Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 111

Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:19

Thẩm Mỹ Khiết xách giỏ đi về phía trước, mới đi được mấy bước đã thấy bên cạnh có mấy bụi cây nhỏ lưa thưa treo những quả mọng màu đỏ.

Đó là phúc bồn t.ử (mâm xôi rừng).

Cô đi đến trước mặt, hái sạch số phúc bồn t.ử đó để cho Đại Sinh và Cẩu Đản ăn.

Mùa sinh trưởng của phúc bồn t.ử thường chín trước tháng sáu, hiện tại đã là tháng bảy, trên cành không còn bao nhiêu, mấy bụi cây mới hái được một nắm nhỏ. Cô vặn nắp bình nước mang theo, đổ chút nước rửa sạch phúc bồn t.ử.

Cầm nắm phúc bồn t.ử trong tay, cô rảo bước đến trước mặt đám trẻ, đưa tay ra trước mặt chúng.

"Muốn, muốn, muốn." Thiết Đầu trong lòng Triệu Nguyên thấy quả nhỏ đỏ rực, thân hình rướn về phía trước đòi ăn.

Đại Sinh và Cẩu Đản đưa tay lấy một ít, vẫn còn thừa lại một chút, Thẩm Mỹ Khiết nhét một quả vào miệng Thiết Đầu, cậu bé ch.óp chép nhai.

"Anh có muốn nếm thử không?" Thẩm Mỹ Khiết liếc nhìn Triệu Nguyên nãy giờ vẫn ôm Thiết Đầu mà không nói lời nào, đưa tay ra trước mặt anh.

Hôm nay anh bế Thiết Đầu đi suốt quãng đường, cô cũng hỏi anh không ít câu hỏi.

Triệu Nguyên nhìn quả dại trong lòng bàn tay cô, tay cô dưới sắc đỏ của quả dại càng hiện lên trắng ngần. Ngay khi anh định mở miệng.

Thiết Đầu trong lòng anh đã nhanh tay chộp lấy quả dại nhét tọt vào miệng, nhe mấy chiếc răng trắng nhỏ xíu cười với hai người.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn Thiết Đầu đang nhe răng cười khúc khích mà dở khóc dở cười, Triệu Nguyên bên cạnh rõ ràng cũng không lường trước được hành động bất ngờ này của Thiết Đầu.

Thiết Đầu ăn xong quả phúc bồn t.ử trong miệng, bàn tay nhỏ lại định lấy nốt số còn lại trong tay cô.

Thẩm Mỹ Khiết liếc nhìn Triệu Nguyên đang đứng bên cạnh, ra ý hỏi anh có cho hay không, cô đã hỏi anh trước rồi mà.

"Cho nó ăn đi."

Anh vừa dứt lời, miệng Thiết Đầu đã "a" một tiếng mở ra.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn Thiết Đầu phối hợp vô cùng ăn ý, mỉm cười nhét nốt mấy quả còn lại vào miệng cậu bé.

Thiết Đầu ăn xong quả dại, bàn tay nhỏ vươn về phía cô đòi bế.

"Anh cầm giỏ đi." Cô đặt chiếc giỏ trong tay xuống đất, đưa tay đón lấy Thiết Đầu từ trong lòng anh.

Thiết Đầu vừa vào lòng cô, cái miệng nhỏ đã định hôn lên, Thẩm Mỹ Khiết nhìn cái miệng hơi đỏ vì ăn phúc bồn t.ử của cậu bé, ngửa đầu ra sau.

Cô sợ cái miệng của Thiết Đầu lắm rồi.

Triệu Nguyên nhìn một người đòi hôn một người né tránh, trong mắt xẹt qua ý cười, cầm lấy chiếc giỏ dưới đất, dắt Đại Sinh và Cẩu Đản đi sang bên cạnh.

"Cha ơi, đây là cái gì ạ?" Đại Sinh chỉ vào những quả cầu gai màu xanh treo trên cây bên cạnh.

"Hạt dẻ."

Thẩm Mỹ Khiết đi phía trước nghe thấy hạt dẻ, bế Thiết Đầu lùi lại, nhìn theo hướng tay của Thiết Đầu.

Cách đó không xa, trên một cái cây treo đầy những quả cầu gai màu xanh lớn nhỏ khác nhau.

Đó là hạt dẻ, Thẩm Mỹ Khiết đưa tay che đầu Thiết Đầu, quả cầu gai đó mà rơi xuống đập trúng đầu Thiết Đầu thì hình ảnh thật "đẹp" không dám nhìn.

"Đại Sinh, Cẩu Đản qua đây." Thẩm Mỹ Khiết đưa tay kéo hai đứa trẻ đang đứng ngẩn ngơ ra một bên.

