Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 216
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:28
Cô vừa chợp mắt một lát, giờ chẳng thấy buồn ngủ chút nào.
Cô vừa dứt lời không lâu, anh đã lấy từ trong tủ ra một cuốn sách đưa qua.
Cô không ngồi dậy mà nằm nghiêng trên giường lật xem cuốn sách trong tay, mới lật được mấy trang nhìn thấy hai chữ "lương thực" ở một dòng nọ, cô chợt nghĩ đến ba năm đó sắp đến sau hai tháng nữa.
Cuốn sách trong tay cũng chẳng còn tâm trí đâu mà xem tiếp, cô quay người lại đối mặt với Triệu Nguyên.
Cô muốn mua lương thực tích trữ trong nhà, chuyện này phải bàn bạc với Triệu Nguyên.
“Triệu Nguyên, bao giờ thì trong đội được nghỉ thế, em muốn lên thành phố mua ít lương thực về.” Cô lên tiếng hỏi Triệu Nguyên đang tập trung xem sách bên cạnh.
Triệu Nguyên nghe cô bảo muốn mua lương thực, dời tầm mắt từ cuốn sách sang người cô: “Nhà hết lương thực rồi à?”
Gian phòng trong còn chất nửa gian khoai lang, trong hũ gạo vẫn còn gần nửa hũ.
“Mấy hôm trước em và dì Quyên lên thành phố, lúc ăn cơm có nghe người ta nói năm nay thiếu nước, thu hoạch lương thực sang năm chắc là không tốt đâu, nhân viên trong quán cơm cũng bảo trên trên lâu lắm rồi không điều lương thực xuống, hôm đó chỉ được ăn bánh màn thầu thôi.” Thẩm Mỹ Khiết thử nói vài câu trước, thấy Triệu Nguyên không lên tiếng mới tiếp tục nói.
“Sau đó bọn em lại đến trạm lương thực, trạm lương thực xếp hàng dài dằng dặc, chưa đến lượt bọn em thì lương thực đã bán hết sạch rồi.” Thẩm Mỹ Khiết nói xong thì chờ đợi phản ứng của anh.
Triệu Nguyên nghe lời cô nói, nhớ lại những cảnh tượng gặp phải khi đi làm nhiệm vụ thời gian trước, có những cánh đồng đã khô cằn nứt nẻ, liên tưởng đến lời cô nói, ánh mắt anh tối sầm lại.
Thẩm Mỹ Khiết thấy Triệu Nguyên không mở miệng nói gì, tưởng anh không đồng ý việc mua lương thực trữ trong nhà.
“Đại Sinh và các con đều lớn rồi, ăn cũng nhiều, nếu thật sự như bên ngoài nói sang năm thu hoạch không tốt, bọn trẻ lúc đó chắc phải nhịn đói mất, chỗ khoai lang trong phòng trong nhìn thì nhiều thế thôi chứ thật ra ăn chẳng được bao lâu đâu.” Thẩm Mỹ Khiết nói.
Cô vừa dứt lời, Triệu Nguyên ngồi bên giường nhìn cô một cái rồi nói: “Nửa tháng nữa sẽ được nghỉ.”
“Vậy là anh đồng ý mua lương thực à?” Thẩm Mỹ Khiết nghe anh nói vậy, mỉm cười nhìn anh.
Triệu Nguyên thấy cô nằm trên giường cười đến nỗi hai mắt híp lại thành một đường, nghĩ đến những cảnh tượng mình đã thấy, anh gật đầu.
Lương thực để trong nhà cũng không hỏng được, cứ coi như là anh lo xa đi.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh gật đầu, cười nói: “Anh cứ xem sách của anh đi, em không làm phiền anh nữa.”
Triệu Nguyên nửa tháng nữa sẽ được nghỉ, vậy thì cô cứ đi lĩnh hết lương thực của nhà ở hợp tác xã về trước đã, những thứ khác thì đợi anh nghỉ rồi tính sau.
Triệu Nguyên nhìn cuốn sách trong tay, bên tai thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng lầm bầm nhỏ của cô, ánh mắt cứ dừng lại ở trang này mãi không lật qua, anh nghiêng đầu thì thấy cô đang quay lưng về phía mình, để lộ cái cổ trắng ngần.
Thẩm Mỹ Khiết đang sắp xếp những việc tiếp theo, không chú ý đến việc người bên cạnh đã đặt cuốn sách trong tay xuống, chẳng bao lâu sau ánh sáng trên người cô bị che khuất, cả người bị anh ôm vào lòng.
“Anh không xem sách nữa à?” Thẩm Mỹ Khiết quay đầu lại hỏi người phía sau.
Cô vẫn chưa nghĩ xong chuyện, đưa tay định kéo tay anh ra, anh ôm hơi c.h.ặ.t, hai người dán sát vào nhau, cơ thể bắt đầu nóng lên.
