Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 195
Cập nhật lúc: 15/01/2026 13:05
Động tác của hai người trên giường khựng lại. Vài giây sau Triệu Nguyên ngồi dậy, mặc quần áo, đắp chăn cho cô, giọng khàn khàn nói: "Để anh đi xem."
Thẩm Mỹ Khiết nằm trên giường thở dốc. Nghe tiếng khóc của Thiết Đầu, trong lòng cô sốt ruột không thôi. Đợi một lúc cho ổn định lại, cô mới vén chăn bò dậy mặc quần áo, đôi chân hơi run rẩy đẩy cửa phòng đi về phía phòng của Thiết Đầu.
...
Cô vừa đi đến phòng khách đã nghe thấy tiếng khóc của Thiết Đầu ngày càng lớn. Đẩy cửa vào đã thấy Triệu Nguyên đang bế Thiết Đầu mặc quần áo cho cậu bé.
Đại Sinh và Cẩu Đản ngồi bên mép giường, vẻ mặt lo lắng nhìn Triệu Nguyên và Thiết Đầu.
"Sao lại mặc quần áo cho Thiết Đầu thế anh?" Thẩm Mỹ Khiết đi đến bên cạnh Triệu Nguyên hỏi.
Thiết Đầu đang nhắm mắt khóc trong lòng Triệu Nguyên, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
Thẩm Mỹ Khiết thấy mặt Thiết Đầu đỏ như vậy, giống như bị sốt, cô đưa tay lên sờ thử, thấy rất nóng.
"Thiết Đầu sốt rồi, anh đưa nó đi bệnh viện." Triệu Nguyên vừa nói vừa mặc xong quần áo cho Thiết Đầu, rồi nói với Mỹ Khiết bên cạnh.
"Em cũng đi." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh bế Thiết Đầu, liền nắm lấy tay anh nói.
Triệu Nguyên một mình đưa Thiết Đầu đi bệnh viện cô không yên tâm, cô đi theo cùng mới thấy an lòng được.
Triệu Nguyên thấy cô lo lắng nhìn mình và Thiết Đầu, bèn nói: "Đừng lo, em ở nhà trông Đại Sinh và Cẩu Đản."
Thẩm Mỹ Khiết nghe vậy thì im lặng một lúc. Nếu cô đi theo, ở nhà chỉ còn Đại Sinh và Cẩu Đản, để hai đứa nhỏ ở nhà cô càng không yên tâm hơn.
"Anh đi đường cẩn thận nhé, để em đi lấy đèn pin cho anh."
Bên ngoài bây giờ trời tối om, không mang đèn thì chỉ có nước đi mò mẫm. Nói xong cô liền vào phòng lấy đèn pin, cô nhớ đèn pin hình như để trong ngăn kéo.
"Ba ơi, con cũng muốn đi xem Thiết Đầu." Đại Sinh đứng một bên nghe ba bảo đưa em đi bệnh viện, vội vàng lên tiếng.
"Con ở nhà ngủ một giấc đi, đợi trời sáng là Thiết Đầu về rồi." Thẩm Mỹ Khiết cầm đèn pin vào thì nghe thấy Đại Sinh đang kéo áo Triệu Nguyên đòi đi theo.
"Con không đợi ở nhà đâu, con muốn đi cùng." Đại Sinh lắc đầu, nghĩ đến cảnh chỉ có ba và Thiết Đầu đi bệnh viện là cậu bé cũng muốn đi theo.
Thẩm Mỹ Khiết đưa đèn pin cho Triệu Nguyên, lắc đầu với Đại Sinh trên giường, đưa tay đắp chăn lại cho hai đứa.
Bây giờ sắp sang đông rồi, bên ngoài lạnh lắm, ra ngoài mà bị cảm lạnh thì khổ bọn trẻ ra.
Đại Sinh định nói gì đó thì thấy ba bế Thiết Đầu nói: "Mai còn phải đi học, ngủ mau."
Cẩu Đản nghe lời ba, ngoan ngoãn nằm xuống giường nhắm mắt ngủ. Đại Sinh nghe ba nói vậy, nhìn thoáng qua Thiết Đầu.
"Ba ơi, ba đưa em về sớm nhé."
Triệu Nguyên gật đầu với Đại Sinh đang lo lắng, bảo cậu bé nằm xuống ngủ.
Thẩm Mỹ Khiết lấy chiếc áo bông dày từ tủ của Đại Sinh khoác lên người Thiết Đầu, dặn Triệu Nguyên chú ý đừng để cậu bé bị lạnh.
