Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 170

Cập nhật lúc: 15/01/2026 10:05

Em ngồi ở phía trước anh, mỗi khi nhìn vào bóng lưng của em luôn khiến anh hồn xiêu phách lạc.

Triệu Nguyên đọc đến đây, bàn tay cầm thư siết mạnh một cái, mép lá thư trên tay trực tiếp bị bóp nát.

Thẩm Mỹ Khiết thấy mặt Triệu Nguyên càng lúc càng lạnh, trong mắt như có lửa đốt, chưa đầy vài giây lá thư trong tay anh đã bị vò nát không ra hình thù gì.

Hỏng rồi, Tôn Quân này chắc lại viết mấy lời không đâu vào đâu, ước chừng lại là muốn đưa nguyên chủ đi này nọ rồi.

Ý nghĩ này vừa xẹt qua, liền thấy Triệu Nguyên mấy bước đi đến trước mặt cô, Thẩm Mỹ Khiết liếc nhìn lá thư trong tay anh, cái nhìn đầu tiên đã thấy ba chữ "đi cùng anh".

"Tôn Quân này là người cùng làng với các em sao?" Triệu Nguyên nghiêm giọng hỏi.

Thẩm Mỹ Khiết gật đầu, Tôn Quân này đúng thật là người cùng làng với nguyên chủ.

"Anh đi đâu thế?" Thẩm Mỹ Khiết vừa gật đầu xong liền thấy Triệu Nguyên trực tiếp cầm lá thư đi ra ngoài.

Thẩm Mỹ Khiết thầm thắp một ngọn nến cho Tôn Quân trong lòng, nhìn bộ dạng này của Triệu Nguyên, chắc chắn là định đi trừng trị Tôn Quân rồi.

Chờ một lúc vẫn không thấy Triệu Nguyên vào, cô hướng ra cửa gọi mấy tiếng: "Đại Sinh."

Đại Sinh nghe cô gọi trong phòng liền đẩy cửa thò đầu vào nhìn cô.

"Cha con đi đâu rồi?" Thẩm Mỹ Khiết hỏi Đại Sinh ở cửa.

"Cha đi ra ngoài rồi, bảo con ngoan ngoãn ở nhà đừng chạy lung tung." Cha còn bảo cậu bé ở nhà chăm sóc cô thật tốt.

Đi ra ngoài rồi sao?

Giờ anh đi đâu? Đến đơn vị à? Chẳng lẽ giờ đã muốn đến đơn vị tìm người để trừng trị Tôn Quân sao.

Thẩm Mỹ Khiết nghĩ đến kết cục của những người đắc tội với anh trong sách, trong lòng một lần nữa thầm thắp nến cho Tôn Quân.

Đại Sinh nói xong thấy cô không có động tĩnh gì, Cẩu Đản vẫn đang đợi cậu bé ở ngoài.

"Con đi ra ngoài đây." Đại Sinh nói xong thấy cô gật đầu liền rụt đầu lại, đi ra ngoài chơi cùng Cẩu Đản và Thiết Đầu.

Thẩm Mỹ Khiết ngồi trên giường nhớ lại phản ứng vừa rồi của Triệu Nguyên, bộ dạng đó của anh rõ ràng là đang ghen rồi, không chỉ là ghen mà còn ghen rất nặng, tại sao anh lại ghen như vậy, chẳng lẽ đã thực sự đặt cô vào trong lòng rồi?

Nghĩ đến đây lòng cô vui như mở cờ, càng nghĩ càng thấy đúng, nếu anh không để tâm đến cô thì sao anh lại ghen như vậy chứ.

Thẩm Mỹ Khiết sau khi vui mừng xong thì lý trí quay trở lại, Triệu Nguyên cũng có thể là tức giận vì Tôn Quân đó phá hoại gia đình anh, nhưng cứ nghĩ đến việc anh có thể đã đặt cô vào trong lòng, nụ cười trên mặt cô không sao dập tắt được.

Cô ngồi trong phòng một lúc lâu mà Triệu Nguyên vẫn chưa về, đi lâu thế sao?

"Đại Sinh, Cẩu Đản." Thẩm Mỹ Khiết gọi hai đứa nhỏ vào.

"Bây giờ là mấy giờ rồi con?"

"Mười một giờ ạ." Cẩu Đản chống tay bên mép giường nói.

Mười một giờ rồi mà Triệu Nguyên vẫn chưa về sao?

"Đại Sinh, Cẩu Đản, hai con đẩy lưng mẹ lên một chút đi." Thẩm Mỹ Khiết nói với hai đứa trẻ.

Lưng cô vẫn chưa khỏi, tự mình ngồi dậy trên giường không nổi, cứ cử động là lại kéo đến vết thương sau lưng.

Đại Sinh và Cẩu Đản đẩy từ phía sau lưng cô, cô tự mình dồn chút sức là có thể từ trên giường ngồi dậy được.

