Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 209
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:27
Bà nói xong nhưng Viễn Quốc bên cạnh vẫn không có phản ứng gì. Nghĩ đến chuyện trước kia của anh với cái cô Lưu Tĩnh đó, bà lại thấy tức mình: "Mẹ đã bảo con rồi, đừng có qua lại với cái cô đó, con không nghe, giờ thì hay rồi."
Ngô Quyên càng nói càng giận, đang định mắng tiếp thì Viễn Quốc lên tiếng: "Mẹ, con vào xem Ôn Tĩnh thế nào đã."
"Mau vào đi." Ngô Quyên bây giờ càng nhìn Viễn Quốc càng thấy bực.
Giá mà trước kia anh nghe lời bà thì đã chẳng có chuyện này.
Diệp Viễn Quốc vừa đẩy cửa vào đã thấy Ôn Tĩnh đang lật cuốn sách trên bàn tìm thứ gì đó. Anh bước tới đứng bên cạnh cô, nhất thời không biết nên mở lời thế nào.
Ôn Tĩnh tìm thấy cuốn sổ ghi chép, dùng b.út chì khoanh lại những nội dung đã dạy đến đâu. Khoanh xong cô cầm cuốn sổ định đi ra ngoài, vừa mới nhấc chân đã bị người phía sau giữ lại.
Ôn Tĩnh đưa tay gỡ tay anh ra, gỡ vài lần không được: "Anh buông ra."
Diệp Viễn Quốc thấy sắc mặt người trước mặt nhợt nhạt, anh đưa tay ôm lấy cô, đưa cô đến cạnh giường bảo cô ngồi xuống.
"Lúc trong đội tổ chức xem mắt, thấy Lưu Tĩnh anh có rung động, sau đó có tìm cô ta vài lần để bày tỏ lòng mình nhưng cô ta từ chối, từ đó về sau anh không tìm cô ta nữa." Diệp Viễn Quốc nói hết sự thật ra, không hề giấu giếm điều gì.
Nghe anh nói vậy, mặt Ôn Tĩnh càng trắng hơn, cô ngước mắt nhìn anh: "Cho nên sau khi cưới, trong lòng anh vẫn có cô ta nên anh mới không muốn chạm vào tôi?"
Ôn Tĩnh nói đến đây thì mắt đỏ hoe, nước mắt chực trào ra.
Bàn tay Diệp Viễn Quốc đang đặt trên vai cô khựng lại. Trước khi kết hôn với Ôn Tĩnh, trong lòng anh đúng là có Lưu Tĩnh.
Nhưng từ ngày đồng ý kết hôn với Ôn Tĩnh, anh đã thu hồi tâm tư đó lại rồi. Sau khi cưới không chạm vào cô là vì thấy cô còn nhỏ, muốn đợi thêm một thời gian nữa.
Anh vừa định mở miệng giải thích thì thấy trong mắt cô lấp lánh nước, anh đưa tay định lau đi nhưng tay còn chưa chạm vào mặt cô thì cô đã nghiêng đầu né tránh.
Vương Ôn Tĩnh nói xong liền cảm nhận được người anh cứng đờ lại. Hóa ra là thật, cô không kìm được nước mắt tuôn rơi, né tránh tay anh, tự mình lau khô nước mắt rồi đẩy người bên cạnh ra, cầm cuốn sổ đứng dậy.
"Tôi không muốn nghe chuyện của anh và cô ta nữa." Thấy anh định nói gì đó, Ôn Tĩnh liền ngắt lời, đẩy cửa phòng bước ra ngoài.
"Ôn Tĩnh, sắp ăn cơm rồi, con đi đâu thế?" Ngô Quyên vẫn đứng luẩn quẩn ngoài cửa, thấy Ôn Tĩnh cầm cuốn sổ đi ra có vẻ như định ra ngoài, bà liền vội vàng hỏi.
"Mẹ, tối nay con không ăn đâu, con sang nhà chị Mỹ Khiết một lát đưa đồ cho chị ấy." Ôn Tĩnh nói xong, cầm cuốn sổ bước thẳng ra ngoài.
"Con đã nói gì mà làm Ôn Tĩnh khóc thế?" Ngô Quyên thấy mắt con dâu đỏ hoe, dáng vẻ như vừa khóc xong.
Diệp Viễn Quốc thấy Ôn Tĩnh đã đi tới cổng sân, không kịp nói chuyện với mẹ, liền rảo bước đuổi theo cô.
"Anh đừng có đi theo tôi." Vương Ôn Tĩnh thấy anh đi theo liền nói. Bây giờ cứ nhìn thấy anh là cô lại nghĩ đến anh và Lưu Tĩnh, trong lòng khó chịu vô cùng, mũi lại cay cay muốn khóc.
Diệp Viễn Quốc nghe giọng cô nghẹn ngào, tim thắt lại, anh nói: "Anh đối với..."
