Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 178
Cập nhật lúc: 15/01/2026 10:07
Vừa định toe toét cười thì dư quang lại thấy vết dầu mỡ trên n.g.ự.c, nụ cười cứng đờ trên mặt.
Cô mải nhìn Đại Sinh và các con mà quên mất vết dầu này. Vị trí vết dầu hơi tế nhị, ngay đúng điểm nhạy cảm, n.g.ự.c nguyên chủ lại lớn nên càng thêm lộ liễu.
Nếu không thay áo, để lũ trẻ và Triệu Nguyên nhìn thấy thì sẽ ngượng ngùng lắm.
Nếu muốn thay áo thì phải nhờ Triệu Nguyên giúp, nghĩ đến cảnh Triệu Nguyên đưa tay cởi cúc áo cho mình, trong não cô đột nhiên hiện lên hành động anh đưa tay vào xoa nắn n.g.ự.c tối qua. Mặt cô "vèo" một cái đỏ bừng lên, cô lắc lắc đầu để xua tan cảnh tượng đó ra khỏi trí não.
Tư tưởng của cô đã bị Triệu Nguyên làm cho vẩn đục rồi, cô không còn là cô của ngày xưa nữa.
Triệu Nguyên chơi với lũ trẻ một lúc rồi bế chúng ra khỏi thùng để chúng chơi đùa trong sân.
Anh còn chưa bước vào nhà đã thấy người đang ngồi trên ghế đẩu trong phòng đỏ mặt không ngừng lắc đầu.
Triệu Nguyên: "..."
Thẩm Mỹ Khiết vẫn đang nghĩ cách xử lý vết dầu trên áo, thấy Triệu Nguyên bước vào, nghĩ đến vết dầu trên n.g.ự.c, cô hơi thu n.g.ự.c lại để vết dầu trông không quá nổi bật.
Triệu Nguyên vừa bước vào, đang định mở miệng nói chuyện với cô thì thấy cô cúi đầu khom lưng che n.g.ự.c.
Ánh mắt anh bị hành động của cô kéo đến trước n.g.ự.c cô, trong đầu lóe lên hình ảnh tối qua, bước chân khựng lại, đứng sững ở cửa không nhúc nhích.
Đại Sinh và Cẩu Đản chơi ngoài sân một lúc phát hiện cha đứng ở cửa không nhúc nhích.
"Cha ơi?" Đại Sinh từ ngoài sân đi đến cửa, gọi một tiếng sau lưng cha.
Triệu Nguyên nghe thấy tiếng gọi của con trai liền quay đầu lại nhìn cậu.
"Cha ơi, sao cha cứ đứng đấy mà không vào." Cẩu Đản thấy anh trai đi đến bên cha, cậu cũng đi theo rồi lên tiếng.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy lời Cẩu Đản liền ngước mắt nhìn Triệu Nguyên đang đứng ở cửa.
Triệu Nguyên không trả lời lời con trai, đưa tay xoa xoa đầu cậu rồi đi vào nhà thu dọn bát đũa trên bàn bưng vào bếp.
Thiết Đầu cũng sải đôi chân ngắn chạy từ sân vào nhà, vừa vào đến nơi là nhào ngay vào lòng mẹ, thân hình nhỏ nhắn nằm sấp trên chân cô, miệng thỉnh thoảng lại bập bẹ vài chữ.
"Đại Sinh, Cẩu Đản, các con lấy bài tập ra làm một lát đi." Thẩm Mỹ Khiết nói với hai đứa trẻ vẫn đang đứng im.
Cẩu Đản nghe thấy phải làm bài tập, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, lề mề không muốn vào phòng lấy.
Đại Sinh nghe thấy làm bài tập liền tích cực vào phòng lấy bài.
"Cẩu Đản, sao thế con?" Thẩm Mỹ Khiết mỉm cười hỏi.
"Con không muốn làm bài tập." Cẩu Đản nhỏ giọng nói với cô, cậu sợ nói to cha nghe thấy.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn vẻ mặt đau khổ của Cẩu Đản, nghĩ đến lúc mình đi học cũng vậy, mỗi lần đến lúc làm bài tập là tâm trạng đều không tốt.
Nhưng Thiết Đầu vừa mới đi học không lâu, học cũng không khó, tại sao lại không muốn làm bài tập.
"Tại sao lại không muốn làm bài tập?" Thẩm Mỹ Khiết hỏi.
"Tay con không đủ dùng ạ." Cẩu Đản nói xong nhìn cô với vẻ ấm ức.