Hạt dẻ là thứ tốt, vừa ngon vừa chịu được lưu trữ, phơi khô có thể để được rất lâu. Trên cây này treo không ít hạt dẻ lớn nhỏ, hái xuống hết rồi đập ra thì được khối đấy.

Triệu Nguyên thấy cô kéo bọn trẻ ra một bên, nhướng mày định mở miệng thì nghe cô nói:

"Triệu Nguyên, anh đội cái giỏ lên đầu, rung cho hạt dẻ trên cây rụng xuống đi." Thẩm Mỹ Khiết đặt Thiết Đầu xuống đất, đổ đống nấm trong giỏ ra đất rồi đưa giỏ cho anh.

Triệu Nguyên: "..."

"Hạt dẻ chưa chín, phải hơn một tháng nữa mới ăn được." Triệu Nguyên không đón lấy cái giỏ trong tay cô, bảo cô nhìn kỹ những quả cầu gai trên cây, chúng còn chưa to bằng nửa nắm tay.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn hạt dẻ trên cây, lúc nãy cô chỉ lo vui mừng mà không chú ý tới lớp vỏ gai bao bọc hạt dẻ mới chỉ lớn chừng đó.

Cô thất vọng thở dài, nhặt nấm dưới đất vào giỏ, Đại Sinh và Cẩu Đản đứng bên cạnh cũng qua giúp một tay.

Mới nhặt được mấy cái, Triệu Nguyên bên cạnh đã đưa tay vài cái gom hết nấm dưới đất vào giỏ, xách trên tay.

Thẩm Mỹ Khiết hỏi: "Có đi sâu vào trong nữa không?"

Hiện tại bọn họ đã cách vị trí mới vào núi khá xa, nếu đi sâu vào trong nữa là thực sự vào rừng sâu rồi, họ còn mang theo trẻ con, lỡ lát nữa gặp phải nguy hiểm gì thì sao.

Triệu Nguyên thấy cô hỏi vậy, biết cô lo lắng điều gì, liền lên tiếng: "Khu rừng này trước khi huấn luyện đã được dọn sạch hiện trường rồi."

Dọn sạch hiện trường? Vậy là không có nguy hiểm gì rồi, Thẩm Mỹ Khiết trút bỏ tảng đá trong lòng, bế Thiết Đầu tiếp tục đi vào sâu trong núi.

Càng đi vào sâu, cây cối càng rậm rạp, Thiết Đầu trong lòng ôm c.h.ặ.t lấy cổ cô, đầu cũng dán sát vào mặt cô.

Thẩm Mỹ Khiết thấy Thiết Đầu có vẻ sợ hãi, đưa tay vỗ vỗ lưng cậu bé.

Đại Sinh và Cẩu Đản thì lại phấn khích chạy tới chạy lui trong rừng, thấy hai người tụt lại phía sau còn giục họ nhanh lên.

Thiết Đầu thấy vẫn còn đi tiếp, cái miệng nhỏ "u u" kêu lên hai tiếng.

"Con định gọi sói tới đây đấy à?" Thẩm Mỹ Khiết cười hỏi Thiết Đầu.

Thiết Đầu không hiểu cô nói gì, cái đầu nhỏ gật loạn xạ, cái miệng nhỏ ghé sát vào hôn cô, miệng phun phì phì đầy nước miếng.

Triệu Nguyên đang quan sát xung quanh nghe thấy tiếng cười, nhìn thoáng qua hai người đang cười thành một đoàn, rồi dời tầm mắt đi.

Suốt một buổi sáng, Đại Sinh và Cẩu Đản bám sát sau lưng cha, gặp thứ gì không biết là lại hỏi cha, mãi đến gần trưa mấy cha con mới xuống núi trở về.

Thẩm Mỹ Khiết đi sau lưng họ, nhìn nụ cười rạng rỡ trên mặt Đại Sinh và Cẩu Đản, đây là lần đầu tiên cô thấy chúng cười vui vẻ như vậy kể từ khi xuyên không tới thời đại này.

Thẩm Mỹ Khiết thấy Triệu Nguyên một tay xách giỏ, một tay bế Thiết Đầu, Thiết Đầu trong lòng anh không chịu nằm yên, cô bèn bước lên lấy chiếc giỏ trong tay anh: "Giỏ để tôi xách cho."

"Triệu Nguyên." Lưu Kiến Quốc vừa rẽ qua góc cua đã thấy gia đình Triệu Nguyên đi phía trước, cất tiếng gọi.

Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy tiếng thì quay người lại, phía sau là Lưu Tĩnh và cha cô ta, tay xách bánh kẹo và đồ ăn.

Thẩm Mỹ Khiết nở nụ cười, cùng Triệu Nguyên chào hỏi họ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 111: Chương 111 | MonkeyD