Đại Sinh và Cẩu Đản làm theo lời cô nói đẩy vào lưng cô, đẩy cô dậy khỏi giường.

Cô vừa dắt mấy đứa trẻ đi ra đến gian giữa thì nghe thấy tiếng gõ cửa ngoài sân, Đại Sinh chạy đi mở cửa.

"Chị dâu, đoàn trưởng bảo em mang cơm đến cho chị và lũ trẻ, anh ấy có việc nên phải về muộn một chút ạ." Tôn Vĩ đặt cơm hộp trên tay xuống bàn, đi vào bếp lấy đĩa đổ thức ăn ra, cơm hộp này là của đơn vị không thể để lại được.

"Làm phiền Tiểu Tôn quá." Thẩm Mỹ Khiết lên tiếng.

"Chị dâu khách sáo quá, đơn vị vẫn còn việc nên em xin phép về trước ạ." Tôn Vĩ nói.

Thẩm Mỹ Khiết biết anh ta bận nên gật đầu bảo anh ta mau về đi.

Sau khi Tôn Vĩ đi, Thẩm Mỹ Khiết cùng ba đứa nhỏ nhìn nhau trân trân trên bàn.

"Ăn thôi nào!" Thẩm Mỹ Khiết bảo lũ trẻ ăn cơm, không thì cơm nguội mất.

Đại Sinh nhìn người ngồi đối diện, suy nghĩ một chút rồi leo xuống ghế chạy vào bếp lấy một cái thìa, ngồi xuống bên cạnh cô, vươn tay xúc cơm đưa lên miệng cô.

Thẩm Mỹ Khiết thấy Đại Sinh đưa cơm lên miệng mình thì có chút kinh ngạc, cô không ngờ Đại Sinh lại đút cơm cho mình.

"Con tự ăn đi, mẹ không đói." Cô mỉm cười nói với Đại Sinh bên cạnh, Đại Sinh đút cho cô xong mới ăn thì cơm nguội ngắt rồi.

Đại Sinh lắc đầu với cô, tay không rụt lại vẫn đặt bên miệng cô, cha đã dặn rồi ở nhà phải chăm sóc cô thật tốt, vả lại cậu bé cũng muốn đút cho cô.

"Cảm ơn Đại Sinh nhé." Thẩm Mỹ Khiết thấy cậu bé kiên trì liền há miệng ăn miếng cơm cậu bé đưa tới.

Cẩu Đản bên cạnh thấy anh trai đút cho cô cũng xúm lại bên cạnh.

"Anh ơi, em cũng muốn đút nữa." Cẩu Đản nói với anh trai bên cạnh.

Đại Sinh đưa cái thìa trên tay cho em trai để em đút.

Cẩu Đản nhận lấy thìa xúc một thìa cơm đầy ắp đưa lên miệng cô.

"Cẩu Đản, ít thôi con." Thẩm Mỹ Khiết nhìn cái thìa đầy ắp trên tay Cẩu Đản mà dở khóc dở cười.

Cơm trong miệng cô vẫn chưa ăn hết, thêm một thìa to thế này nữa miệng cô chứa không nổi.

Cẩu Đản nghe cô nói nhiều quá liền đổ bớt một nửa cơm trong thìa xuống, rồi đưa lên miệng cô.

"Cẩu Đản đút cơm ngon thật đấy." Thẩm Mỹ Khiết ăn xong miếng cơm trong miệng, mỉm cười khen ngợi Cẩu Đản.

Cẩu Đản nghe xong mặt đỏ bừng lên, tiếp tục đút cho cô.

Thiết Đầu thấy các anh đút cho mẹ, cũng leo xuống ghế đi đến bên cạnh mẹ đòi đút.

Cẩu Đản vẫn muốn đút tiếp không muốn đưa cho em trai, Thiết Đầu thì cứ đòi, nhất thời cả hai đều tranh nhau đút cho cô, khung cảnh có chút hỗn loạn, Thẩm Mỹ Khiết đành phải để mỗi đứa đút một miếng, luân phiên nhau, bữa trưa mãi đến hơn một giờ chiều mới ăn xong.

Đại Sinh rửa sạch bát đĩa, cùng các em chơi đùa ở ngoài sân.

Cho đến khi mặt trời lặn, Triệu Nguyên mới trở về.

Thẩm Mỹ Khiết đang nói chuyện với Đại Sinh ở sân, định bảo cậu bé nhóm lửa đun chút nước nóng thì thấy Triệu Nguyên đẩy cửa đi vào.

"Cha." Cẩu Đản thấy cha về liền chạy đến nắm tay cha.

"Về rồi à." Thẩm Mỹ Khiết lên tiếng.

Triệu Nguyên ừ một tiếng, dắt lũ trẻ vào nhà.

Thẩm Mỹ Khiết thấy Triệu Nguyên vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng, nhướng mày một cái, vẫn còn đang giận sao?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 170: Chương 170 | MonkeyD