Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 167

Cập nhật lúc: 15/01/2026 10:05

Lưu Tĩnh đang ăn thức ăn trong bát, ngước mắt lên thấy cảnh này, bàn tay cầm đũa siết c.h.ặ.t lại, nhìn hai người.

"Em muốn ăn khoai tây." Thẩm Mỹ Khiết thấy Lưu Tĩnh nhìn về phía này, liền nói với Triệu Nguyên bên cạnh.

Triệu Nguyên vươn tay gắp khoai tây đút cho cô.

"Muốn ăn nữa." Thẩm Mỹ Khiết cố ý ngọt ngào nói với Triệu Nguyên.

Triệu Nguyên thấy cô đột nhiên cười rạng rỡ với mình như vậy, khóe môi nhếch lên, làm theo lời cô gắp khoai tây.

"Em muốn uống canh." Thẩm Mỹ Khiết tiếp tục sai bảo Triệu Nguyên, cho đến khi Lưu Tĩnh không nhìn hai người nữa mới dừng động tác sai bảo Triệu Nguyên lại.

Lưu Tĩnh lại liếc nhìn mấy cái, nén sự khó chịu trong lòng xuống, cúi đầu ăn cơm.

Bữa cơm này cô ta ăn có chút không trôi.

Sau bữa cơm, Triệu Nguyên tiễn Lưu Tĩnh ra cửa, vừa định đóng cửa thì nghe cô ta lên tiếng.

"Cha bảo lúc nào anh rảnh thì đến thăm ông, ông vẫn đang đợi uống rượu cùng anh đấy." Lưu Tĩnh thấy anh định đóng cửa liền nói.

"Đợi khi nào rảnh tôi sẽ tìm chú Lưu." Triệu Nguyên đáp lời rất xã giao.

Lưu Tĩnh còn muốn nói thêm gì đó nhưng không biết nên nói chủ đề gì.

"Nếu không còn việc gì thì tôi không tiễn nữa, mấy đứa nhỏ đang đợi tắm." Triệu Nguyên thấy cô ta cứ đứng đó không đi liền nhíu mày nói.

Nụ cười trên mặt Lưu Tĩnh khựng lại.

Thẩm Mỹ Khiết ngồi trên ghế đẩu, nhìn hai người đứng nói chuyện mãi ở cửa, càng nhìn càng thấy bực mình, lòng cũng trào dâng một cảm giác nguy cơ không tên.

Triệu Nguyên đóng cửa lại, quay vào phòng thấy cô ngồi trên ghế đẩu cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.

Anh đi đến trước mặt đỡ cô dậy, nói: "Để anh tắm cho mấy đứa nhỏ trước."

Thẩm Mỹ Khiết vẫn còn đang nghĩ chuyện anh giữ người ta lại ăn cơm, còn thêm món, cuối cùng còn đứng nói chuyện ở cửa lâu như vậy, cô không muốn để ý đến anh, không thèm đáp lời anh.

Triệu Nguyên bận đi tắm cho mấy đứa trẻ nên không nhận ra sự bất thường của cô, đỡ cô nằm xuống giường rồi trực tiếp đi tắm cho con.

Đợi đến khi anh rửa bát xong, tắm xong cho mấy đứa trẻ, bước vào phòng lần nữa thì người trên giường đang nằm mở mắt nhìn trần nhà, chân thò ra ngoài, chăn màn thì đắp lộn xộn trên người.

Triệu Nguyên đi đến bên giường, nâng chân cô đặt vào trong chăn, rồi đắp lại chăn ngay ngắn trên người cô.

Vừa mới đặt vào, chân cô lại thò ra.

Anh cúi người nâng chân cô nhét lại vào chăn, chưa đầy mấy giây, chân cô lại thò ra.

Triệu Nguyên nhìn người trên giường một cái, lại đặt chân cô vào trong chăn, nói: "Đừng thò ra nữa, một lát nữa lại bị lạnh đấy."

Thẩm Mỹ Khiết quay đầu lườm anh một cái: "Em thích thò ra đấy, không cần anh quản." Nói xong cô quay đầu tiếp tục nhìn trần nhà, không thèm nhìn anh.

Anh chẳng phải thích nói chuyện với người ta sao? Quản cô làm gì, đi mà quản người khác đi, cô không cần anh quản.

Triệu Nguyên thấy cô lườm mình, có vẻ như không vui, bắt đầu hồi tưởng lại xem mình đã làm gì khiến cô không vui.

Triệu Nguyên nhớ lại buổi chiều cô vẫn còn tốt, trước khi nấu cơm cũng không có gì bất thường, hình như từ sau khi Lưu Tĩnh đi cô mới bắt đầu có gì đó không đúng.

