Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 207
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:27
Đến lượt nhóm Ngô Quyên xuống tàu, Thẩm Mỹ Khiết đi theo sau họ.
Thiết Đầu vòng tay ôm c.h.ặ.t cổ mẹ, ngón tay chỉ vào con tàu không chịu xuống, cái miệng nhỏ cứ u u bên tai cô, trông đáng thương vô cùng.
"Lần sau lại đi nhé." Thẩm Mỹ Khiết thấy con cứ quyến luyến con tàu, nắm lấy bàn tay nhỏ của cậu bé.
Triệu Nguyên thấy Thiết Đầu cứ quấy nhiễu trong lòng cô, liền bước tới bên cạnh nói: "Để anh bế cho." Nói xong anh đón lấy Thiết Đầu từ tay cô.
Đêm qua cô bị đau bụng, hôm nay lại bế Thiết Đầu đi cả buổi trời, cơ thể làm sao chịu nổi.
Thiết Đầu vừa vào lòng bố, cả người liền hướng về phía con tàu, tay chỉ trỏ đòi bố đưa đi ngồi tàu tiếp.
Kêu vài tiếng không thấy bố phản ứng, cậu bé quay đầu nhìn bố, hai cha con nhìn nhau trân trân.
Vài giây sau, Thiết Đầu há miệng, "oa" một tiếng khóc rống lên, vươn tay đòi mẹ bế.
Trong phút chốc, trên bến tàu tràn ngập tiếng khóc của Thiết Đầu, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ.
Thẩm Mỹ Khiết vội vàng đi tới trước mặt Thiết Đầu, đưa tay muốn đón lấy cậu bé từ tay anh.
"Cứ để nó khóc." Triệu Nguyên nhìn Thiết Đầu trong lòng, bảo Mỹ Khiết dắt Đại Sinh và Cẩu Đản đi trước, không cần lo cho Thiết Đầu.
Thẩm Mỹ Khiết thấy Triệu Nguyên lạnh lùng bế Thiết Đầu đang khóc, mặc kệ con.
Anh làm sao vậy? Không thấy Thiết Đầu khóc đòi cô sao?
Thiết Đầu vừa khóc vừa vươn tay về phía mẹ, người nghiêng hẳn về phía cô.
Thấy Thiết Đầu khóc thương tâm như vậy, Thẩm Mỹ Khiết bước tới hai bước, chưa kịp đến gần Triệu Nguyên đã thấy anh bế thẳng Thiết Đầu đi về hướng nhà.
Thẩm Mỹ Khiết: "......"
Diệp Viễn Quốc thấy mẹ và Ôn Tĩnh xuống tàu liền bước tới đón lấy đồ đạc trên tay họ. Tay anh vừa vươn tới trước mặt Ôn Tĩnh thì thấy cô né tránh.
Diệp Viễn Quốc sững người, hỏi: "Sao thế em?"
Ôn Tĩnh không trả lời, cũng không nhìn anh, cứ thế xách đồ đi về.
Diệp Viễn Quốc ngơ ngác nhìn mẹ bên cạnh: Ôn Tĩnh sao vậy ạ?
Ngô Quyên nhìn động tác của Ôn Tĩnh, lòng thắt lại, biết chuyện ở quán cơm hôm nay chắc chắn tối về sẽ không yên ổn.
Diệp Viễn Quốc thấy mẹ cũng không nói gì, liền vội vàng đuổi theo Ôn Tĩnh. Mới đi được vài bước đã thấy Ôn Tĩnh dừng lại bên cạnh chị Mỹ Khiết nói chuyện.
"Chị Mỹ Khiết, lát nữa em sang nhà chị nói với chị về tiến độ giáo trình dạy đến đâu rồi nhé." Vương Ôn Tĩnh đi tới bên cạnh Thẩm Mỹ Khiết nói.
Ngày kia chị Mỹ Khiết sẽ quay lại trường dạy học, cô cần bàn giao lại tiến độ của bọn trẻ.
Thẩm Mỹ Khiết đang định đuổi theo Triệu Nguyên thì bị Ôn Tĩnh gọi lại.
"Không gấp đâu, ngày mai chị sang tìm em." Cô thấy dáng vẻ Ôn Tĩnh có vẻ đang vội nói chuyện này.
"Chị Mỹ Khiết, ngày mai em không có nhà, em phải về nhà ngoại." Ôn Tĩnh nói đến đây, nặn ra một nụ cười trên khuôn mặt nhợt nhạt.
Nghe thấy ba chữ "về nhà ngoại", Thẩm Mỹ Khiết lập tức nghĩ đến chuyện gặp Lưu Tĩnh sáng nay ở quán cơm.
Ôn Tĩnh về nhà ngoại chắc không phải vì chuyện đó chứ? Cô nhìn Ôn Tĩnh, rồi lại nhìn Viễn Quốc đang đi tới phía họ.
Lời định nói lại thôi, chuyện của vợ chồng họ cô không nên can thiệp và nói nhiều.
