Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 233
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:32
Thẩm Mỹ Khiết nhìn vết bùn trên quần Triệu Nguyên mà khóe miệng giật giật, trời mưa thế này giặt quần áo rất khó khô.
Vừa vào nhà, Thẩm Mỹ Khiết nói với Triệu Nguyên bên cạnh: "Anh trông con đi, em đi đun nước."
Hiện tại cô cần uống nhiều nước trắng, trong nhà cũng không có t.h.u.ố.c cảm, đi bệnh viện thì bệnh viện cũng chẳng có t.h.u.ố.c gì kê cho cô cả.
Thời đại này, nhà nào có người cảm mạo nhiễm lạnh đều bảo uống nhiều nước, cô đi đun nước cũng có thể sưởi ấm được một chút.
Cô vừa nói xong định rút tay ra thì miệng Thiết Đầu đã há ra chuẩn bị khóc, cô ngẩng đầu nhìn Triệu Nguyên, không biết phải làm sao.
Triệu Nguyên thấy Thiết Đầu nắm c.h.ặ.t t.a.y cô không buông, liền nói với người đang đứng đó: "Em đi đun nước đi, anh bế Thiết Đầu đứng bên cạnh."
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu, cũng chỉ có thể làm thế. Cô đi vào bếp đun nước, Triệu Nguyên bế Thiết Đầu đứng trước bệ bếp, Đại Sinh và Cẩu Đản chen chúc trong bếp chơi đùa.
Mãi cho đến trước giờ ăn trưa, cô cứ hết chén nước nóng này đến chén nước nóng khác mà uống.
"Em đi ngủ một lát." Thẩm Mỹ Khiết ăn được hai miếng thì không ăn nổi nữa, cả buổi sáng uống bao nhiêu nước, dạ dày căng tức, cô muốn lên giường nằm một lát.
Triệu Nguyên gật đầu, thấy cô đứng dậy cũng đứng dậy theo sau, Thiết Đầu đang ngồi ở chỗ cũng tụt xuống ghế đi vào trong phòng, Đại Sinh và Cẩu Đản cũng đi theo.
Thẩm Mỹ Khiết quay người nhìn một chuỗi người phía sau, dở khóc dở cười.
Triệu Nguyên đi đến trước mặt cô, tháo giày cho cô, đắp chăn lên người cô, rồi lại đứng dậy lấy thêm một chiếc chăn trong tủ đè lên.
"Ngủ đi!" Triệu Nguyên đắp chăn kín kẽ cho cô rồi nói.
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu, đợi anh và các con ra ngoài đóng cửa lại mới nhắm mắt, không lâu sau đã chìm vào giấc nồng.
Lúc mở mắt ra lần nữa, cô chỉ thấy tinh thần sảng khoái, quay đầu lại đã thấy Triệu Nguyên nằm bên cạnh, nhìn ánh nắng chiếu qua cửa sổ vào phòng.
Nhất thời cô có chút ngơ ngác, bây giờ là buổi sáng hay buổi chiều?
Cô chưa kịp nghĩ lâu thì thấy Triệu Nguyên mở mắt, nhìn cô vài giây rồi đưa tay sờ đầu cô: "Vẫn thấy không khỏe à?"
Thẩm Mỹ Khiết lắc đầu, lên tiếng: "Khỏi rồi."
Không biết là do tác dụng của nước trắng hay do ngủ một giấc mà đầu không đau, mũi không nghẹt nữa.
Triệu Nguyên nghe lời cô nói, lại thấy giọng không còn khàn như trước, liền bảo: "Đội có việc, anh đi trước, chiều tan học anh đi đón em và các con."
Thẩm Mỹ Khiết nghe anh nói thì hơi sững lại, cô thật sự đã ngủ một mạch từ chiều qua đến tận sáng nay.
Triệu Nguyên thấy cô ngồi trên giường không phản ứng gì liền gọi một tiếng.
"Được, anh mau đi đến đội đi." Thẩm Mỹ Khiết hoàn hồn vội vàng nói.
Sau khi Triệu Nguyên đi, cô dắt con đi vệ sinh cá nhân, khóa cửa đi ra ngoài.
Thiết Đầu vòng đôi tay nhỏ ôm cổ mẹ, gục đầu lên vai cô ôm thật c.h.ặ.t. Từ tối qua đến giờ Thiết Đầu cứ quấn quýt bên cô, không rời nửa bước.
Cô vừa ra khỏi cửa đã thấy Mỹ Khiết (vương ôn tĩnh) đi ra từ nhà dì Quyên, bên cạnh còn có Viễn Quốc đứng đó.
Họ thật sự đã làm hòa rồi sao?
"Anh đừng có đi theo tôi." Vương Ôn Tĩnh mặt không cảm xúc nói với người bên cạnh, bảo anh mau đến đội đi, cô không cần đưa đón.
