Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 152
Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:15
Sáng sớm hôm sau Thẩm Mỹ Khiết bị tiếng đập cửa bên ngoài làm cho tỉnh giấc, cô dậy mở cửa, Đại Sinh đang dắt Thiết Đầu đứng bên ngoài.
"Sao thế con?" Cô hỏi hai đứa nhỏ trước cửa.
Thiết Đầu vừa nghe thấy cô nói chuyện, đôi chân ngắn cũn cỡn bước tới bên cạnh cô, đôi tay nhỏ ôm c.h.ặ.t lấy chân cô.
"Bên ngoài có người gõ cửa ạ." Đại Sinh nói xong thì nhìn cô, điều cậu bé không nói là, thấy mẹ mãi không ra, cậu có chút lo lắng, dắt Thiết Đầu đi tới đi lui ngoài cửa.
Nghe thấy có người gõ cửa, cậu lập tức dắt em tới gõ cửa phòng mẹ.
Có người gõ cửa sao? Cô không nghe thấy, tối qua ở tiệc rượu cô có uống một ly nên ngủ hơi sâu, đưa tay vuốt lại tóc, cúi người bế Thiết Đầu đang ôm chân mình vào lòng rồi đi ra khỏi phòng.
"Mỹ Khiết, mở cửa." Ngô Quyên gõ thêm vài tiếng bên ngoài mà không thấy hồi đáp, cửa cài chốt, chắc là Mỹ Khiết có nhà mà.
"Thím ơi, cháu tới đây." Thẩm Mỹ Khiết bế Thiết Đầu vừa vào sân đã nghe thấy tiếng thím Quyên.
Sao thím Quyên lại tới đây? Hôm nay là ngày đầu tiên sau khi Viễn Quốc và Ôn Tĩnh kết hôn, giờ này thím ấy chẳng phải nên ở nhà đợi Ôn Tĩnh dâng trà sao.
"Cháu cuối cùng cũng mở cửa rồi, không mở là thím về đấy." Ngô Quyên thấy cửa cuối cùng cũng mở, Mỹ Khiết bế con xuất hiện trước mặt với bộ dạng chưa tỉnh ngủ.
"Sáng nay cháu ngủ quên ạ, thím, thím mang gì thế này?" Thẩm Mỹ Khiết thấy thím Quyên bưng một cái chậu lớn, bên trong toàn là thức ăn.
"Đây là đồ ăn chưa dùng hết ở tiệc rượu hôm qua của bọn Viễn Quốc, không phải đồ thừa người ta ăn đâu, thím mang cho cháu một ít, trưa nay cháu hâm nóng lại là ăn được." Ngô Quyên thấy cô bế con nên bưng chậu đi vào trong.
Đoàn trưởng Triệu không có nhà, Mỹ Khiết một mình dẫn ba đứa trẻ, có chỗ thức ăn này cô sẽ bớt được khối việc, cũng cho bọn trẻ được ăn ngon một bữa.
"Thím ơi, thịt thím giữ lại nhà ăn đi, rau thì cháu nhận ạ." Thẩm Mỹ Khiết thấy thím Quyên bưng thức ăn vào nhà, vội vàng lên tiếng.
Thức ăn trong chậu của thím Quyên có cả thịt cả rau, ở căn cứ mua thịt vốn đã khó khăn, số thịt thím mang tới ít nhất cũng phải được một đĩa lớn.
"Chú cháu lần này đặc biệt nhờ người mua được nửa con lợn, ở nhà vẫn còn nhiều lắm." Ngô Quyên thấy Mỹ Khiết không nhận thì lên tiếng.
"Mấy hôm trước cháu mới mua thịt rồi, chỗ thịt này thím mang về cho Diệp Trụ và các em ăn, chúng nó đang tuổi ăn tuổi lớn." Thẩm Mỹ Khiết nói.
Hôm qua nhà thím Quyên bày tiệc tới gần ba mươi bàn, bàn nào cũng có thịt, nửa con lợn chú Diệp mua chắc chẳng còn lại bao nhiêu.
"Cho thì cứ nhận lấy, cháu không nhận là chê đồ thím mang tới à?" Ngô Quyên cố ý nói.
"Thím, không phải ạ, cháu..." Thẩm Mỹ Khiết chưa nói xong đã bị ngắt lời.
"Không phải thì nhận lấy, chậu thím cứ để đây, lát nữa cháu xong việc thì ra sân gọi một tiếng để thím bảo Diệp Trụ sang lấy." Thím Quyên nói xong đặt chậu lên bàn.
"Thím về trước đây." Ngô Quyên nói xong đi thẳng ra ngoài.
"Cháu cảm ơn thím." Thẩm Mỹ Khiết tiễn thím Quyên ra cửa.
"Mau vào hâm nóng thức ăn cho bọn trẻ ăn đi, trời nóng thế này thức ăn không để được lâu đâu." Ngô Quyên dặn dò ở cửa.