“Còn đau không?” Triệu Nguyên nhớ đến nửa đêm qua, cô cứ hừ hừ kêu đau mãi.
Thẩm Mỹ Khiết đang kéo tay anh, bất thình lình nghe thấy câu hỏi của anh thì sững người một lúc, ngay sau đó liền phản ứng lại, cô cảm thấy sống lưng như bốc hỏa vậy.
Triệu Nguyên thấy cô không nói gì, định xoay người cô lại thì nghe thấy cô lên tiếng: “Không đau nữa rồi.”
Triệu Nguyên nghe cô bảo không đau, nhìn cô một cái, đưa tay định vén chăn đi xuống, người chưa kịp xuống đã bị cô giữ lại.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh có vẻ định xem chỗ đó của mình, vội vàng kéo anh lại, vừa nghĩ đến việc anh muốn xem chỗ đó, mặt cô đã đỏ bừng lên.
Cô kéo Triệu Nguyên lên, vội vàng rúc vào lòng anh, hai tay ôm lấy eo anh không cho anh động đậy.
Triệu Nguyên thấy cô vùi đầu vào n.g.ự.c mình, đưa tay nhẹ nhàng nặn cái tai đang lộ ra ngoài của cô.
Mới nặn được vài cái mà vành tai trong tay đã càng lúc càng đỏ, như thể sắp rỉ m.á.u đến nơi.
Thẩm Mỹ Khiết bị anh nặn đến nỗi cả người bắt đầu đổ mồ hôi, cô ngẩng đầu lên từ n.g.ự.c anh, nhìn anh nói: “Thời gian không còn sớm nữa, ngủ thôi.”
Cô nói xong, động tác trên tay anh vẫn không dừng lại, anh nâng người cô lên một chút, hai người nhìn nhau.
Ngay sau đó anh cúi đầu, đặt nụ hôn lên môi cô, không giống như trước, lần này anh hôn rất nhẹ, cứ quanh quẩn trên đôi môi cô mãi.
Thẩm Mỹ Khiết bị hành động của anh làm cho ngứa ngáy, đợi một lát thấy anh vẫn như vậy, cô đưa tay vòng qua cổ anh kéo người xuống, học theo dáng vẻ lúc trước của anh, ngậm lấy môi anh, muốn đưa lưỡi vào nhưng anh không mở miệng, cô thử mấy lần đều không thành công, dần dần cô bắt đầu sốt ruột, ngay sau đó cô nghe thấy tiếng cười của anh, tiếng cười đó rất nhẹ, nếu không phải cô đang áp sát vào anh, cảm nhận được l.ồ.ng n.g.ự.c anh rung động, cô đã nghi ngờ mình nghe nhầm rồi.
Anh đang cười à?
Thẩm Mỹ Khiết lườm anh một cái đầy hậm hực, định há miệng c.ắ.n môi anh, nhưng vừa mới há miệng anh đã hôn tới, lưỡi đưa vào, hai người quấn quýt sâu sắc lấy nhau, phát ra những âm thanh nhỏ nhẹ.
Cô bị anh hôn đến mức không biết trời trăng mây đất là gì, cho đến khi sắp không thở nổi anh mới buông môi cô ra, gục đầu bên tai cô thở dốc.
Một lát sau cô đã bình phục lại, chờ đợi hành động tiếp theo của anh, nhưng anh lại không có động tĩnh gì nữa?
Anh đang ấp ủ gì sao?
Đợi một lát hơi thở của anh đã ổn định lại, anh dời đầu khỏi mặt cô, nằm xuống bên cạnh cô.
Thẩm Mỹ Khiết ngơ ngác nhìn Triệu Nguyên, anh định đi ngủ à?
Cô đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, lúc đang muốn thì anh lại dừng lại?
Triệu Nguyên thấy cô mở to mắt nhìn mình đầy vẻ không tin nổi, khóe môi nhếch lên, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô: “Ngủ đi.” Nói xong anh đưa tay tắt đèn, ôm cô vào lòng.
Đầu gối cô vẫn còn bị thương, không thể chịu lực được.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn vào căn phòng tối đen, quay đầu gọi một tiếng Triệu Nguyên, anh định ngủ thật à?
Triệu Nguyên nghe tiếng gọi của cô thì cười khẽ đáp một tiếng, rồi hỏi cô: “Muốn à?”
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy câu hỏi của anh thì người cứng đờ, cái người này.....
“Đợi đầu gối em khỏi đã.” Triệu Nguyên thấy cô không có động tĩnh gì nữa bèn nói.
Anh rõ ràng biết đầu gối cô bây giờ chưa thể chịu lực được mà còn đến trêu chọc cô, Thẩm Mỹ Khiết bực mình đưa tay đ.ấ.m anh mấy cái.