Diệp Viễn Quốc cúi đầu nhìn cô không lên tiếng, vẫn đứng cạnh cô không nhúc nhích.
Vương Ôn Tĩnh thấy anh không đi, cứ khăng khăng muốn đưa mình đi, liền sa sầm mặt lại. Cô không cần anh đưa, cô bây giờ muốn bình tâm suy nghĩ lại chuyện giữa họ.
Thẩm Mỹ Khiết dắt con đi nhanh đến gần họ thì cất tiếng gọi: "Ôn Tĩnh."
"Chị Mỹ Khiết." Vương Ôn Tĩnh nghe thấy tiếng chị Mỹ Khiết thì quay đầu lại, thấy đúng là chị Mỹ Khiết thật thì trên mặt hiện lên nụ cười, đi đến bên cạnh cô.
Cô vừa cử động, Viễn Quốc bên cạnh cũng đi theo, cùng đứng bên cạnh Thẩm Mỹ Khiết.
"Tôi đi cùng chị Mỹ Khiết là được rồi, không cần anh đưa." Vương Ôn Tĩnh thấy anh đi theo, giọng điệu có chút không vui nói, nói xong chân bước về phía trước, vừa đi được một bước thì chân trượt đi một cái, người nghiêng hẳn sang bên.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn Ôn Tĩnh lao người về phía trước thì giật mình, vội vàng bế Thiết Đầu xông lên đỡ cô. Tay cô còn chưa chạm vào Ôn Tĩnh thì Viễn Quốc bên cạnh đã nhanh tay đỡ lấy cô ấy.
Vương Ôn Tĩnh đứng vững lại, tim vẫn còn đập thình thịch, thấy mặt chị Mỹ Khiết hơi tái vì sợ hãi, biết là cô bị dọa rồi, vội vàng lên tiếng: "Chị Mỹ Khiết, em không sao, vừa nãy bước hụt thôi."
"Ôn Tĩnh, em cứ để Viễn Quốc đỡ đi, trời vừa mưa xong, đường trơn lắm." Thẩm Mỹ Khiết nhìn Ôn Tĩnh bảo Viễn Quốc buông tay ra thì vội vàng can ngăn.
Trong bụng cô ấy còn có đứa bé, đất cát toàn bùn thế này, nếu mà ngã thì không phải chuyện đùa đâu.
Vương Ôn Tĩnh nghe lời chị Mỹ Khiết, nhìn đống bùn loãng trên đất, không còn bảo người bên cạnh buông tay nữa.
Diệp Viễn Quốc thấy thái độ Ôn Tĩnh dịu xuống thì vội vàng đỡ lấy cô.
"Không còn sớm nữa, chúng ta mau đi thôi." Thẩm Mỹ Khiết bế Thiết Đầu trong lòng, dắt Đại Sinh đi phía trước.
Sáu người không ai nói câu nào, cùng đi về phía trường học.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn khuôn mặt không cảm xúc của Ôn Tĩnh, lại nhìn Viễn Quốc bên cạnh. Ôn Tĩnh bây giờ tuy đã quay về nhưng hình như vẫn chưa tha thứ cho Viễn Quốc.
Thái độ đối với Viễn Quốc cũng không còn nhiệt tình như trước, hai người bây giờ như đổi vị trí cho nhau, người chủ động đã trở thành Viễn Quốc.
Thẩm Mỹ Khiết bế Thiết Đầu, lại nhìn hai người họ một lần nữa, nén ý định muốn hỏi Ôn Tĩnh xuống, đợi Viễn Quốc đi rồi hẵng nói.
Đến trường học, Diệp Viễn Quốc không yên tâm nhất định phải đưa người vào tận lớp, dặn dò: "Bên ngoài toàn bùn thôi, em đừng có ra ngoài nhé, tan học anh đến đón em về, cứ ở trong lớp đợi anh."
Thẩm Mỹ Khiết đứng một bên nhìn dáng vẻ lo lắng cho Ôn Tĩnh của Diệp Viễn Quốc, trên mặt hiện lên nụ cười. Xem ra lời Viễn Quốc nói trước đây trong lòng chỉ có mình Ôn Tĩnh chắc là thật.
Vương Ôn Tĩnh nghe anh nói nhưng không trả lời, cô không trả lời thì người trước mặt cứ nắm tay không buông.
"Biết rồi." Vương Ôn Tĩnh nói xong, bảo anh buông tay rồi quay người đi thẳng vào văn phòng.
Diệp Viễn Quốc nhìn vợ vào lớp mới nói với chị Mỹ Khiết đứng bên cạnh: "Chị Mỹ Khiết, Ôn Tĩnh ở trường còn phiền chị để ý hộ em một chút."
"Yên tâm đi, mau đến đội đi, không đi nữa là muộn đấy." Thẩm Mỹ Khiết cười gật đầu, Viễn Quốc không nói cô cũng sẽ để ý chăm sóc Ôn Tĩnh.