"Em cũng mau về ngủ đi, ổn rồi anh sẽ đưa Thiết Đầu về." Triệu Nguyên nói với Mỹ Khiết đang tiễn họ ra cửa.
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu, tiễn hai người đi xa dần mới khép cửa lại. Cô quay lại phòng khách rồi qua phòng Đại Sinh đắp lại chăn cho hai đứa, thổi tắt nến, trở về phòng mình. Nghĩ đến dáng vẻ khóc lóc của Thiết Đầu vừa rồi, lòng cô rối như tơ vò.
Hôm nay đi bệnh viện tháo bột lẽ ra cô không nên mang Thiết Đầu theo. Hôm nay trời lạnh, tối Thiết Đầu bị sốt chắc chắn là do ban ngày đi bệnh viện bị lạnh rồi.
Càng nghĩ càng hối hận. Cô ngồi bên giường một lúc rồi vén chăn nằm vào, chẳng có chút buồn ngủ nào, cứ nằm trên giường đợi Triệu Nguyên đưa Thiết Đầu về.
Mãi đến ba giờ đêm, khi cô đang mơ màng sắp ngủ thì nghe thấy tiếng động trong phòng khách. Cô lập tức choàng tỉnh, vén chăn xuống đất đi về phía cửa.
Vừa đẩy cửa ra cô đã thấy Triệu Nguyên bế Thiết Đầu đi vào. Thiết Đầu được bọc kín trong áo, không hở ra chút nào.
"Hết sốt chưa anh?" Thẩm Mỹ Khiết tiến lên, vẻ mặt lo lắng hỏi.
"Hết rồi, anh đưa con vào phòng trước đã." Triệu Nguyên thấy cô sốt ruột, hơi nghiêng người cho cô nhìn Thiết Đầu dưới lớp áo.
Thiết Đầu ở bệnh viện truyền nước quấy lắm, cứ khóc mãi, cho đến khi truyền xong mới thôi, trên đường về mới ngủ thiếp đi.
Nghe Triệu Nguyên nói vậy, trái tim treo lơ lửng của cô mới hạ xuống. Hết sốt là tốt rồi, trẻ con sợ nhất là sốt không hạ, sốt cao quá sẽ làm hỏng não mất.
"Anh đợi chút." Thẩm Mỹ Khiết gọi Triệu Nguyên đang định đi về phía phòng Đại Sinh.
Triệu Nguyên nghe tiếng cô gọi thì dừng bước quay đầu lại.
"Bế Thiết Đầu sang giường phòng mình đi. Đại Sinh tụi nó ngủ rồi, giờ bế Thiết Đầu vào đó lát nữa cả ba đứa lại bị lạnh mất."
Ba đứa Đại Sinh, Cẩu Đản và Thiết Đầu ngủ chung một giường. Hai người họ lăn lộn nửa đêm mới về, trên người mang theo hơi lạnh, giờ đặt Thiết Đầu lên giường, lát nữa hai đứa kia lại thức giấc mất.
Trong chăn chỗ cô nằm đang ấm, Triệu Nguyên người như lò lửa, loáng cái là làm ấm chăn được ngay, để Thiết Đầu ngủ cùng họ là lựa chọn tốt nhất.
Triệu Nguyên nghe lời cô, bế Thiết Đầu về phòng mình, cẩn thận đặt cậu bé vào trong chăn.
Thẩm Mỹ Khiết đi theo sau, thấy anh đặt con ổn thỏa rồi mới lên giường, đợi Triệu Nguyên thu xếp xong cô mới hỏi.
"Bác sĩ nói sao ạ?"
Triệu Nguyên đắp chăn cho Thiết Đầu, đáp: "Nói là bị cảm lạnh, hai ngày tới vẫn phải đến truyền nước tiếp."
Thẩm Mỹ Khiết nghe vậy, nhìn Thiết Đầu đang ngủ giữa hai người, quả nhiên là bị cảm lạnh thật. Trong lòng cô dâng lên nỗi ân hận, biết thế đã không dắt Thiết Đầu đi cùng. Cô đưa tay sờ mặt cậu bé, khuôn mặt nhỏ đã không còn đỏ như lúc nãy, sờ vào cũng không thấy nóng nữa.
Triệu Nguyên thấy cô sờ mặt Thiết Đầu, tưởng cô lo con lại sốt. Lúc anh và Thiết Đầu không có nhà, chắc hẳn cô cũng không ngủ mà ngồi đợi họ về, nếu không thì sao khi anh vừa vào phòng cô đã đẩy cửa ra ngay được.
