Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 193

Cập nhật lúc: 15/01/2026 13:04

"Mỹ Khiết?" Ngô Quyên nhìn Mỹ Khiết, lên tiếng gọi. Bà không ngờ lại gặp cô ở bệnh viện.

"Cháu đi tháo bột ạ. Dì Quyên, dì với Ôn Tĩnh sao lại ở đây?" Thẩm Mỹ Khiết thấy vẻ mặt ngạc nhiên của dì Quyên, liền giải thích.

Ngô Quyên nghe Mỹ Khiết nói vậy, lập tức cười rạng rỡ, nói với cô: "Ôn Tĩnh cảm thấy không khỏe, dì đưa con bé đi kiểm tra."

Cô nghe nói Ôn Tĩnh không khỏe, định mở miệng hỏi thăm thì thấy dì Quyên cười hớn hở nói tiếp: "Ôn Tĩnh có t.h.a.i rồi."

Có thai? Ôn Tĩnh m.a.n.g t.h.a.i rồi sao?

Viễn Quốc và Ôn Tĩnh mới kết hôn được vài tháng. Thẩm Mỹ Khiết nhìn về phía Ôn Tĩnh, thấy cô ấy đang thẹn thùng đứng một bên mỉm cười với mình.

Thẩm Mỹ Khiết đi đến trước mặt Ôn Tĩnh, mỉm cười nắm tay cô ấy, rồi nói với dì Quyên: "Chúc mừng dì Quyên nhé, sắp được bế cháu nội rồi."

Ngô Quyên nghe thấy chuyện bế cháu nội thì càng cười vui hơn. Bà liếc nhìn Đoàn trưởng Triệu đang bế con đứng một bên, ghé sát vào tai Mỹ Khiết nói nhỏ: "Cháu với Đoàn trưởng Triệu cũng mau ch.óng lên, đến lúc sinh con ra còn có bạn chơi cùng."

Mặc dù dì Quyên ghé sát tai nói rất nhỏ, nhưng bệnh viện lúc này vắng người, một chút âm thanh cũng nghe rất rõ.

Dì Quyên vừa dứt lời, Thẩm Mỹ Khiết liền cảm nhận được ánh mắt của Triệu Nguyên đang dừng trên người mình. Người cô cứng đờ. Kể từ lần Triệu Nguyên đưa sổ tiết kiệm cho cô, ánh mắt anh nhìn cô ngày càng nóng bỏng, không giống như trước kia, điều này khiến cô vừa mừng vừa lo.

Cô luôn có một linh cảm, hễ mình tháo bột xong là sẽ có chuyện chẳng lành xảy ra.

Ngô Quyên thấy Mỹ Khiết không nói gì, biết cô đang thẹn thùng, liền cười tiến lên vỗ vỗ tay cô.

"Mỹ Khiết, chuyện này cháu thực sự phải khẩn trương lên. Lần trước lấy rượu pín hươu bên cháu đã uống hết chưa? Uống hết rồi thì bảo dì, dì lại mang sang cho." Ngô Quyên vẫn nhỏ giọng nói.

Nghe dì Quyên nhắc đến rượu pín hươu, cô nhớ đến dáng vẻ mất kiểm soát của Triệu Nguyên sau khi uống loại rượu đó, mặt đỏ bừng. Cô ngước mắt nhìn Triệu Nguyên, phát hiện anh cũng đang nhìn mình, vội vàng dời tầm mắt đi.

"Dì Quyên, ở nhà vẫn còn rượu ạ." Khi nhắc đến món rượu đó, Thẩm Mỹ Khiết cảm thấy tai mình nóng ran.

Hai bình rượu dì Quyên mang sang lần trước, cô đã giấu hết đi rồi.

"Hết thì nhớ bảo dì nhé." Ngô Quyên cười nói.

Món rượu pín hươu mẹ bà ngâm là báu vật đấy, người bình thường bà không cho đâu.

Thẩm Mỹ Khiết nghe dì Quyên nói vậy thì gật đầu. Loại rượu đó cô sẽ không bao giờ để nó có ngày uống hết.

"Đừng đứng đây nữa, vừa đi vừa nói chuyện." Ngô Quyên nói với Mỹ Khiết và Đoàn trưởng Triệu.

Mấy người cùng nhau đi về.

Suốt dọc đường, dì Quyên toàn nói chuyện con cái, Thẩm Mỹ Khiết thỉnh thoảng phụ họa vài câu, cô chưa từng sinh con nên mấy chuyện này cô không rành.

Triệu Nguyên bế con im lặng đi bên cạnh cô. Thấy cô nắm tay Ôn Tĩnh, cười mỉm đưa tay sờ bụng người ta, ánh mắt anh dừng lại trên bụng cô vài giây rồi mới dời đi.

"Mỹ Khiết, cháu tháo bột rồi, khi nào rảnh thì sang chỗ dì chơi nhé." Ngô Quyên đứng trước cửa nhà nói với Mỹ Khiết.

