Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 227
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:31
Thìa vừa cho vào miệng, cậu bé đã để lộ hàm răng trắng sữa cười với anh trai.
Đại Sinh vốn đang không cảm xúc cũng lộ ra nụ cười, hai đứa nhỏ người một miếng ta một miếng cùng nhau ăn cơm.
Thẩm Mỹ Khiết đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình của Đại Sinh và Thiết Đầu, nhớ đến chuyện Triệu Nguyên kể hai đứa gây gổ hồi sáng, cô mỉm cười nhìn hai đứa.
Cảm xúc của trẻ con đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Sau bữa cơm, Triệu Nguyên vừa đứng dậy định dọn bát đũa, tay còn chưa chạm vào bát, Thẩm Mỹ Khiết bên cạnh đã lập tức đứng lên nói: “Để em.”
Cô nói xong liền thu dọn bát đũa trên bàn bưng vào bếp.
Triệu Nguyên nhìn Thẩm Mỹ Khiết bỗng dưng nhiệt tình bất thường kể từ lúc bắt đầu ăn cơm, chân mày nhướng lên, bưng nốt số bát đũa còn lại trên bàn theo sau cô.
Thẩm Mỹ Khiết bỏ bát đũa vào nồi, từ khi cô đi làm giáo viên ở trường, cơm nước và bát đũa trong nhà cơ bản đều do Triệu Nguyên lo liệu.
Cô bỏ bát đũa vào nồi, định đổ nước vào rửa, Triệu Nguyên phía sau đã nhận lấy xơ mướp từ tay cô để rửa bát đũa.
“Để em rửa cho, anh ra trông Thiết Đầu bọn nó đi.” Thẩm Mỹ Khiết vươn tay định lấy cái xơ mướp trong tay anh.
Triệu Nguyên đi sang một bên bệ bếp, rửa bát đũa trong nồi, hỏi: “Có chuyện gì muốn nói với anh à?”
Thẩm Mỹ Khiết vẻ mặt ngạc nhiên nhìn Triệu Nguyên bên cạnh, sao anh biết được hay vậy?
Triệu Nguyên thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô, khóe môi cong lên, tiếp tục rửa bát, đợi cô mở lời.
“Không phải trước đây anh nói lúc nghỉ ngơi sẽ đưa em đi mua lương thực ở thành phố sao, khi nào chúng mình đi thế?” Thẩm Mỹ Khiết đứng cạnh Triệu Nguyên hỏi.
Giờ thời gian không còn nhiều, sớm mua lương thực về thì cô mới yên tâm được, lương thực mua về rồi cô mới có thể đổi lương thực trong không gian ra trộn cùng với số mua được.
Lương thực không mua về thì cô không thể lấy lương thực trong không gian ra được, việc đổi lương thực trong không gian cần điểm tinh lực, cô không thể đổi quá nhiều một lúc, chỉ có thể từ từ từng chút một.
Những việc này đều cần thời gian, giờ gấp nhất chính là đi mua lương thực.
“Ngày mai.” Triệu Nguyên cất bát đũa đã rửa sạch vào tủ bát.
“Hôm nay đi luôn đi anh.” Thẩm Mỹ Khiết nghe anh bảo ngày mai mới đi, có chút sốt ruột nói.
Ngày mai đi nếu không xếp hàng được thì không biết phải đợi đến bao giờ mới đi lần nữa, hôm nay đi nếu không xếp hàng được thì ngày mai chúng mình lại đi tiếp.
Triệu Nguyên thấy cô vẻ mặt nôn nóng muốn đi, lau khô nước trên tay, hỏi: “Đi nổi không?” Nói xong anh nhìn cô không chớp mắt.
Sáng nay hai người ở trên giường, cô cứ thút thít kêu đau lưng đau chân, bảo anh nhẹ tay chút.
Thẩm Mỹ Khiết nghe cái giọng kéo dài của anh, cùng cái nhướng mày đó, mặt đỏ bừng lên, tối qua và sáng nay anh nháo cô dữ dội, giờ lưng và chân cô vẫn còn hơi mỏi, nhưng đi bộ thì vẫn không thành vấn đề.
“Đi nổi mà.” Thẩm Mỹ Khiết nói xong, lườm anh một cái, đừng có mà coi thường người ta.
“Ngày mai đi, hôm nay nghỉ ngơi cho khỏe đã.” Triệu Nguyên nói xong đi đến trước mặt cô, vươn tay định xoa mắt cô.
Xoa đôi mắt đang lườm anh của cô, nhớ đến đêm qua anh ôm cô trước gương, cô đỏ mặt cứ luôn miệng xin tha bảo anh dừng lại, thấy anh không dừng liền quay đầu trợn mắt c.ắ.n anh.
