Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 138
Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:13
“Các cháu mau đi đi, thím không làm phiền nữa.” Ngô Quyên nói.
“Thím ơi, chúng cháu đi đây ạ.” Thẩm Mỹ Khiết chào tạm biệt thím Quyên rồi đi theo sau Triệu Nguyên hướng về phía trường học.
Đi đến cửa hàng bách hóa vừa rẽ vào khúc ngoặt đã thấy cách đó mười mấy mét có một đôi nam nữ đang đứng, người nam mặc quân phục, lưng đứng rất thẳng, cách cô gái kia khoảng một mét, hai người đang nói chuyện.
“Triệu Nguyên, kia có phải Viễn Quốc không anh?” Thẩm Mỹ Khiết thấy người đàn ông đó rất giống Viễn Quốc, vì đứng hơi xa nên cô không chắc chắn, mắt nguyên chủ hơi cận thị, cô bước vài bước đến cạnh Triệu Nguyên hỏi.
Triệu Nguyên nhìn đôi nam nữ phía trước một cái, "ừm" một tiếng.
Đúng là Viễn Quốc thật, cô gái kia là ai nhỉ? Thẩm Mỹ Khiết nheo mắt nhìn cũng không rõ: “Cô gái đó là ai thế?”
Chẳng lẽ là Vương Ôn Tĩnh sao?
“Lưu Tĩnh.” Triệu Nguyên nhắc đến cái tên này thì chân mày nhíu lại, không nói thêm gì.
“Lưu Tĩnh? Anh không nhìn nhầm chứ?” Thẩm Mỹ Khiết nghe là Lưu Tĩnh, lại nhìn kỹ về phía hai người kia, nhìn vóc dáng đúng là Lưu Tĩnh thật.
Thím Quyên chẳng phải nói Lưu Tĩnh đã từ chối Viễn Quốc rồi sao? Hai người này sao lại đi cùng nhau thế này.
Nhìn hai người phía trước, nghĩ đến Vương Ôn Tĩnh mà thím Quyên rất hài lòng, cô thở dài, thật đáng tiếc.
Triệu Nguyên đứng bên cạnh không đáp lời cô, bế Thiết Đầu đi tiếp.
“Có chuyện gì vậy?” Triệu Nguyên đi được vài bước thấy cô đứng im không đi, còn đứng đó thở dài.
“Nhìn bộ dạng Viễn Quốc chắc là vẫn còn ưng Lưu Tĩnh rồi, nhưng Lưu Tĩnh có vẻ không hài lòng với cậu ấy.” Thẩm Mỹ Khiết mở lời.
Lưu Tĩnh hài lòng với anh cơ.
Câu này Thẩm Mỹ Khiết không nói ra miệng.
Triệu Nguyên nghe lời cô nói, nghĩ đến thím Quyên hôm qua đưa cô về và một cô gái khác, đại khái hiểu được lý do cô thở dài.
“Chuyện này cháu bớt can thiệp vào đi.” Triệu Nguyên nói.
Cô không định can thiệp, chỉ là thấy tiếc cho Viễn Quốc thôi, Lưu Tĩnh và cậu ấy sẽ không có kết quả đâu, "người tình trong mộng" của Lưu Tĩnh đang đứng ngay cạnh cô đây này, vừa nghĩ đến đó, liếc nhìn Triệu Nguyên đang đi phía trước, lòng cô bỗng thấy hơi nghẹn lại.
“Còn không mau đi?” Triệu Nguyên bế con đi được vài bước không nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu lại nói.
“Đến đây, làm gì mà vội thế?” Thẩm Mỹ Khiết gắt gỏng nói, lườm anh một cái rồi rảo bước vượt lên trước anh.
“Bố ơi, dường như mẹ giận rồi.” Đại Sinh đi cạnh bố, khẽ nói.
Triệu Nguyên nhìn bóng lưng cô, nhớ lại những lời mình vừa nói, không thấy có chỗ nào không ổn cả.
“Còn không mau đi?” Thẩm Mỹ Khiết đi được vài bước quay đầu lại thấy cha con bốn người đứng im tại chỗ, bèn đem nguyên văn câu anh vừa nói trả lại cho anh.
Triệu Nguyên: “...”
Cha con bốn người tiếp tục tiến về phía trước.
Diệp Viễn Quốc đang nói chuyện với Lưu Tĩnh thì ngước mắt thấy Triệu đoàn trưởng đi cùng chị Mỹ Khiết tới.
“Đoàn trưởng, chị Mỹ Khiết.” Diệp Viễn Quốc mở lời chào.
Lưu Tĩnh đứng bên cạnh nghe thấy hai chữ "Đoàn trưởng" thì người cứng đờ, xoay người lại thấy Triệu Nguyên và Thẩm Mỹ Khiết đang đi về phía họ.
Thẩm Mỹ Khiết đi phía trước, mỉm cười gật đầu với hai người, nói: “Tôi và Triệu Nguyên đang vội đến trường, không làm phiền hai người nữa nhé.”
