Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 257
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:36
Vừa đối chiếu xong đã phát hiện trong danh sách đăng ký của lớp mình không có tên ba đứa đó.
"Năm nay lớp mình cũng có nhiều học sinh không đến lắm." Ôn Tĩnh nói đến đây thì thở dài một tiếng, những đứa trẻ không đến đó đều là do phụ huynh trong nhà không cho đi học nữa.
Hỏi ra mới biết đều bảo trong nhà không có tiền, con cái không có tiền đi học, trước đây trường còn cung cấp cơm thì họ còn kiên trì được, giờ không những không cung cấp cơm mà mỗi tháng còn bắt họ nộp mười cân lương thực làm tiền ăn trưa cho lũ trẻ, nên đều bỏ ý định cho con cái đi học rồi.
Vương Ôn Tĩnh nói rõ nguyên nhân cho chị Mỹ Khiết nghe, rồi nghe thấy chị Mỹ Khiết thở dài, liền chống bàn đứng dậy khuyên nhủ.
"Chị không sao đâu, em ngồi xuống đi, chị mang sách đến lớp phát cho lũ trẻ đây." Thẩm Mỹ Khiết nén sự khác lạ trong lòng, ôm chồng sách trong tay đi về phía lớp học.
Nạn đói sau này ngày càng nghiêm trọng, e là sau này sẽ còn ngày càng nhiều học sinh bỏ học, dùng lời thông thường của họ mà nói thì chính là, cơm còn không có mà ăn thì lấy đâu ra tâm trí làm chuyện khác nữa.
Cô lại không kìm được thở dài một tiếng, ôm chồng sách đi phát cho lũ trẻ.
Trưa ăn cơm xong, chiều lên lớp cho lũ trẻ, dạy cũng không nhiều, ngày đầu tiên đi học tâm trí lũ trẻ vẫn chưa thu lại được.
Những ngày tiếp theo cứ thế trôi qua, lương thực ở hợp tác xã cung ứng trong căn cứ bắt đầu khan hiếm, sau khi lĩnh hết phần lương thực cung ứng hàng tháng của mỗi người thì không còn dư lương thực để bán nữa.
Ngày Ôn Tĩnh sinh con đúng vào ngày đầu tiên nghỉ hè của trường học, buổi trưa cảm thấy bụng khó chịu, hơi đau, không lâu sau bên dưới thấy nóng.
Bụng truyền đến từng cơn đau thắt, giống như có thứ gì đó từ giữa đùi chảy xuống, cô sắp sinh rồi sao?
"Mẹ ơi, hình như con sắp sinh rồi." Ôn Tĩnh ôm bụng có chút hoảng hốt gọi mẹ đang đảo chăn ngoài sân.
Ngô Quyên nghe thấy Ôn Tĩnh sắp sinh, tay run lên làm chăn rơi xuống đất, vội vàng đi vào gian chính đỡ lấy Ôn Tĩnh bảo cô ấy bám vào bàn.
Ngô Quyên gọi lão Vương, lão Vương đang ăn cơm nghe thấy liền vội vàng nói: "Bà cứ đỡ nó ra trước đi, tôi vào phòng đẩy xe ra."
Ngô Quyên nghe xong vội vàng quay lại, trước khi vào cửa hít một hơi thật sâu để bản thân bình tĩnh lại, bà không được hoảng, vào phòng đã thấy Ôn Tĩnh đang nghiến răng bám vào bàn.
"Mẹ ơi, bao giờ xe mới đến ạ?" Vương Ôn Tĩnh cảm thấy bụng mình ngày càng đau, không kìm được mà rên rỉ thành tiếng, sao lại đau thế này, tay bám c.h.ặ.t vào bàn, đầu ngón tay trắng bệch.
Ngô Quyên thấy Ôn Tĩnh đau đến mức đó, liền từ phía sau đỡ lấy Ôn Tĩnh, như vậy cô ấy sẽ dễ chịu hơn một chút, bớt đau hơn: "Chú Vương của con sắp đến rồi, cố nhịn thêm một lát, lát nữa mình sẽ đi bệnh viện, mẹ con mình ra ngoài đợi chú Vương."
Ôn Tĩnh gồng mình mượn sức của mẹ đứng dậy, từng bước từng bước đi ra cửa.
Ngô Quyên nghe thấy tiếng xe đẩy truyền đến từ ngoài cửa, là lão Vương đến rồi, liền vội vàng đỡ Ôn Tĩnh đi ra ngoài.
Lão Vương vừa thấy họ ra liền giúp một tay đỡ người lên xe.
"Mẹ ơi, bao giờ mình mới đến bệnh viện ạ." Ôn Tĩnh đưa tay nắm lấy tay mẹ khóc lóc hỏi.
Cô đau quá, cô sắp không nhịn nổi nữa rồi.
"Ông Vương ơi, có thể đẩy nhanh hơn một chút được không?" Ngô Quyên lo lắng nói với lão Vương đang đẩy xe, nhìn Ôn Tĩnh như vậy, lòng bà như thắt lại.
