Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 163
Cập nhật lúc: 15/01/2026 10:04
"Ngủ đi." Triệu Nguyên xác định đã đắp kín, vươn tay định tắt đèn.
"Anh đợi chút." Thẩm Mỹ Khiết gọi to.
Triệu Nguyên quay đầu nhìn cô.
"Anh lấy hộ em lọ kem dưỡng da trong ngăn kéo với." Cô nằm viện mấy ngày nay, giờ chỉ thấy mặt khô rát, cô muốn bôi một chút.
Triệu Nguyên nhìn cánh tay bó bột của cô, thấy cô vẫn đang nhìn mình, liền tung chăn đứng dậy đi lấy thứ cô muốn trong ngăn kéo.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh vặn nắp lọ, đang định nhấc tay mình định lấy một ít, thì thấy bàn tay thon dài của anh quệt một miếng bôi lên mặt cô, rồi xoa đều ra.
Thẩm Mỹ Khiết: "..."
Triệu Nguyên xoa đều kem trên tay lên mặt cô, đậy nắp lại, nói: "Ngủ đi."
Nói xong anh liền tắt đèn.
Thẩm Mỹ Khiết nằm thẫn thờ trên giường, còn chưa kịp phản ứng thì anh đã tắt đèn, một lúc sau mới hoàn hồn, hành động vừa rồi của người này chẳng khác nào đang trát tường, cô duỗi chân đá anh một cái rồi mới nhắm mắt đi ngủ.
Lực của cô đối với anh chỉ như gãi ngứa, anh nằm trên giường nghe tiếng thở đều đặn của người bên cạnh truyền đến, cũng nhắm mắt ngủ theo.
Trong mơ, anh mơ thấy mình đang rửa chân cho cô, cô đưa chân đến tận mũi anh, cứ hỏi anh có thơm không, anh ngửi chân cô rồi cúi đầu hôn lên, từ từ di chuyển lên trên, giấc mơ dần trở nên mập mờ.
Cảm giác quá đỗi chân thật, anh chỉ thấy bụng dưới nóng bừng, đột ngột mở mắt ra, nhận ra chuyện gì đang xảy ra, liền tung chăn đứng dậy.
Nửa đêm Thẩm Mỹ Khiết bị cơn đau mỏi từ sau lưng làm cho tỉnh giấc, trong phòng thắp nến, cô quay đầu lại phát hiện bên cạnh không có người, anh đi đâu rồi?
"Sao lại tỉnh rồi?" Triệu Nguyên vừa đẩy cửa vào đã thấy cô mở mắt nằm trên giường, nghĩ đến cảnh tượng trong mơ, mặt hiếm khi đỏ lên.
Sau lưng Thẩm Mỹ Khiết đau dữ dội, không để ý thấy anh đã thay một chiếc quần khác.
"Đau lưng quá." Thẩm Mỹ Khiết quay đầu nhìn anh vẫn đang đứng ở cửa nói.
Triệu Nguyên nghe cô kêu đau lưng, nghĩ đến tảng đá đè lên người cô hôm đó, bác sĩ nói không có gì đáng ngại, chỉ là có chút m.á.u bầm nên sẽ đau vài ngày, anh đi đến mép giường ngồi xuống, nói: "Để anh xoa cho." Nói xong nhẹ nhàng lật người cô lại.
Thẩm Mỹ Khiết nằm sấp trên giường, anh xoa cho cô, vẫn đau nhưng đã đỡ hơn nhiều.
"Lên trên chút nữa." Thẩm Mỹ Khiết nghĩ đến động tác bôi kem như trát tường của anh tối qua, đột nhiên lên tiếng.
"Đây à?" Tay Triệu Nguyên dịch lên trên, hỏi.
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu.
Triệu Nguyên tiếp tục xoa lưng cho cô.
"Nhẹ chút." Thẩm Mỹ Khiết lại nói.
Triệu Nguyên nới lỏng lực tay.
Thẩm Mỹ Khiết: "Sang bên phải chút."
Bàn tay thon dài kia theo lời cô di chuyển sang bên phải.
"Xuống dưới chút nữa."
Bàn tay kia lại dời xuống dưới, cứ lặp đi lặp lại như vậy nhiều lần, anh không hề có chút mất kiên nhẫn nào.
Cô nghiêng mặt áp lên gối nhìn anh cúi đầu nhẹ nhàng xoa lưng cho mình, không nói một lời, càng nhìn lòng càng thấy ấm áp, hình như cô càng ngày càng thích anh rồi thì phải làm sao đây?
Anh đối với cô thì sao?
Triệu Nguyên thấy cô đang nhìn mình qua khóe mắt, liền hỏi: "Vẫn còn đau lắm sao?"
Thẩm Mỹ Khiết ừ một tiếng.