Lưu Tĩnh nghe thấy hai chữ "hai người" phát ra từ miệng cô thì cảm thấy ch.ói tai, ngước mắt nhìn cô.
Thẩm Mỹ Khiết chờ Triệu Nguyên và Viễn Quốc nói chuyện xong, bèn đi theo sau anh hướng về phía trường học.
Lưu Tĩnh nhìn theo bóng lưng họ, bàn tay đang nắm ống quần siết c.h.ặ.t lại.
“Lưu Tĩnh, chuyện tôi vừa nói...” Lời của Diệp Viễn Quốc chưa dứt đã bị người trước mặt cắt ngang.
“Tôi không có thời gian, trước đây tôi đã nói rất rõ với anh rồi, sau này đừng tìm tôi nữa.” Lưu Tĩnh mất kiên nhẫn nói.
Lúc này trong đầu cô toàn là cảnh bị Triệu Nguyên bắt gặp cô đang ở cùng Diệp Viễn Quốc, cô hối hận c.h.ế.t đi được vì đã đồng ý gặp Diệp Viễn Quốc hôm nay.
Nói xong cô xoay người bỏ đi ngay, để lại Diệp Viễn Quốc đứng ngẩn ngơ một mình.
Thẩm Mỹ Khiết đi được vài bước quay đầu lại thấy Viễn Quốc đứng chơ vơ một mình, Lưu Tĩnh đã bỏ mặc cậu ấy đi về rồi.
“Đi đứng cho hẳn hoi đi.” Triệu Nguyên thấy cô cứ ngoái đầu lại không chịu đi từ khóe mắt.
Thẩm Mỹ Khiết không thèm chấp lời anh, lại nhìn thêm một cái, thấy Viễn Quốc đang đứng đó liền rảo bước đuổi theo Lưu Tĩnh.
Thẩm Mỹ Khiết thu hồi tầm mắt, thấy Triệu Nguyên mặt đen như đ.í.t nồi nhìn mình, cô nở nụ cười: “Đi thôi.”
Cô dắt Đại Sinh đi về phía trường học, mấy người đi một lát là tới nơi.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn ngôi trường trước mắt, nó tốt hơn cô tưởng tượng nhiều, một dãy nhà cấp bốn mới tinh, trên gian nhà bên phải treo một tấm biển gỗ có viết hai chữ "Trường học", cách dãy nhà không xa trên mặt đất vẫn còn rất nhiều cát sỏi, có thể thấy ngôi trường này được xây dựng rất gấp rút.
Ngay khi họ định bước tiếp thì từ gian nhà treo biển trường học có một người đàn ông trung niên đi ra, ngước mắt thấy họ liền dừng bước chân lại.
“Các anh chị đến đăng ký học cho con à?” Ngưu Tiên Phong nhìn đôi nam nữ dắt theo trẻ nhỏ trước mặt, hỏi.
“Tôi là giáo viên đến báo danh, tiện thể đăng ký học cho các cháu luôn ạ.” Thẩm Mỹ Khiết mở lời.
“Đi theo tôi.” Ngưu Tiên Phong vừa nghe là giáo viên đến báo danh, bèn nhịn cơn buồn tiểu, đón họ vào phòng.
Thẩm Mỹ Khiết dắt Cẩu Đản đi theo sau Triệu Nguyên vào phòng, căn phòng rất rộng nhưng bên trong chỉ bày biện trống trải một cái bàn, một cái tủ và vài cái ghế đẩu.
“Tên là gì?” Ngưu Tiên Phong vào phòng cũng không chào hỏi họ, đi thẳng đến bàn ngồi xuống lật danh sách hiệu trưởng đưa, đầu cũng không ngẩng lên hỏi.
“Thẩm Mỹ Khiết.” Thẩm Mỹ Khiết nói xong, đặt luôn cả hồ sơ lên bàn.
Ngưu Tiên Phong vừa nghe thấy cái tên này, lòng thót lên một cái, ngước mắt nhìn người đàn ông đang bế đứa nhỏ bên cạnh.
Anh ta chính là Triệu đoàn trưởng sao? Người đàn ông này không mặc quân phục, trong số giáo viên đợt này có người từ nơi khác chuyển đến nên nhất thời ông cũng không nghĩ đến cấp bậc cao như vậy.
Hiệu trưởng đã đặc biệt dặn dò, trong số giáo viên đợt này có vợ của Triệu đoàn trưởng tên là Thẩm Mỹ Khiết, nhất định không được đắc tội.
Ánh mắt ông lại vội vàng nhìn sang Thẩm Mỹ Khiết vẫn đang đứng, vội vàng đứng dậy nói: “Đi xa thế này chắc là nóng rồi, anh chị ngồi xuống nghỉ ngơi cho mát, để tôi rót cho anh chị cốc nước.”
Ngưu Tiên Phong nói xong lập tức đi tới trước tủ, mở tủ lấy ra mấy cái chén trà.