"Tôi không muốn nghe." Vương Ôn Tĩnh thấy anh định kể lại chuyện xưa của anh và Lưu Tĩnh, nước mắt cô lại rơi xuống.
Thấy cô lại khóc, Diệp Viễn Quốc định bước tới một bước nhưng cô lại lùi ra xa, không cho anh lại gần.
Vương Ôn Tĩnh đưa tay lau nước mắt, bình tĩnh lại một chút rồi cầm cuốn sổ đi về phía nhà Mỹ Khiết.
Diệp Viễn Quốc đứng cách đó không xa, nhìn cô nói chuyện với Mỹ Khiết, đưa cuốn sổ cho Mỹ Khiết xong, không nói mấy câu là cô quay lại ngay, anh liền vội vàng đón lấy.
"Anh nói với mẹ một tiếng, tối nay tôi không về đâu." Vương Ôn Tĩnh nói với người đứng cách đó không xa, nói xong cô đi thẳng về phía nhà mình (nhà mẹ đẻ).
Diệp Viễn Quốc thấy hướng cô đi là con đường về nhà mẹ vợ, liền bước tới chắn trước mặt cô.
"Ôn Tĩnh, trước đây trong lòng anh đúng là có cô ta, nhưng đó đều là chuyện trước kia rồi, bây giờ trong lòng anh chỉ có em và con thôi." Diệp Viễn Quốc nói rất nhanh, sợ cô sẽ ngắt lời. Nói xong anh nhìn thẳng vào mắt cô, những lời anh nói đều là thật lòng.
Nghe anh nói, Vương Ôn Tĩnh nhớ lại đêm cô và anh gặp Lưu Tĩnh, biểu hiện của anh lúc đó hoàn toàn như không quen biết Lưu Tĩnh vậy, tối về cô hỏi Lưu Tĩnh có đẹp không anh cũng lảng tránh chủ đề đó.
Nếu trong lòng anh không có gì khuất tất sao anh không nói thẳng với cô. Nghĩ đến đây nước mắt cô càng chảy nhiều hơn, trong lòng anh chỉ có Lưu Tĩnh và đứa con chứ chưa bao giờ có cô.
"Anh tránh ra đi." Ôn Tĩnh vừa khóc vừa đưa tay đẩy người trước mặt, không cẩn thận động đến bụng, cô khựng lại, vội vàng ôm lấy bụng không dám cử động.
Thấy cô ôm bụng, Diệp Viễn Quốc sợ hãi vội vàng đỡ lấy cô, lo lắng nói: "Anh đưa em đi bệnh viện."
Vương Ôn Tĩnh đợi một lát, không thấy bụng có gì bất thường mới ngẩng đầu lên, thấy anh đang lo lắng đỡ mình, cô liền đẩy tay anh ra, đi tiếp về nhà.
Thấy cô ôm bụng, Diệp Viễn Quốc không dám lôi kéo nữa, lẳng lặng đi bên cạnh cô, cách cô hai bước chân cho đến khi cô về tới nhà.
Vương mẫu nghe tiếng gõ cửa, vừa mở cửa ra đã thấy con gái đứng đó, con rể đứng cách đó không xa.
"Mẹ ạ." Diệp Viễn Quốc cất tiếng chào.
"Sao giờ này con lại về đây?" Vương mẫu vừa hỏi xong con rể, ánh mắt vô tình quét qua đôi mắt đỏ hoe sưng húp của con gái, tim bà thắt lại.
Cặp vợ chồng trẻ này chắc chắn là cãi nhau rồi.
Ôn Tĩnh cúi đầu đi vào sân, xoay người một cái rồi chốt cửa lại, nhốt người phía sau ở ngoài cửa.
Vương mẫu: "......"
"Ôn Tĩnh, con làm gì thế?" Vương mẫu định thần lại, hỏi con gái.
Nhìn mẹ, nỗi uất ức trong lòng Ôn Tĩnh bùng nổ, cô khóc rống lên: "Mẹ ơi, mẹ đừng cho anh ấy vào."
Thấy con gái uất ức khóc lóc, tim Vương mẫu như bị ai xé ra, đâu còn nhớ đến chuyện vừa rồi nữa, vội vàng lau nước mắt cho con, bảo: "Đừng khóc nữa, nói mẹ nghe có chuyện gì nào."
Vương Ôn Tĩnh không nói gì, cứ thế khóc mãi.
Hồi lâu sau cô mới dừng lại, lau khô nước mắt rồi lắc đầu với mẹ, cô không nói ra lời được.
"Mẹ ơi, con không sao đâu, chỉ là cãi nhau với anh ấy vài câu nên con muốn về nhà thôi."
Vương mẫu thấy con gái như vậy thì càng thêm lo lắng. Tính tình con gái bà bà biết rõ, nếu không phải chịu uất ức lớn thì không đời nào con bé khóc như vậy.
"Chúng ta vào nhà đi." Thẩm mẫu (Vương mẫu) đỡ con gái vào nhà, con gái đang mang thai, không được để bị lạnh.
