Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 229
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:31
“Không vào khoang tàu đâu.” Hai người lên tàu, cô thấy Triệu Nguyên định đi về phía khoang tàu, liền kéo anh đi vào một căn phòng riêng rồi đóng cửa lại.
Hành động của họ trên bờ vừa nãy làm cho người trên tàu cứ hễ thấy họ là lại thỉnh thoảng liếc nhìn.
Triệu Nguyên bị cô kéo vào phòng, cửa vừa đóng, cô liền buông tay anh ra, ngồi xuống ghế rồi ngước mắt nhìn anh, bảo anh qua đó ngồi.
Triệu Nguyên đứng im không nhúc nhích.
“Anh không ngồi à?” Thấy anh đứng im, Thẩm Mỹ Khiết hỏi.
Con tàu này còn phải chạy một đoạn đường dài đấy, anh cứ đứng như vậy, đêm qua anh đã tốn bao nhiêu sức lực rồi.
Triệu Nguyên thấy vẻ mặt ngạc nhiên của cô, trong mắt xẹt qua ý cười, ngồi xuống bên cạnh cô.
Thẩm Mỹ Khiết đợi Triệu Nguyên ngồi xuống, lập tức lên tiếng: “Lát nữa tới nơi, chúng mình đi trạm lương thực xếp hàng mua lương thực, chia nhau ra xếp hàng nhé.”
Lần trước cô đi mua lương thực cùng dì Quyên, gạo và mì là xếp hàng riêng để mua, nếu muốn mua cả hai thì phải xếp hàng xong cái này rồi mới xếp tiếp cái kia.
“Nói chuyện với anh mà, anh đi mở cửa làm gì thế?” Cô nói xong, thấy anh mở cửa nhìn sắc trời bên ngoài.
Triệu Nguyên nhìn sắc trời bên ngoài một lúc, đôi mắt hơi nheo lại, đóng cửa lại rồi trầm giọng nói: “Chiều nay khả năng sẽ có mưa.”
“Chiều nay có mưa á?” Thẩm Mỹ Khiết lặp lại lời anh, giờ bên ngoài trời đang nắng gắt, chiều lại có mưa? Cô có chút không dám tin.
Triệu Nguyên gật gật đầu, quay lại chỗ ngồi xuống.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh không giống như đang nói đùa, nghĩ đến việc anh đã thực hiện nhiệm vụ trong đội bao nhiêu năm nay, chắc hẳn đối với thời tiết có chút hiểu biết, chiều nay có mưa chắc là thật.
Lúc này cô chỉ lo chuyện trời mưa thì lương thực phải làm sao, liền hỏi một câu rất ngớ ngẩn.
“Anh có biết khoảng lúc nào thì mưa không?”
Cô dứt lời, trong phòng bỗng im lặng.
Một lát sau, trong phòng vang lên ba chữ “không biết”.
Triệu Nguyên cũng không ngờ cô lại hỏi như vậy, anh chỉ có thể dựa vào thời tiết để phán đoán đại khái thời tiết sắp tới, chứ cụ thể đến thời gian thì không được.
Thẩm Mỹ Khiết nghe anh bảo không biết mới phản ứng lại mình vừa hỏi cái gì, trên mặt xẹt qua một tia ngượng ngùng.
Anh cũng chẳng phải đài dự báo thời tiết, sao mà biết được dự báo thời tiết vào một thời điểm cụ thể nào đó cơ chứ.
“Lát nữa lên bờ chúng mình đi thẳng tới trạm lương thực luôn.” Cô vội vàng chuyển chủ đề.
Triệu Nguyên thấy cô cúi đầu không nhìn mình, tuy không nói gì nhưng khóe môi cong lên, tầm mắt luôn dừng trên người cô.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, tàu cập bến, hai người đi thẳng tới trạm lương thực, vừa đến nơi đã thấy trước cửa xếp một hàng dài.
Cô vừa định đi xếp hàng thì thấy Triệu Nguyên nắm lấy tay mình nói: “Đừng xếp nữa, bán hết rồi.”
“Bán hết rồi á?” Thẩm Mỹ Khiết vẻ mặt nghi hoặc nhìn Triệu Nguyên, mọi người đều đang xếp hàng mà, anh nhìn ra chỗ nào là bán hết lương thực rồi.
Triệu Nguyên bảo cô nhìn người đàn ông trung niên đang đi từ trong trạm lương thực ra, anh vừa ngước mắt đã thấy trên tay người đó xách một tấm ván gỗ, trên đó viết chữ “đã bán hết”.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn theo hướng Triệu Nguyên chỉ, thấy người đàn ông đó cầm một tấm ván gỗ, trên đó hình như có viết chữ thật, người đó đi ra cửa hô một câu “bán hết rồi”, đặt tấm ván gỗ ở cửa rồi đi vào trong nhà.