"Thằng bé Thiết Đầu đang quấy quá, đợi dỗ nó xong chị sẽ sang tìm em." Thẩm Mỹ Khiết nói.
Nghe lời chị Mỹ Khiết, Vương Ôn Tĩnh gật đầu nói: "Vậy em đợi chị ở nhà."
Thẩm Mỹ Khiết "ừm" một tiếng, rồi bảo: "Lúc đó gặp rồi nói, chị đi xem Thiết Đầu thế nào đã."
Tiếng khóc của Thiết Đầu trong lòng Triệu Nguyên cứ từng hồi từng hồi vang lên làm cô xót xa vô cùng.
"Vâng ạ." Vương Ôn Tĩnh thấy vẻ mặt lo lắng của chị Mỹ Khiết liền bảo chị đi nhanh đi, không cần lo cho mình.
Thẩm Mỹ Khiết nói lời chào thím Quyên đứng sau Ôn Tĩnh: "Thím Quyên, cháu về trước ạ."
"Đi đi." Ngô Quyên xua tay bảo cô mau về.
Chào xong mấy người, Thẩm Mỹ Khiết vội vã đuổi theo Triệu Nguyên phía trước.
"Ngày mai em định về nhà ngoại sao?" Diệp Viễn Quốc đi tới bên cạnh Ôn Tĩnh, đón lấy đồ trên tay cô hỏi.
Chẳng phải Ôn Tĩnh vừa về nhà ngoại hai ngày trước sao? Thường thì trước khi về cô ấy đều sẽ nói với anh một tiếng, vừa nãy nghe cô ấy nói với chị Mỹ Khiết là ngày mai sẽ về?
Ôn Tĩnh đang nhìn theo bóng lưng chị Mỹ Khiết, chưa kịp phản ứng thì đồ trên tay đã bị anh lấy mất. Cô ngẩng đầu nhìn anh một cái, "ừm" một tiếng rồi bước nhanh về nhà.
Triệu Nguyên đi phía trước rất nhanh, Thẩm Mỹ Khiết phải chạy bộ một quãng mới đuổi kịp.
"Anh đi nhanh thế làm gì?" Thẩm Mỹ Khiết vừa thở dốc vừa hỏi Triệu Nguyên, người này tuyệt đối là cố ý.
Thiết Đầu thấy mẹ đuổi kịp liền thút thít vươn đôi tay nhỏ về phía cô.
"Để em bế Thiết Đầu cho." Thấy dáng vẻ đáng thương của Thiết Đầu, Thẩm Mỹ Khiết xót hết cả ruột, đi tới trước mặt Triệu Nguyên định đón lấy con.
Triệu Nguyên bế Thiết Đầu không thèm để ý đến người bên cạnh, tiếp tục đi thẳng về phía trước.
Thẩm Mỹ Khiết: "......"
Triệu Nguyên bị làm sao vậy?
Mãi đến khi về tới nhà anh mới chịu giao Thiết Đầu cho cô. Thiết Đầu thút thít thấy mẹ không bế mình, liền chống tay nhỏ nhìn bố, mũi sụt sịt.
Triệu Nguyên đợi đến khi Thiết Đầu hết khóc mới đặt cậu bé xuống đất.
Vừa chạm đất, Thiết Đầu liền nhào vào lòng mẹ, đôi tay nhỏ ôm c.h.ặ.t lấy cô.
Thẩm Mỹ Khiết vội vàng bế Thiết Đầu lên, đau lòng ôm con vào lòng.
Vừa vào lòng mẹ, hai bàn tay nhỏ của Thiết Đầu lập tức ôm c.h.ặ.t cổ cô, đôi mắt đỏ hoe nhìn cô, miệng không ngừng gọi mẹ.
Nghe tiếng gọi khản đặc vì khóc của Thiết Đầu, cô xót xa vô cùng, lườm Triệu Nguyên một cái. Người này hôm nay bị làm sao thế không biết?
Cô vừa định lên tiếng thì tiếng gõ cửa vang lên.
"Chị Mỹ Khiết ơi." Vương Ôn Tĩnh gõ cửa gọi.
"Ôn Tĩnh?" Thẩm Mỹ Khiết bế Thiết Đầu ra mở cửa thì thấy Ôn Tĩnh đang đứng bên ngoài.
"Chị Mỹ Khiết, đây là sổ ghi chép giáo trình, tiến độ em đã dùng b.út đ.á.n.h dấu lại rồi. Em còn có việc nên em về trước đây ạ." Ôn Tĩnh nói xong liền đưa cuốn sổ qua, không đợi Mỹ Khiết kịp trả lời đã quay người đi luôn.
Thẩm Mỹ Khiết chưa kịp phản ứng thì Ôn Tĩnh đã đi mất rồi.
Cô cúi đầu nhìn cuốn sổ trong tay, rồi lại nhìn theo bóng lưng Ôn Tĩnh. Vừa nãy hình như cô thấy khóe mắt Ôn Tĩnh đỏ hoe, nghĩ đến chuyện sáng nay, cô thở dài rồi bế Thiết Đầu vào nhà.