"Nhịn chút, ngày mai sẽ không đau thế này nữa đâu." Triệu Nguyên nói, nhưng động tác trên tay vẫn không dừng lại.
Thẩm Mỹ Khiết nằm trên giường nhìn anh không nói gì, động tác sau đó của anh càng lúc càng nhẹ nhàng, dần dần cô nhắm mắt lại.
Triệu Nguyên cúi đầu nhìn người đã ngủ say, kéo chăn đắp thật kín cho cô, ngồi trên giường đợi cho cơn khô nóng trong người tản đi.
Trời vừa sáng, Đại Sinh ngủ dậy đi tiểu đã thấy cha đang giặt quần ở sân, nghĩ đến đống quần áo bẩn mình và em trai thay ra tối qua, cậu bé chạy vào phòng ôm quần áo bẩn vào lòng đi đến trước mặt cha, đặt xuống trước mặt anh.
"Cha ơi, sau này cha giặt quần áo hết ạ?" Đại Sinh ngồi xổm trước mặt cha hỏi.
Triệu Nguyên gật đầu với con trai.
Đại Sinh nghe thấy sau này là cha giặt quần áo, khuôn mặt nhỏ đầy nụ cười, sau này cậu bé muốn giặt quần áo cùng cha.
Lần nào ngồi ở sân nhìn mẹ giặt quần áo cậu cũng muốn lên giúp, nhưng cậu lại ngại không dám qua.
"Cha ơi, quần áo phải dùng cái chày kia đập đập cơ." Đại Sinh thấy cha không dùng chày giặt đồ ở góc tường, liền đứng dậy chạy đến bên tường cầm chày lên, lần nào thấy mẹ giặt đồ cũng dùng cái này đập, còn cả ghế đẩu nữa, cậu mang cả ghế đẩu đến trước mặt cha.
Triệu Nguyên nhìn cái chày và ghế đẩu trong tay Đại Sinh, đưa tay nhận lấy chày, nói: "Ghế đẩu con tự ngồi đi."
Đại Sinh ấn ghế đẩu xuống dưới m.ô.n.g, đôi tay nhỏ định thò vào chậu thì bị cha ngăn lại, cha giặt xong cái quần trên tay đặt sang một bên, đổ nước trong chậu đi, múc lại một chậu nước mới rồi mới cho cậu chạm vào.
Hai cha con ở ngoài sân cùng nhau giặt quần áo, thỉnh thoảng lại truyền ra tiếng cười.
Thẩm Mỹ Khiết bị nóng làm cho tỉnh giấc, mở mắt quay đầu lại không thấy người bên cạnh đâu, cúi đầu nhìn, cả người cô bị quấn c.h.ặ.t trong chăn như kén tằm.
Cái anh Triệu Nguyên này, Thẩm Mỹ Khiết cử động một chút, dùng chân đạp chăn ra.
Vừa mới đạp ra, thân hình nhỏ bé của Thiết Đầu đã từ ngoài cửa đi vào, lon ton chạy đến bên giường, giơ tay vỗ bộp bộp cô hai cái, đ.á.n.h xong liền quay lưng ngồi bệt xuống đất không thèm nhìn cô.
Thẩm Mỹ Khiết bị hai cái tát bất thình lình của Thiết Đầu làm cho ngơ ngác, sáng sớm ra mà Thiết Đầu đã có vẻ cáu kỉnh rồi.
"Thiết Đầu?" Thẩm Mỹ Khiết khẽ gọi một tiếng.
Thân hình nhỏ của Thiết Đầu khẽ động đậy nhưng không quay lại.
"Thiết Đầu, Thiết Đầu, Thiết Đầu..." Thẩm Mỹ Khiết thấy cậu nhóc có động đậy, liền tiếp tục gọi.
Sau khi cô gọi mấy lần, cuối cùng Thiết Đầu cũng quay đầu lại, môi nhỏ trễ xuống, nhìn cô đầy phẫn nộ.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn cái biểu cảm nhỏ này của cậu bé, không nhịn được bật cười thành tiếng.
Vừa nghe thấy tiếng cười của cô, môi nhỏ há ra, định khóc to thành tiếng.
Thẩm Mỹ Khiết thấy vậy, vội vàng rên rỉ một tiếng, mặt nhăn nhó lại, làm ra vẻ mặt đau đớn.
Giờ cô không cử động được, Thiết Đầu mà khóc cô không dỗ được, đành phải dùng hạ sách này, trước tiên thu hút sự chú ý của Thiết Đầu để cậu bé đừng khóc.
Thiết Đầu đang định khóc nghe tiếng rên của cô liền khựng lại, ngơ ngác nhìn cô, bước đôi chân ngắn đi đến trước mặt cô, leo lên giường, ghé mặt lại sát mặt cô.