"Không nhanh hơn được nữa đâu, nhanh quá lại bị xóc." Ông cũng muốn nhanh, nhưng không dám, đường xá gập ghềnh thế này, đẩy nhanh quá vợ của Viễn Quốc sẽ không chịu nổi mất.
Chiếc xe đẩy đẩy được mười mấy phút, mấy người họ mới đến được bệnh viện.
Vừa đến bệnh viện, Ngô Quyên bảo Ôn Tĩnh nằm đó, rồi cầm cái túi đã chuẩn bị sẵn chạy vào trong viện gọi người, không lâu sau, ba bác sĩ khiêng Ôn Tĩnh vào bệnh viện, y tá đưa người vào một phòng khám, đặt người lên giường, hai bác sĩ nữ đợi sẵn bên cạnh tiến lên kiểm tra.
Ngô Quyên đứng ngoài cửa nghe tiếng kêu của Ôn Tĩnh, hai tay chắp lại cầu xin các vị thần linh phù hộ cho Ôn Tĩnh bình an sinh con.
Cứ thế vật lộn đến sáng sớm hôm sau, Ôn Tĩnh mới sinh được hai đứa trẻ.
Lúc đó Viễn Quốc đang đi cùng chị Mỹ Khiết và mọi người đến trạm lương thực trên thành phố để mua lương thực.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn dòng người xếp hàng phía trước, hôm qua họ vừa đến trạm lương thực thì lương thực đã bán hết từ sớm, mấy người đành phải ở lại thành phố một đêm, trời còn chưa sáng đã vội vàng đến xếp hàng.
Giờ lương thực ngày càng khan hiếm, mỗi người từ trước đây mỗi gia đình có thể mua hai mươi cân, đến giờ chỉ có thể mua mười cân.
Ba người xếp hàng mãi mới mua được mười cân lương thực, rồi quay về.
"Viễn Quốc, anh sao thế?" Thẩm Mỹ Khiết đi theo sau Triệu Nguyên vài bước, thấy Viễn Quốc có chút hồn siêu phách lạc tụt lại phía sau.
"Từ đêm qua đến giờ cứ thấy tâm thần không yên." Diệp Viễn Quốc trả lời.
Anh nửa đêm cứ trằn trọc mãi không sao ngủ được.
Thẩm Mỹ Khiết nghe anh nói tâm thần không yên, đoán chừng anh chắc là lo lắng cho Ôn Tĩnh, Ôn Tĩnh sắp sinh rồi, vốn dĩ chuyến đi mua lương thực này đáng lẽ là dì Quyên cùng đi với họ, nhưng sợ Mỹ Khiết đến lúc đó sinh mà không có người chăm sóc nên đã để Viễn Quốc đi theo.
"Sắp về đến nhà rồi, về đến nhà là ổn thôi." Thẩm Mỹ Khiết an ủi, đợi Viễn Quốc đuổi kịp bước chân của họ, mấy người lên thuyền quay về.
Thuyền vừa cập bến, trên bờ cũng không thấy bóng dáng dì Quyên đâu, bình thường chỉ cần Viễn Quốc đi ra ngoài với họ, lúc về cơ bản đều thấy dì Quyên đợi ở bến, hôm nay sao lại không thấy, Thẩm Mỹ Khiết còn chưa kịp suy nghĩ kĩ thì mấy người đã đi về nhà.
Còn chưa đi đến cửa, dọc đường đã gặp Hàn Hoa.
Thẩm Mỹ Khiết nghe xong kinh ngạc nhìn Hàn Hoa, Ôn Tĩnh sinh rồi, còn là long phụng t.h.a.i nữa.
Cô còn chưa kịp mở lời thì Viễn Quốc bên cạnh đã ba chân bốn cẳng chạy thẳng đến bệnh viện, cô và Triệu Nguyên cũng theo sát phía sau rảo bước đi về phía bệnh viện.
Mấy người vừa đến bệnh viện hỏi y tá số phòng của Ôn Tĩnh, còn chưa đến cửa đã nghe thấy tiếng cười của dì Quyên và mẹ Ôn Tĩnh, xen lẫn trong đó là tiếng của chú Diệp.
Diệp Viễn Quốc đẩy cửa nhìn Ôn Tĩnh đang nằm trên giường bệnh, vội bước đến trước mặt cô ấy, đưa tay nắm c.h.ặ.t lấy tay cô ấy, hốc mắt đỏ hoe.
Thẩm Mỹ Khiết và Triệu Nguyên đi vào phòng, nhìn đôi vợ chồng bên giường, không tiến lên làm phiền họ.
"Mỹ Khiết, hai cháu về rồi à." Ngô Quyên thấy Mỹ Khiết và đoàn trưởng Triệu đến, vội vàng chào hỏi bảo họ lại xem em bé.
Ngô Quyên dẫn hai người đi tới một chiếc giường bên cạnh, trên giường nằm hai đứa bé nhỏ xíu, khuôn mặt lộ ra đỏ hồng, da dẻ hơi nhăn nheo. Nhắm mắt ngủ rất ngon.