“Triệu Nguyên, đi đi anh, em đi nổi mà. Ngày mai em hẹn với Ôn Tĩnh rồi, phải sang chỗ cô ấy nữa.” Thẩm Mỹ Khiết ngẩng đầu nói.
Cô thực tế không có hẹn với Ôn Tĩnh vào ngày mai, nhưng để mua được lương thực sớm, cô đành phải nói dối.
Cô nói xong Triệu Nguyên không lên tiếng, chỉ là mượn cớ dùng tay nhẹ nhàng ma sát đôi mắt cô, hơi ngứa, cô quay mặt đi không cho anh xoa.
Đợi một lát, anh vẫn không chịu đồng ý, cô nghĩ ngợi một hồi, tiến lên ôm lấy eo anh, ngẩng đầu nhìn anh.
“Triệu Nguyên à.....” Thẩm Mỹ Khiết dùng giọng ngọt xớt gọi anh.
Cô vừa gọi xong, người trong lòng đang ma sát mắt cô bỗng khựng lại, cúi đầu ghé sát tai cô nói một câu.
Anh vừa dứt lời, nụ cười trên mặt cô cứng đờ, kinh ngạc nhìn anh.
“Anh thật không biết xấu hổ.” Sau khi phản ứng lại, mặt cô như bốc hỏa.
Anh thế mà lại muốn cô giúp anh cái đó, cô mới không thèm, dùng tay đã là giới hạn của cô rồi.
Triệu Nguyên nghe thấy cô bảo không biết xấu hổ, không những không giận mà còn cười, thỉnh thoảng còn hôn lên mặt cô.
Thẩm Mỹ Khiết nói xong thấy anh cứ cười đợi cô trả lời, liền đẩy anh ra nói: “Không.”
Cô nói xong, Triệu Nguyên ừ một tiếng, tiếp tục dọn dẹp nhà bếp, làm như thể cô không đồng ý cũng chẳng sao.
Người này đúng thật là......
Cô phát hiện ra kể từ khi hai người xảy ra quan hệ, Triệu Nguyên đối với chuyện này vô cùng nhiệt tình.
Cô đứng sau lưng nhìn Triệu Nguyên bận rộn công việc, nghĩ đến lương thực trong nhà, lỡ mất hôm nay, mai đi nếu không xếp hàng được nữa thì lần sau chẳng biết đến bao giờ.
Cô đi đến phía sau Triệu Nguyên, vươn tay chọc chọc lưng anh: “Dùng tay có được không?”
Cô nói xong người trước mặt vẫn không dừng động tác, thấy anh không thèm để ý đến mình, cô dừng động tác chọc lưng anh, đi vòng ra trước mặt, ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh nhìn xem.” Thẩm Mỹ Khiết bảo anh nhìn môi mình, môi cô đến giờ vẫn còn hơi sưng đây này.
“Đợi sau này khỏi hẳn rồi mới làm có được không?” Thẩm Mỹ Khiết giả vờ bộ dạng đáng thương, sau này là khi nào còn chưa biết, cứ lo qua được chuyện trước mắt này đã.
Tầm mắt Triệu Nguyên rơi trên đôi môi đỏ mọng hơi sưng của cô, ừ một tiếng.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh đồng ý, cười nói: “Anh mau dọn đi, em đi lấy tiền.” Nói xong định chạy ra khỏi bếp.
Người còn chưa đi tới cửa bếp đã bị Triệu Nguyên gọi lại, lòng cô thắt lại, lẽ nào anh hối hận rồi? Cô quay lại nhìn người phía sau.
Triệu Nguyên: “Đại Sinh bọn nó thì không dắt theo nữa, nhờ dì Quyên trông giúp.”
Họ đi mua lương thực mà dắt theo bọn trẻ thì mất thời gian lắm.
Cô còn tưởng anh định nói chuyện gì, hóa ra là chuyện này, cô hôm nay vốn cũng không định dắt bọn trẻ đi theo, một là thời gian không còn sớm, hai là lần này đi mua rất nhiều lương thực, dắt theo bọn trẻ không tiện.
“Để em dắt Đại Sinh bọn nó sang chỗ dì Quyên, nói với dì một tiếng.” Thẩm Mỹ Khiết nói xong đi ra phòng khách, thấy Đại Sinh bọn nó đang chơi ở sân.
Cô vẫy vẫy tay gọi Đại Sinh đang chơi vui vẻ ở sân lại, kể sự việc cho Đại Sinh nghe một lượt.
Cô nói xong thấy Đại Sinh không nói lời nào, đôi tay nhỏ đan vào nhau, cũng không thèm nhìn cô.
