Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 242
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:33
"Ăn thức ăn đi." Triệu Nguyên thấy cô không ăn thức ăn, đưa tay gắp cho cô.
Từ khi cô từ bệnh viện về sắc mặt đã không đúng, chắc là bị chuyện của Viễn Quốc làm cho sợ hãi rồi.
"Đủ rồi, buổi tối em không đói lắm, ăn không vô." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh gắp một đũa rồi còn định gắp tiếp, liền đẩy bát ra xa một chút.
Triệu Nguyên nghe cô nói ăn không vô thì nhíu mày, liếc nhìn cô một cái.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh không nói gì, trên mặt lộ ra nụ cười, đưa tay gắp thức ăn cho anh: "Anh ăn nhiều vào."
Anh vừa ăn xong thức ăn là cô lại gắp cho, mãi đến khi anh ăn xong mới thôi.
Sau bữa cơm, Triệu Nguyên đưa bọn trẻ đi tắm, cô thì rửa bát.
Thiết Đầu bị cha dắt vào trong, cái thân nhỏ cứ quay ngược lại, miệng hừ hừ muốn chơi với mẹ.
Cậu bé còn chưa kịp nói chuyện đã bị cha bế vào bồn rửa mặt, đặt vào chậu tắm để tắm rửa.
Vừa chạm vào nước, cậu bé lập tức quẳng mẹ ra sau đầu, vỗ nước tung tóe trong chậu tắm.
Cô thu dọn bát đũa trên bàn, bưng bát cơm vào bếp, đặt bát vào nồi rồi nhìn cái bát trong tay mà thẩn thờ.
Triệu Nguyên bế Thiết Đầu tóc vẫn còn hơi ướt từ nhà vệ sinh ra, liền thấy cô đang đứng bất động trong bếp.
Anh đặt Thiết Đầu trong lòng vào phòng, định vào bếp tìm cô, vừa ra khỏi cửa đã thấy cô cầm quần áo đi tắm.
Thẩm Mỹ Khiết tắm xong, ngồi trên giường đợi Triệu Nguyên vào.
Triệu Nguyên vừa vào đã thấy cô nhìn chằm chằm vào mình, đi đến bên giường vén chăn lên, vừa ngồi xuống định lên tiếng thì cô đã nhào vào lòng anh, ôm c.h.ặ.t lấy anh.
Triệu Nguyên ôm người trong lòng, khẽ hỏi: "Sao vậy?"
Anh nói chuyện, cô ngẩng đầu lên, tay chống lên vai Triệu Nguyên, nhìn kỹ anh, giây tiếp theo cúi đầu hôn lên môi anh, tay đi cởi quần áo trên người anh.
Động tác của cô có chút gấp gáp, cúc áo của anh nhiều, cởi hai cái đã mất hết kiên nhẫn, liền dùng tay giật mạnh.
Giật chưa được mấy cái, tay đã bị Triệu Nguyên kéo ra, người bị anh đẩy ra.
"Từ bệnh viện về đã thấy không bình thường rồi, sao vậy?" Triệu Nguyên cúi đầu đưa tay vén lọn tóc trên mặt cô ra sau tai, khẽ hỏi.
Thẩm Mỹ Khiết nghe lời Triệu Nguyên nói, ngẩng đầu nhìn anh, đầu ngón tay đang nắm lấy áo anh trở nên trắng bệch: "Sau này anh có thể đừng đi làm nhiệm vụ nữa không?"
Triệu Nguyên nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của cô: "Hôm nay chuyện của Viễn Quốc làm em sợ à?"
Thẩm Mỹ Khiết "ừm" một tiếng, hôm nay chuyện của Viễn Quốc thật sự làm cô sợ rồi, cô sợ một ngày nào đó Triệu Nguyên cũng sẽ như vậy, hễ nghĩ đến cảnh tượng đó là tim cô lại thắt lại.
"Em sợ một ngày nào đó anh cũng nằm trong bệnh viện giống như Viễn Quốc." Cô nói xong thì cả người nhào vào lòng Triệu Nguyên, tay ôm lấy thắt lưng anh.
Triệu Nguyên ngẩn ra, hóa ra sự khác thường hôm nay của cô là vì lý do này, trong lòng trào dâng một dòng nước ấm, tay vòng qua eo cô, đưa tay vuốt ve lưng cô.
"Đừng sợ, anh sẽ bảo vệ tốt bản thân, chuyện của Viễn Quốc là một t.a.i n.ạ.n thôi." Triệu Nguyên nói bên tai cô.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy từ tai nạn, tay cô run lên, những điều cô sợ hãi chính là bao gồm cả tai nạn, không ai biết ngày mai và t.a.i n.ạ.n cái nào đến trước, hôm nay là Viễn Quốc, ngày mai thì sao.