Trong thời gian Mỹ Khiết bị thương, hai nhà ít qua lại hẳn.

Thẩm Mỹ Khiết mỉm cười gật đầu đồng ý, nói thêm với dì Quyên vài câu rồi mới tách ra.

"Thiết Đầu làm sao thế?" Thẩm Mỹ Khiết đóng cửa lại thì thấy Thiết Đầu đang gục trên người Triệu Nguyên, không nói một lời.

Lúc nãy đi bệnh viện cậu bé còn rất phấn chấn, giờ trông có vẻ ỉu xìu.

Triệu Nguyên nghe cô hỏi, nhìn Thiết Đầu trong lòng. Từ lúc vào bệnh viện đến giờ, cả người Thiết Đầu bắt đầu có chút không ổn. Anh vừa sờ thử trán, không thấy sốt.

Thiết Đầu nghe mẹ gọi mình, ngước mắt nhìn cô một cái rồi đưa tay ra.

Thấy Thiết Đầu muốn bế, cô vội vàng ôm cậu bé vào lòng, dỗ dành một lúc tâm trạng cậu mới khá hơn.

Cô dắt Thiết Đầu vào phòng, Triệu Nguyên vẫn luôn đi theo sau cô, ánh mắt dừng trên người cô không rời.

Anh cứ nhìn cô làm gì chứ? Thẩm Mỹ Khiết thấy Triệu Nguyên cứ đi theo mình như hình với bóng, lòng có chút hoảng loạn, anh thế này làm cô hơi sợ.

"Anh đừng đi theo em nữa." Thẩm Mỹ Khiết nói với Triệu Nguyên phía sau.

Anh đã quanh quẩn bên cô hơn một tiếng đồng hồ rồi, cứ nhìn cô mãi khiến cô cảm thấy không tự nhiên chút nào.

Lời cô vừa dứt, Triệu Nguyên dừng bước, đứng yên một chỗ.

Thấy anh không đi theo nữa, cô vội dắt Thiết Đầu về phòng, đóng cửa lại, kéo cậu bé ngồi trên giường, tim đập thình thịch.

Thiết Đầu tựa vào lòng mẹ, đôi tay nhỏ bé ôm lấy eo cô, không nói gì.

Thẩm Mỹ Khiết trấn tĩnh lại, thấy Thiết Đầu trong lòng đang chớp mắt vẻ buồn ngủ, liền cởi giày cho cậu bé, ôm lên giường đắp chăn, vỗ lưng dỗ cậu ngủ. Sau khi Thiết Đầu ngủ say, cô cũng thấy hơi buồn ngủ, liền nằm xuống bên cạnh cậu bé rồi dần chìm vào giấc nồng.

Đại Sinh và Cẩu Đản vừa tan học là chạy vội về nhà. Hôm nay cô giáo thưởng cho hai đứa hoa hồng nhỏ, cả lớp chỉ có vài bạn có thôi.

Hai đứa vừa về đến nhà, trong nhà im phăng phắc, ba đang nấu cơm trong bếp.

"Ba ơi, ba nhìn này, đây là cô giáo phát cho con đấy." Đại Sinh hào hứng đưa hoa hồng nhỏ cô giáo tặng cho ba xem.

Triệu Nguyên nhìn hoa hồng nhỏ trong tay Đại Sinh, mỉm cười xoa đầu cậu bé và Cẩu Đản, khen ngợi hai câu rồi bảo hai đứa đi rửa tay ăn cơm.

Đại Sinh nghe ba khen thì thẹn thùng đi rửa tay.

Thẩm Mỹ Khiết đang ngủ ngon thì bị vỗ tỉnh, mơ màng mở mắt ra thấy Triệu Nguyên đang đứng bên cạnh.

"Ăn cơm thôi."

Ăn cơm sao? Thẩm Mỹ Khiết chống tay ngồi dậy, hỏi: "Mấy giờ rồi anh?"

"Năm giờ."

Năm giờ? Lúc cô đi ngủ là mới ăn cơm chưa được bao lâu mà. Cô dụi mắt, vỗ tỉnh Thiết Đầu bên cạnh, bế cậu bé đi theo sau Triệu Nguyên ra ăn cơm.

Sau bữa cơm, đợi bọn trẻ tắm rửa xong, Thẩm Mỹ Khiết cầm quần áo đi vào nhà vệ sinh tắm rửa. Nước nóng để tắm Triệu Nguyên đã pha sẵn, cô nhìn thùng nước nóng, cầm gáo dội lên người.

Cô múc một gáo nước nóng, vừa dội vừa nghĩ đến thùng tắm nước nóng để trong nhà trong. Đợi vài ngày nữa lấy ra ngâm mình một trận, trời lạnh mà được ngâm nước nóng thì đúng là thoải mái nhất trần đời.

Nghĩ đến cảnh tượng ngâm mình sắp tới, cô tăng nhanh tốc độ tắm rửa, tắm xong mặc quần áo, lau tóc đi về phòng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 193: Chương 193 | MonkeyD