còn cô và Thiết Đầu, có một công việc cô cũng có thể g.i.ế.c thời gian.
"Vừa muốn đi lại vừa không muốn đi." Thẩm Mỹ Khiết nói đến đây thì bị chiếc đồng hồ nữ anh đang lên dây cót thu hút sự chú ý, chiếc đồng hồ này trông quen quen, hình như là của nguyên chủ.
Trước đây anh hỏi mượn cô nói là mang đi lên dây lại, sao giờ đột nhiên lại lấy ra?
"Tại sao?" Triệu Nguyên kiên nhẫn lên dây cót cho chiếc đồng hồ trong tay, giọng nói rất nhẹ nhàng hỏi người bên cạnh.
"Em sợ dạy không tốt cho bọn trẻ, nhưng trong lòng lại muốn thử xem sao, còn một điểm nữa là nếu em đi dạy thì Thiết Đầu không ai trông cả." Thẩm Mỹ Khiết nói ra vấn đề khiến cô trăn trở bấy lâu nay.
Triệu Nguyên đưa chiếc đồng hồ đã lên dây xong cho người đang đầy vẻ lo âu trước mặt, nói: "Đừng sợ, nếu đi mà dạy không tốt thì lại về."
Thẩm Mỹ Khiết nghe lời anh nói thì lòng ấm áp hẳn lên, nhìn anh hỏi: "Anh đồng ý cho em đi dạy sao?"
Mặc dù trong lòng cô cũng hy vọng anh sẽ đồng ý nhưng phần nhiều vẫn nghĩ là anh sẽ không cho đi.
Triệu Nguyên thấy vẻ mặt cô kinh ngạc cũng không đưa tay nhận đồng hồ, anh đặt đồng hồ lên chiếc bàn bên cạnh rồi "ừ" một tiếng.
"Tại sao ạ?" Thẩm Mỹ Khiết tò mò lý do anh đồng ý.
Đáp lại cô là hành động anh đưa chiếc đồng hồ đến trước mặt cô lần nữa.
Người đàn ông này đúng là tẻ nhạt hết sức, phần lớn thời gian hỏi gì anh cũng chỉ nói vài chữ hoặc chẳng nói câu nào.
"Nếu em đi dạy thì Thiết Đầu không ai trông."
Thẩm Mỹ Khiết nói ra điều cô lo lắng nhất, Thiết Đầu hễ rời xa cô lâu một chút là khóc, nếu cô đi dạy, mỗi ngày ít nhất năm sáu tiếng ở trường không chăm sóc được Thiết Đầu.
Bảo cô bỏ mặc Thiết Đầu để đi dạy là điều không thực tế, cô cũng không làm được.
"Dì Quyên bảo em dắt con theo đi dạy, nhưng Thiết Đầu nhỏ quá, nếu trong giờ học nó không vui mà khóc ầm lên thì cũng không dạy được." Thằng bé đó bình thường hở ra là khóc, nước mắt cứ như vòi nước vậy.
Cứ nghĩ đến cảnh nó khóc trong lớp, một phòng đầy học sinh nhìn hai mẹ con, như vậy cũng làm mất thời gian của bọn trẻ.
Vấn đề này cô đã suy nghĩ rất lâu, vốn định không nói ra nhưng nghĩ Triệu Nguyên có thể có cách nên vẫn nói.
"Trong trường sau này sẽ lập một khu riêng cho con của giáo viên chơi, có người trông nom con cái cho giáo viên." Triệu Nguyên nhớ đến chuyện được nhắc tới trong cuộc họp.
Lần này đơn vị xin người từ trên xuống, giáo viên điều động đến đa số đều mang theo gia đình, đơn vị vì muốn giữ chân người tài nên sau này sẽ thuê một người phụ nữ chăm sóc con cái cho các giáo viên.