Mỗi lần làm tính đố, tay cậu không đủ để đếm, cậu không muốn phải cởi giày trước mặt cô.
"Tay không đủ dùng?" Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy lời cậu, nhất thời không hiểu ý cậu là gì.
Làm bài tập hai bàn tay còn không đủ sao?
Cẩu Đản nghe thấy lời cô liền gật đầu, tay cậu không đủ dùng, cậu không muốn làm.
Thấy Cẩu Đản gật đầu, Thẩm Mỹ Khiết dở khóc dở cười, mở miệng nói: "Làm bài tập hai bàn tay là đủ rồi, con đi lấy bài tập ra đây, chỗ nào không biết mẹ dạy cho."
Cẩu Đản đứng im không nhúc nhích, có chút ngượng nghịu vặn vẹo thân hình.
"Cẩu Đản?" Thẩm Mỹ Khiết thấy Cẩu Đản không nói lời nào cũng không cử động, liền cất tiếng gọi.
Trẻ con không muốn làm bài tập thì phải làm sao đây? Thẩm Mỹ Khiết đau đầu nhìn Cẩu Đản.
Triệu Nguyên đứng ở cửa bếp nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, thấy vẻ mặt không biết phải làm sao của cô, liền lau khô tay, tiến lên dắt tay Cẩu Đản vào phòng lấy bài tập.
Cẩu Đản thấy cha đến, ngoan ngoãn đi theo cha vào phòng.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn Cẩu Đản vô cùng nghe lời khi đối mặt với Triệu Nguyên, lại nhìn Thiết Đầu vẫn đang nằm sấp trên chân mình, không biết khi thằng bé lớn lên có như vậy không.
Thiết Đầu đang nằm sấp trên chân mẹ, miệng nhỏ "phù phù" nói chuyện với con Hoàng Qua bên cạnh, vừa quay đầu thấy mẹ đang cúi xuống nhìn mình, liền đưa ngón tay chỉ vào Hoàng Qua cho cô xem.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn con Hoàng Qua dưới đất, giống của nó là giống Berger (chó chăn cừu Đức), hiện tại chiều cao của nó đã đến ngang eo Thiết Đầu.
Lúc mới mang về cô còn tưởng nó là ch.ó ta, sau này lớn dần lên mới phát hiện nó là một con Berger.
Bình thường nó thích nhất là quẩn quanh Đại Sinh, người nó ghét nhất chính là Thiết Đầu trong lòng cô.
Thiết Đầu bình thường lại rất thích vây quanh Hoàng Qua chơi, thỉnh thoảng lại túm đuôi nó.
Hoàng Qua chỉ cần nhìn thấy Thiết Đầu là đa phần sẽ chạy mất tăm, hôm nay nó vây quanh Thiết Đầu quả là hiếm thấy.
Đại Sinh và Cẩu Đản ngồi trên ghế đẩu làm bài tập, Cẩu Đản ngồi một bên đếm ngón tay.
Thẩm Mỹ Khiết cùng Thiết Đầu ngắm Hoàng Qua một lúc, vừa ngước đầu lên đã thấy Cẩu Đản mặt mày ủ rũ đếm ngón tay.
Trong não cô đột nhiên lóe lên lời cậu vừa nói là tay không đủ dùng, không lẽ thứ cậu nói là tính toán không đủ ngón tay để đếm?
Nghĩ đến đây, cô nhìn vào vở bài tập của cậu, trên đó viết 5 cộng 4 bằng bao nhiêu.
Thẩm Mỹ Khiết: "..."
Cái này hai bàn tay là vừa đủ dùng, thấy Cẩu Đản đang đếm ngón tay, cô định bảo cậu làm thế nào thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
"Cẩu Đản, đi mở cửa đi, lát nữa hãy tính." Lời cô vừa dứt, liền thấy Cẩu Đản "vèo" một cái nhảy khỏi ghế đẩu, chạy đi mở cửa, động tác vô cùng nhanh nhẹn.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn động tác thoăn thoắt của Cẩu Đản, liếc nhìn Đại Sinh đang chăm chỉ làm bài bên cạnh, sau này về chuyện làm bài tập, trọng tâm của cô chắc phải đặt lên người Cẩu Đản nhiều hơn.
"Chú Tôn." Cẩu Đản vừa mở cửa đã thấy chú Tôn đứng ngoài cửa, liền gọi.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy Cẩu Đản gọi chú Tôn, liền nhìn ra cửa, Tôn Vĩ đang đứng ở cửa bế Cẩu Đản lên.
