Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 262
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:37
Cô đưa chân khẽ đá vào chân anh, nhắc lại: "Em đói rồi."
Triệu Nguyên thấy cô đỏ hoe mắt, dáng vẻ đầy ủy khuất bảo đói, liếc nhìn cô một cái. Nghĩ đến lúc nãy anh bảo ăn thì cô nhất quyết không ăn, anh liền kéo chăn xoay lưng về phía cô nằm xuống.
Thẩm Mỹ Khiết: "..."
Anh ngủ rồi sao? Anh ngủ thật à?
Thẩm Mỹ Khiết ngồi trên giường nhìn cái bóng lưng của anh, không thể tin nổi đưa tay đẩy đẩy anh, nhưng người nằm trên giường vẫn không có phản ứng gì.
Anh giở trò này với cô sao, không ăn thì thôi! Thẩm Mỹ Khiết kéo chăn nằm xuống giường, cũng quay lưng về phía anh, còn hậm hực giật mạnh cái chăn một cái.
Nằm chưa được bao lâu, bụng cô cứ kêu lên từng hồi. Trưa nay cô vốn đã không ăn được bao nhiêu, chiều lại còn tốn bao nhiêu sức lực làm hô hấp nhân tạo cho Đại Sinh, giờ đói đến mức cồn cào.
Nghĩ đến món dưa chuột trộn tối nay Triệu Nguyên làm, cô nuốt nước miếng ực một cái, xoay người nhích về phía Triệu Nguyên, áp sát người vào lưng anh, ghé sát tai anh gọi: "Triệu Nguyên."
Người trên giường vẫn bất động.
Thẩm Mỹ Khiết: "..."
Không thèm để ý đến cô luôn? Có giỏi thì đừng thèm để ý nữa xem.
Cô đè nửa người lên người anh, tay quàng qua cổ anh: "Đồng chí Triệu ơi, vợ của anh sắp c.h.ế.t đói rồi đây này."
Triệu Nguyên nghe thấy hai chữ "vợ" từ miệng cô, khẽ liếc cô một cái, thấy cô như đang ăn vạ, cứ rúc rúc đầu vào bên mặt mình, trong mắt anh thoáng qua ý cười. Cô đúng là học được bài của Thiết Đầu rồi đấy.
"Đồng chí Triệu..." Thẩm Mỹ Khiết gọi một hồi thấy anh vẫn không có động tĩnh gì, liền dùng giọng mũi lầm bầm bên tai anh, cứ thế mà quấy rầy anh.
"Lão Triệu, anh mà còn không dậy thì đừng trách tôi đấy." Dù cô có bày trò gì thì Triệu Nguyên vẫn nằm im, Thẩm Mỹ Khiết ngẩng đầu khỏi mặt anh, hầm hầm nhìn anh.
Triệu Nguyên nghe thấy hai chữ "Lão Triệu", trái tim khẽ rung động. Anh bất giác nghĩ đến cảnh tượng mấy chục năm sau, cô gọi anh là Lão Triệu, còn anh gọi cô là bà lão. Nhìn dáng vẻ tức giận phồng má của cô, anh nén nụ cười đang chực trào nơi khóe miệng, "ừm" một tiếng với tông giọng trầm ấm, chờ xem cô định làm gì tiếp theo.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh cứ như "lợn c.h.ế.t không sợ nước sôi", tức mình đưa tay vén áo anh lên, cúi xuống c.ắ.n nhẹ vào một điểm trước n.g.ự.c anh, dùng răng day day để trừng phạt tội anh không chịu đi làm đồ ăn cho cô.
Triệu Nguyên không ngờ cô lại giở trò này, khẽ hừ nhẹ một tiếng.
Thẩm Mỹ Khiết nhớ lại trước đây anh đã đối xử với mình thế nào, liền bắt chước y hệt. Chưa làm được mấy cái, người bên dưới đã đưa tay kéo cô lên, lật người định đè cô xuống dưới.
"Đói lắm, không có sức đâu." Thẩm Mỹ Khiết lăn sang một bên, nằm bẹp trên giường ra vẻ kiệt sức.
Triệu Nguyên: "..."
Anh nhìn cái người đang nằm lăn ra rên rỉ đòi ăn, hít một hơi thật sâu, vén chăn đứng dậy đi về phía nhà bếp.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh thật sự đi làm đồ ăn cho mình, hất cái chăn anh vừa trùm lên đầu mình ra, chống tay xuống giường gọi với theo.
"Em muốn ăn dưa chuột đập." Buổi tối ăn cái này không bị béo.
Lời vừa dứt, cô thấy tay anh đang định mở cửa khựng lại, dừng lại vài giây rồi mới kéo cửa đi ra bếp.
Thẩm Mỹ Khiết nằm trên giường mỉm cười nhìn bóng lưng Triệu Nguyên, chờ anh làm đồ ăn cho mình. Vui mừng chưa được bao lâu, trán cô đã lấm tấm một lớp mồ hôi.
