Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 220
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:29
Thẩm Mỹ Khiết nghe lời dì Quyên nói, trong đầu chợt lóe lên câu nói của Tào Viên, từ khi cô đến căn cứ này những vết thương lớn nhỏ chưa bao giờ dứt, tất cả xâu chuỗi lại dường như có một sức mạnh vô hình nào đó muốn cô phải c.h.ế.t vậy.
Nghĩ đến đó sắc mặt cô tái nhợt đi.
“Mỹ Khiết?” Ngô Quyên thấy sau khi mình nói xong, sắc mặt Mỹ Khiết có chút không ổn bèn cất tiếng gọi.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy tiếng gọi của dì Quyên, cố nặn ra một nụ cười: “Cháu sẽ chú ý ạ, cảm ơn dì.”
Ngô Quyên nghe Mỹ Khiết nói lời cảm ơn, bèn hậm hực vỗ vỗ vai cô, lại thế rồi, cái tính hay nói cảm ơn này vẫn chưa sửa được.
“Cháu mau về nấu cơm cho bọn trẻ đi, dì đưa Diệp Trụ đến bệnh viện đây.” Ngô Quyên thấy Cẩu Đản có vẻ đứng không vững bèn bảo họ mau về đi.
Thẩm Mỹ Khiết chào tạm biệt Ngô Quyên rồi dắt bọn trẻ đi về.
Vừa vào sân Hoàng Trảo đã lao ra đón, nhiệt tình vây quanh họ chạy nhảy.
“Đại Sinh, con trông các em nhé.” Thẩm Mỹ Khiết dặn dò Đại Sinh xong liền vào bếp chuẩn bị đồ ăn cho bọn trẻ.
Cô lấy trứng từ trong tủ ra hấp một bát canh trứng cho Đại Sinh và các em ăn lót dạ trước.
Lúc cô bưng cơm canh lên bàn, bát canh trứng to tướng đã bị ăn sạch sành sanh, bát được vét sạch bóng, Thiết Đầu ngồi một bên, trên miệng vẫn còn dính chút trứng.
Thiết Đầu vừa nhìn thấy cô liền nhoẻn miệng cười, lộ ra mấy cái răng trắng nhỏ xinh.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn Thiết Đầu đang tràn đầy tinh thần, nghĩ đến dáng vẻ ỉu xìu của nó ở trường lúc nãy.
Ý nghĩ lúc trước lại trỗi dậy, lần trước trường học sập Thiết Đầu đã bám lấy cô không rời, lần này trước khi nhà ăn sập, Thiết Đầu cũng khóc lóc nhất quyết đòi ra cổng trường.
Chẳng lẽ Thiết Đầu có dự cảm cô sẽ gặp chuyện nên mới bám lấy cô, không cho cô lại gần nhà ăn?
Những vết thương liên tiếp của cô, cộng thêm việc Thiết Đầu dường như có thể dự cảm được cô gặp chuyện.
Trong đầu đột nhiên lóe lên một ý nghĩ khiến cô rùng mình.
Chẳng lẽ vì sau khi cô đến, cốt truyện trong sách không phát triển theo đúng hướng ban đầu nên giờ đang được điều chỉnh lại, vì vậy cô mới liên tục bị thương hết lần này đến lần khác để khiến cô phải c.h.ế.t sao?
Mà Thiết Đầu dường như cảm nhận được nên mỗi lần sự việc sắp xảy ra đều bám c.h.ặ.t lấy cô không buông.
Cô dời tầm mắt sang Thiết Đầu bên cạnh, Thiết Đầu đang ăn rất vui vẻ.
Cô càng nghĩ càng thấy đúng như vậy, khuôn mặt càng thêm tái nhợt.
Cẩu Đản thấy Thẩm Mỹ Khiết cứ nhìn Thiết Đầu mãi mà không ăn cơm, từ khi về đến giờ cô luôn không vui, cậu bèn đưa tay gắp thức ăn cho cô bảo cô ăn.
Thẩm Mỹ Khiết đang mải suy nghĩ bị hành động gắp thức ăn của Cẩu Đản làm cho sực tỉnh, cô mỉm cười với cậu bảo cậu ăn đi, giờ cô không thấy đói lắm.
Thiết Đầu thấy mẹ nhìn mình liền đòi mẹ đút cho ăn.
Thẩm Mỹ Khiết đón lấy cái thìa từ tay Thiết Đầu, đút từng miếng cơm cho nó, cho đến khi Thiết Đầu ăn xong miếng cuối cùng cô mới vội vàng lùa hai miếng cơm rồi dọn dẹp bát đũa vào bếp rửa.
Rửa một lúc lâu mới xong.
Đại Sinh dắt các em chơi trong sân suốt cả buổi chiều, cho đến khi trời tối ăn cơm tắm rửa xong xuôi mà cha vẫn chưa về.