Nghĩ đến lần trước anh đi lấy muối cũng gặp Lưu Tĩnh, lúc về cô cũng bộ dạng này, anh đã hiểu ra vấn đề.

"Đang giận anh à?" Triệu Nguyên đi đến mép giường ngồi xuống, nhìn người đang nằm không thèm nhìn mình trên giường.

Thẩm Mỹ Khiết không để ý đến anh, vẫn nhìn trần nhà chằm chằm.

Triệu Nguyên thấy cô không nói gì, liền hỏi: "Giận anh vì giữ người ta lại ăn cơm à?"

Thẩm Mỹ Khiết nghe lời anh nói, đôi mắt đang nhìn trần nhà chớp chớp, quay đầu nhìn anh, giọng hơi lạnh lùng nói: "Anh giữ người ta lại ăn cơm, em làm sao quản được."

Triệu Nguyên nghe cô nói vậy thì ngẩn ra, không ngờ đúng là vì nguyên nhân này thật, anh lên tiếng: "Con gái Viện trưởng Lưu được ủy thác đến thăm em, không giữ người ta lại ăn cơm thì có chút không hay."

Thẩm Mỹ Khiết nghe lời anh nói thì biết anh nói đúng, nhưng vẫn hậm hực nói: "Cứ phải để anh nói sao, em không biết nói chắc."

Triệu Nguyên thấy dáng vẻ hờn dỗi ghen tuông của cô, trong lòng thầm mừng, khóe môi nhếch lên, định nói gì đó thì thấy mặt cô nhăn nhó lại.

"Anh còn cười được à?" Thẩm Mỹ Khiết thấy anh cười, cơn tức nghẹn ở l.ồ.ng n.g.ự.c không lên không xuống được, tức giận quay mặt đi không nhìn anh nữa.

Triệu Nguyên thấy cô giận, đưa tay xoay mặt cô lại, giải thích: "Lần sau nếu còn có ai đến nhà, việc giữ người lại ăn cơm cứ để em quyết định."

Thẩm Mỹ Khiết nghe lời anh nói nhưng cơn tức nghẹn trong lòng vẫn chưa tan biến hết.

"Anh với Lưu Tĩnh đứng nói chuyện gì ở cửa sân mà lâu thế?" Thẩm Mỹ Khiết vẫn không nhịn được lên tiếng hỏi.

"Cô ấy nói Viện trưởng Lưu bảo khi nào anh rảnh thì đến nhà ông ấy uống vài chén." Triệu Nguyên thuật lại nguyên văn lời Lưu Tĩnh nói với mình.

"Chỉ nói thế thôi sao?" Thẩm Mỹ Khiết hỏi tiếp.

Triệu Nguyên gật đầu, anh tiễn Lưu Tĩnh ra cửa chỉ nói có vậy.

"Chỉ nói thế thôi mà hai người đứng ở cửa lâu như vậy à?" Thẩm Mỹ Khiết không tin họ chỉ nói có bấy nhiêu.

"Nói xong cô ấy cứ đứng đó không nói gì, làm mất chút thời gian thôi." Triệu Nguyên thấy cô không tin, liền lên tiếng giải thích.

Thẩm Mỹ Khiết nghe Lưu Tĩnh đứng ở ngoài cửa không nói gì, trong lòng thấy lạ, tại sao Lưu Tĩnh lại đứng ở cửa không nói gì, bình thường tiễn ra cửa là đi ngay chứ, chẳng lẽ... chẳng lẽ Lưu Tĩnh giờ đã có ý với Triệu Nguyên rồi?

Nhớ lại những lần gặp Lưu Tĩnh trước đây, cô càng lúc càng thấy suy đoán của mình là đúng.

Triệu Nguyên thấy cô không nói gì, chân vẫn thò ra ngoài, liền nhẹ nhàng nâng chân cô đặt vào trong chăn.

Thẩm Mỹ Khiết bị hành động của anh làm cho hoàn hồn, ngước mắt nhìn anh, lên tiếng: "Nếu có một ngày Lưu Tĩnh nói với anh là cô ấy muốn ở bên anh, anh cũng..."

Cô còn chưa nói hết câu đã thấy Triệu Nguyên sầm mặt lại, lòng khẽ run lên, nuốt nốt những lời còn lại vào trong.

Triệu Nguyên nghe lời cô nói, lạnh lùng nhìn cô, cô coi anh là hạng người gì vậy.

"Lưu Tĩnh đối với anh chỉ là đồng nghiệp."

"Em là vợ của anh, chúng ta đã kết hôn rồi, ngoài em ra, anh sẽ không có bất kỳ quan hệ nào với những người phụ nữ khác, càng không bao giờ động lòng với người khác."

Đối với anh, cô không chỉ là mẹ của các con, mà còn là người trong lòng anh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 167: Chương 167 | MonkeyD