Triệu Nguyên vừa dứt lời đã nhận thấy cô trong lòng đang run rẩy, biết cô đang lo lắng, liền nâng cô lên, hai người đối mắt nhau: "Mấy năm nay không được yên ổn, cấp trên giao nhiệm vụ gì thì phải đi thực hiện, đợi thêm vài năm nữa."
Đợi vài năm nữa, anh sẽ đề đạt với cấp trên chuyện lui về sau.
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu, cô cũng biết bây giờ bảo anh không đi làm nhiệm vụ là không thực tế, nhưng trong lòng cô vẫn ôm một tia hy vọng không nhịn được mà nói ra.
Triệu Nguyên thấy sắc mặt cô vẫn còn trắng bệch, liền cúi đầu hôn lên trán cô, anh vừa hôn xong thì người đã bị cô đẩy ngã xuống giường, cô cúi đầu hôn lên.
Đêm nay cô nồng nhiệt bất thường, cứ quấn lấy anh đòi hỏi, mãi đến nửa đêm mới dừng lại.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Mỹ Khiết mở mắt ra thì Triệu Nguyên ở bên cạnh đã biến mất, cô lấy t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i từ trong không gian ra, do dự không biết nên uống hay không.
Tối qua vì chuyện của Viễn Quốc, nghĩ đến việc Triệu Nguyên trước đó nói muốn có một đứa con gái, cô đầu óc nóng lên cứ quấn lấy Triệu Nguyên, muốn sinh cho anh một đứa con, bây giờ tỉnh táo lại, lý trí bảo cô nên uống, do dự một hồi lâu.
Cô đứng dậy mặc quần áo, đẩy cửa ra cũng không thấy bóng dáng Triệu Nguyên đâu, bọn trẻ cũng không có ở đó, người đâu hết rồi, chẳng lẽ đều đang ngủ sao.
Đi đến trước cửa phòng Đại Sinh thì nghe thấy tiếng cười của Đại Sinh và Thiết Đầu truyền ra từ trong phòng, vừa đẩy cửa vào đã thấy Triệu Nguyên đang mặc quần áo cho Thiết Đầu, Cẩu Đản dùng bàn tay nhỏ sờ sờ chân Thiết Đầu, Thiết Đầu cười đến nỗi cái thân nhỏ run bần bật.
"Mẹ." Thiết Đầu vừa thấy cô liền rút chân ra khỏi tay anh trai, vặn vẹo thân mình muốn thoát khỏi tay cha.
Thiết Đầu vặn vẹo rất mạnh trong tay cha, áo len bị mắc kẹt trên đầu cậu bé không kéo xuống được.
"Để em." Thẩm Mỹ Khiết đi đến bên cạnh Triệu Nguyên đưa tay nhận lấy áo len, mặc lại cho Thiết Đầu, rồi nói tiếp "Anh mặc cho Cẩu Đản đi."
Cẩu Đản mặc quần áo chậm, mùa hè mặc cái áo ba lỗ còn chậm hơn người khác, quần áo mùa đông nhiều, cậu bé động tác chậm dễ bị lạnh.
Cô mặc quần áo cho Thiết Đầu xong, vừa bế cậu bé vào lòng định đi giày cho cậu bé thì cảm thấy mặt nóng lên, Thiết Đầu đã hôn lên.
Hôn xong cậu bé dùng bàn tay nhỏ ôm lấy cổ cô, gọi mẹ.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn Thiết Đầu trong lòng, cười gõ gõ vào đầu cậu bé, đi giày cho cậu bé xong thì để cậu bé xuống đất tự đi.
Triệu Nguyên ở một bên nhìn hai mẹ con họ tương tác qua lại, hắng giọng một cái.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy tiếng ho của Triệu Nguyên, quay đầu nhìn anh: "Cổ họng không thoải mái à?"
Tối qua cô cứ quấn lấy anh, hai người cũng không đắp chăn, chắc anh không bị lạnh chứ.
Triệu Nguyên nhìn dáng vẻ đó của cô, lại hắng giọng một cái: "Cổ họng hơi ngứa, hôm nay ở căn cứ có việc, phải về rất muộn, không đi đón em và bọn trẻ được."
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu, cùng anh đưa bọn trẻ vào nhà vệ sinh rửa mặt đ.á.n.h răng.
Triệu Nguyên đưa họ đến cổng trường rồi vội vàng đến đơn vị.
Thẩm Mỹ Khiết đưa bọn trẻ vào lớp, quay về văn phòng thì Ngưu Ái Yến đi tới: "Ôn Tĩnh hôm nay xin nghỉ à?"
Tào Viên đang lau bàn, lắc đầu, cô ấy không biết.
"Cô Thẩm? Ôn Tĩnh xin nghỉ à?" Ngưu Ái Yến thấy Thẩm Mỹ Khiết không để ý đến mình, nụ cười trên mặt hơi gượng gạo.