Thẩm Mỹ Khiết đắp chăn cho bọn trẻ, tắt đèn rồi về phòng ngồi, lòng cô rối như tơ vò, vừa ngồi xuống không lâu đã nghe thấy tiếng mở cửa, cô đứng dậy đẩy cửa ra thấy Triệu Nguyên từ ngoài sân đi vào.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh bỏ mũ quân trang ra, trên đầu lấm tấm mồ hôi, bèn nói: “Nước ở trong nồi, anh đi tắm trước đi.”
Cô vào phòng lấy quần áo cho anh.
Triệu Nguyên vừa cúi đầu đã thấy sắc mặt cô tái nhợt, anh không vội đi tắm ngay mà hỏi: “Cơ thể không thoải mái à?”
Thẩm Mỹ Khiết lắc đầu với anh: “Không ạ, anh mau đi tắm đi.” Nói xong cô đẩy anh đi tắm.
Hôm nay chắc anh bận rộn cả ngày rồi, bình thường trời lạnh thế này cũng chẳng thấy anh đổ mồ hôi bao giờ.
“Cha về rồi ạ?” Đại Sinh nghe thấy giọng cha liền từ trong phòng chạy ra, nhìn quanh một vòng không thấy người đâu.
“Về rồi con, đang tắm đấy, đợi cha tắm xong mẹ bảo cha qua thăm con.” Thẩm Mỹ Khiết thấy Đại Sinh chưa kịp khoác áo bông đã chạy ra ngoài bèn vội vàng kéo cậu bé về phòng.
Đại Sinh có chút không muốn về, ngước mắt nhìn cô.
“Ngoan, bị lạnh là phải đi tiêm đấy.” Thẩm Mỹ Khiết đắp chăn cho Thiết Đầu, bảo cậu bé nằm yên.
Đại Sinh suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
Thẩm Mỹ Khiết đi đến cửa phòng tắm nói với Triệu Nguyên một câu là Đại Sinh muốn gặp anh, bảo anh tắm xong qua thăm con một chút, nói xong cô quay về phòng.
Triệu Nguyên tắm xong đẩy cửa phòng ra đã thấy cô đang cúi đầu ngồi trên giường.
Thẩm Mỹ Khiết nghe tiếng đẩy cửa, nhìn Triệu Nguyên, đợi anh đi đến bên giường ngồi xuống cô mới ngẩng đầu nhìn anh.
Cả buổi chiều nay cô đã suy nghĩ rất nhiều, chắc chắn là như cô nghĩ rồi, cốt truyện gốc đang tự điều chỉnh.
Triệu Nguyên thấy cô nhìn mình, lông mày nhíu c.h.ặ.t, sắc mặt không chút huyết sắc.
Nghĩ đến việc tối nay kể từ khi cô về đã có chút bất thường, anh đặt chiếc khăn trên tay sang một bên, hỏi: “Đang nghĩ gì thế?”
Thẩm Mỹ Khiết nghe Triệu Nguyên hỏi, hốc mắt chợt cay cay, cả người tựa vào lòng anh, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy eo anh.
Cô đang nghĩ xem làm thế nào mới có thể không c.h.ế.t được.
Tác giả có lời muốn nói: Lần này để mọi người chờ quá lâu rồi, mọi người muốn đền bù gì đây, ngại quá. Triệu Nguyên đợi một lát không thấy người trong lòng có động tĩnh gì, nhưng bàn tay đang ôm eo anh lại càng siết c.h.ặ.t hơn.
Anh dùng hai tay đỡ eo cô, bế cô ngồi lên đùi mình, hai người đối mặt nhau, ánh mắt giao nhau.
“Sao không nói gì thế?” Triệu Nguyên nhẹ giọng hỏi.
Thẩm Mỹ Khiết chống hai tay lên vai anh, nhìn người trước mặt, suy nghĩ một chút rồi lên tiếng: “Nhà ăn của trường hôm nay bị sập rồi.”
Cô vừa dứt lời, bàn tay đang đỡ eo cô liền siết lại.
“Chỉ là tay hơi trầy xước chút thôi ạ.” Thẩm Mỹ Khiết thấy ánh mắt anh dừng trên người mình bèn chủ động lên tiếng, đưa bàn tay hơi trầy xước ra trước mặt anh.
Vết trầy xước trên tay này là lúc sau cô cùng Tào Viên đi sơ tán học sinh trong nhà ăn mới bị.
Lúc ở trường cô không phát hiện ra vết thương này, mãi sau khi về nấu cơm mới thấy.
Triệu Nguyên kéo tay cô lại, nhìn vết trầy xước trong lòng bàn tay cô, vết thương không lớn, chỉ có một mảng nhỏ.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh buông tay cô ra, bộ dạng như muốn đứng dậy bèn nói: “Vết thương em xử lý rồi.”