Thẩm Mỹ Khiết: “......”
Cứ thế là bán hết rồi sao? Cô đến hai lần rồi, lần nào cũng chẳng mua được gì, không mua được lương thực thì sau này họ ăn bằng cái gì? Trong không gian cô có lương thực cũng chẳng lấy ra được.
Nghĩ đến đây, trên mặt cô đầy vẻ u sầu, vai cũng thõng xuống.
“Ngày mai lại đến.” Triệu Nguyên thấy cô không vui liền nói.
“Ngày mai mà đến vẫn không mua được thì sao?” Thẩm Mỹ Khiết ngẩng đầu nhìn Triệu Nguyên, cô đã đến hai lần rồi, chưa lần nào mua được cả.
Triệu Nguyên: “Lần sau lại đến.”
Thẩm Mỹ Khiết: “......”
Sau này lương thực khan hiếm, lương thực chỉ ngày càng khó mua hơn thôi, cô đúng là không nên hỏi anh làm gì.
Cô đang suy nghĩ thì thấy Triệu Nguyên đi lên phía trước.
“Anh đi đâu thế?” Thẩm Mỹ Khiết hỏi.
Triệu Nguyên: “Cửa hàng bách hóa.”
Trong nhà chẳng thiếu thứ gì, anh đi cửa hàng bách hóa mua cái gì chứ? Thẩm Mỹ Khiết còn chưa kịp hỏi ra miệng đã bị anh dắt đi về phía trước.
Hai người tới cửa hàng bách hóa, Triệu Nguyên trực tiếp dắt cô đến quầy bán vải, bảo cô chọn màu mình thích.
“Phiếu vải phát rồi à anh?” Thẩm Mỹ Khiết không chọn vải mà quay sang hỏi Triệu Nguyên bên cạnh.
Triệu Nguyên gật đầu, bảo cô mau chọn màu mình thích đi, từ khi đến căn cứ cô vẫn chưa may bộ quần áo nào mới.
“Em có quần áo mặc rồi, không cần mua đâu.” Thẩm Mỹ Khiết nói thật, quần áo của nguyên chủ nhiều lắm, chứa đầy một tủ luôn, cô không cần may, Đại Sinh bọn nó đang tuổi ăn tuổi lớn, may quần áo cho bọn nó mới là việc chính.
Triệu Nguyên thấy cô không muốn lấy, liền nói với nhân viên bán hàng: “Lấy màu xanh lam kia đi.”
“Không cần lấy đâu ạ.” Thẩm Mỹ Khiết vội vàng lên tiếng, bảo nhân viên cất đi, cô thực sự không cần may.
Nhân viên bán hàng nhìn hai người, vừa định cất vải đi thì thấy người đàn ông đã đưa tiền và phiếu vải ra trước mặt mình, cô ta vội vàng nhận lấy rồi đưa vải cho anh.
Thẩm Mỹ Khiết thấy Triệu Nguyên mua rồi, có chút đau đầu nhìn anh, anh mua rồi cô cũng chẳng biết may, bảo anh tự cầm vải, cô đi sang một bên mua cho Đại Sinh bọn nó ít đồ ăn vặt.
Nghĩ đến Đại Sinh thích ăn kẹo, Cẩu Đản thích ăn bánh quy, cô mỗi loại mua một cân.
Thẩm Mỹ Khiết nhận lấy đồ đã gói xong từ nhân viên, nói với Triệu Nguyên bên cạnh: “Đi thôi anh.”
Hai người bước ra khỏi cửa hàng bách hóa, trời bên ngoài đã âm u hẳn lại, chẳng còn một chút nắng nào, cô ngước mắt nhìn Triệu Nguyên bên cạnh, mưa thật rồi.
“Đi mau thôi.” Triệu Nguyên dắt cô nhanh chân đi về phía bến tàu.
Hai người đi được nửa đường thì mưa bắt đầu rơi, đi tới bến tàu đứng dưới cái lán lớn chuyên dụng.
Thẩm Mỹ Khiết vươn tay lau nước mưa trên mặt, liếc nhìn người mình, trên người không bị ướt.
Mưa bên ngoài lán càng lúc càng to, trên đỉnh lán nước đọng lại không ít.
“Đoàn trưởng Triệu, tàu hôm nay không chạy được nữa rồi, tôi đưa anh và vợ sang nhà khách nhé.” Anh lính gác bến tàu đi tới bên cạnh Triệu Nguyên nói.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy tàu không chạy được, lập tức nhìn sang Triệu Nguyên bên cạnh, tàu không chạy được, bọn họ không về được thì Đại Sinh bọn nó phải làm sao?
Cô vừa định mở lời thì người đứng bên cạnh Triệu Nguyên đã bung ô dắt họ đi về phía nhà khách.