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu, tiễn thím Quyên ra cửa xong mới đóng cửa lại.
Đại Sinh và Cẩu Đản vây quanh bàn nhìn thức ăn trong chậu, Hoàng Qua cũng chạy quanh bàn sủa văng vẳng.
"Ăn thịt." Thiết Đầu thấy các anh vây quanh chậu thức ăn, ngón tay nhỏ chỉ vào trong nhà, ngoẹo đầu giục cô mau vào.
Thẩm Mỹ Khiết vừa nghe thấy Thiết Đầu nói hai chữ ăn thịt, nước miếng thằng bé đã chực trào ra, nhìn dáng vẻ thèm ăn của con, cô gõ nhẹ vào đầu nó rồi bế vào nhà.
Cẩu Đản thấy cô vào nhà, hai mắt cứ dán c.h.ặ.t lấy cô, cậu muốn trưa nay được ăn thịt.
"Lát nữa con viết xong bài tập, trưa nay sẽ được ăn thịt." Thẩm Mỹ Khiết nhìn đôi mắt khát khao ăn thịt của Cẩu Đản, cười nói.
Cẩu Đản có một thói quen không tốt lắm, lần nào cũng đợi đến phút cuối mới chịu viết bài tập, không giống Đại Sinh cứ về đến nhà việc đầu tiên là viết bài.
Cẩu Đản nghe xong lập tức gật đầu, tươi cười kéo anh trai vào phòng, cậu có chỗ nào không biết sẽ hỏi anh.
Thẩm Mỹ Khiết ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, đã mười giờ trưa, giấc này cô ngủ lâu thật, Đại Sinh và các em vẫn chưa ăn sáng.
Trưa nay ăn bù bữa sáng, Thẩm Mỹ Khiết chơi với Thiết Đầu một lát, rồi đưa thằng bé vào phòng Đại Sinh bảo cậu trông em, cô xuống bếp hâm nóng thức ăn.
Mười một giờ mười phút, cô bưng cơm canh đã hâm nóng lên bàn, gọi Đại Sinh ra ăn cơm.
Cẩu Đản vừa thấy thịt trên bàn là mắt không rời đi được, nhanh chân bước tới ngồi vào ghế, ngoan ngoãn đợi cô xới cơm.
Thẩm Mỹ Khiết xới cơm cho bọn trẻ rồi đặt trước mặt chúng, nói: "Ăn đi các con."
Lời vừa dứt, đã nghe thấy tiếng loa phóng thanh ở đầu làng rè rè một hồi, bộ định thông báo chuyện gì sao?
"Ăn thịt." Thiết Đầu ngồi trên ghế, tay nhỏ sốt ruột chỉ vào đĩa thịt trên bàn, thằng bé không với tới, cái miệng nhỏ cứ nuốt nước miếng ừng ực.
Thẩm Mỹ Khiết gắp cho Thiết Đầu một miếng thịt để thằng bé gặm từ từ, vừa mới bỏ thịt vào bát Thiết Đầu đã nghe thấy cái loa rè rè nãy giờ bắt đầu phát thanh.
"Đồng chí Thẩm Mỹ Khiết, ở hợp tác xã có thư của đồng chí, Thẩm Mỹ Khiết..."
Có thư của cô sao? Chẳng lẽ là Triệu Nguyên viết thư về, vừa nghĩ tới đó khóe miệng cô đã cong lên, chính cô cũng không nhận ra.
"Có phải cha viết thư về không ạ?" Đại Sinh nuốt miếng thịt trong miệng rồi hỏi.
Cậu nhớ cha, đã lâu lắm rồi cậu không được gặp cha.
"Mẹ không biết, đợi ăn cơm xong mẹ đi lấy." Thẩm Mỹ Khiết thấy Đại Sinh nhìn mình, bảo cậu cứ ăn cơm trước đã.
Thẩm Mỹ Khiết vừa đặt bát đũa xuống chuẩn bị mang vào bếp, Đại Sinh ở bên cạnh đã giục cô đi lấy thư ngay.
"Con ở nhà trông các em nhé." Thẩm Mỹ Khiết bỏ bát đũa vào nồi, đợi về rồi mới rửa.
Đại Sinh nghe vậy gật đầu, giục mẹ mau đi lấy thư của cha.
Thẩm Mỹ Khiết đẩy cửa ra, đi qua nhà thím Quyên, liếc mắt nhìn vào thấy Ôn Tĩnh đang đứng trong sân, quay lưng về phía cô nói chuyện với Diệp Trụ, Diệp Trụ nghe xong thì nhảy cẫng lên rồi xoay người chạy vào nhà, Ôn Tĩnh ở phía sau dặn cậu chạy chậm thôi.
Thím Quyên đi tới bên cạnh Ôn Tĩnh nói vài câu, hai mẹ chồng nàng dâu cười nói cùng đi vào nhà.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn cảnh tượng này, xem ra Ôn Tĩnh sống khá tốt, cô mỉm cười đi về phía hợp tác xã.