Thời tiết nóng nực thế này, cô nằm trên giường còn đổ mồ hôi, nghĩ đến cảnh Triệu Nguyên phải vào bếp nấu nướng chắc chắn sẽ mướt mồ hôi, trong lòng cô thấy hơi áy náy. Lúc tối anh bảo cô ăn cô lại không ăn, nghĩ vậy cô liền bò dậy đi về phía nhà bếp.
Vừa đến cửa bếp, cô đã thấy anh đang xắn tay áo cắt dưa chuột, động tác dứt khoát nhanh nhẹn, trông cực kỳ đẹp mắt.
Cô nhẹ nhàng đi đến sau lưng anh. Nhớ lại mấy cuốn sách mình từng đọc, lúc này có phải nên trao cho anh một cái ôm từ phía sau đầy tình cảm không nhỉ?
Triệu Nguyên đã nghe thấy tiếng chân cô từ trước khi cô vào bếp. Thấy cô đứng ở cửa không nhúc nhích, anh cũng không quay lại nhìn, cứ thế chờ cô đi tới.
Thấy cô đi đến sau lưng rồi im lặng, anh bỏ dưa chuột đã cắt xong vào đĩa, định xoay người lại thì một đôi tay đã quấn lấy thắt lưng anh, cơ thể cô áp sát vào lưng anh.
"Vất vả cho đồng chí Triệu rồi." Thẩm Mỹ Khiết ôm c.h.ặ.t eo anh, cười nói.
Triệu Nguyên nghe cô gọi mình là đồng chí Triệu với giọng điệu ngọt xớt, cái miệng nhỏ cứ đóng mở liên tục.
Triệu Nguyên hỏi lại: "Đồng chí Triệu?"
Anh phát hiện ra hễ lúc nào cô cần nhờ vả chuyện gì là lại gọi anh là đồng chí Triệu.
Thẩm Mỹ Khiết cười "ừm" một tiếng. Thời đại này, vợ chồng thường hay gọi nhau là đồng chí, nhưng bình thường cô thích gọi thẳng tên Triệu Nguyên, rất ít khi gọi là đồng chí Triệu.
Cô luôn cảm thấy gọi đồng chí nghe không được thân mật cho lắm.
"Đồng chí Triệu xong chưa thế?" Thẩm Mỹ Khiết nhìn đĩa dưa chuột anh đang nêm gia vị, nuốt nước miếng, cô thèm quá rồi.
Triệu Nguyên trộn xong dưa chuột, múc bát mì vò trong nồi ra.
Thấy anh múc xong, Thẩm Mỹ Khiết định đưa tay ra bưng, nhưng chưa kịp chạm vào bát đã bị anh ngăn lại, cả người cô bị anh ép sát vào bệ bếp.
Cô ngẩn người trước hành động của anh, nhìn Triệu Nguyên trước mặt, nhất thời quên cả nói chuyện.
"Gọi anh là gì cơ?" Triệu Nguyên nhìn cái miệng nhỏ đang hơi há ra của cô, cúi đầu hôn nhẹ lên khóe môi cô.
"Đồng chí Triệu..." Thẩm Mỹ Khiết vừa mở miệng, môi anh đã áp sát vào môi cô. Cô đỏ bừng mặt, đưa tay đẩy anh ra, cái anh này thật là, không thể đợi cô ăn no rồi tính sao?
Triệu Nguyên không nghe thấy câu trả lời mình mong muốn, liền ngậm lấy môi cô, không để cô nói tiếp.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh hôn ngày càng mãnh liệt, như thể không hài lòng với câu trả lời này, vậy anh muốn nghe cô gọi là gì?
Chẳng lẽ là Triệu Nguyên? Bình thường cô gọi Triệu Nguyên anh cũng đâu có nhiệt tình lắm.
Trong lúc cô đang suy nghĩ mấy giây đó, anh khẽ c.ắ.n vào môi cô một cái, thúc giục cô mau nói.
"Triệu Nguyên?" Thẩm Mỹ Khiết hơi thở gấp gọi tên anh. Cô vừa gọi xong, người anh càng áp sát vào cô hơn.
Triệu Nguyên: "Nghĩ tiếp đi."
"Anh cứ hôn em thế này, em không nghĩ ra được đâu." Thẩm Mỹ Khiết đưa tay đẩy mặt anh ra, anh cứ hôn mãi thì cô làm gì còn tâm trí mà nghĩ.
"Để em ăn xong rồi nghĩ được không." Cô thật sự đói lắm rồi, cố ý để anh nghe tiếng bụng mình đang kêu.
"Sau này buổi tối còn dám nhịn cơm nữa không?" Triệu Nguyên thấy cô đang vội ăn, liếc nhìn bát mì vò đang bốc khói nghi ngút bên cạnh, vẫn chưa chịu thả cô ra.
