Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 267

Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:38

Hai người mua đồ xong rồi cùng nhau đi về.

"Lúc nào rảnh cháu sẽ sang thăm Ôn Tĩnh và mấy đứa nhỏ." Thẩm Mỹ Khiết đứng ở cửa chào tạm biệt dì Quyên.

Ngô Quyên cười gật đầu, đợi cô vào sân rồi mới khép cửa lại.

Trong sân và trong nhà đều im ắng lạ thường. Cô cất chai rượu xong, lật lại mớ rau dại đang phơi trong sân, rồi về phòng ngủ trưa một lát.

Đến tối, cô lấy bắp cải muối từ trong hũ ra xào với ớt, Cẩu Đản trong bếp bị mùi cay sặc cho ho sù sụ.

Cô bảo thế nào Cẩu Đản cũng không chịu ra ngoài, cứ quẩn quanh bên cạnh, Thẩm Mỹ Khiết mỉm cười xoa đầu cậu bé.

Bữa tối vẫn chỉ có mấy chị em và mấy đứa nhỏ ăn với nhau, trên bàn ăn khá yên tĩnh. Thẩm Mỹ Khiết thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho Đại Sinh và các con. Thấy Thẩm Đông Lợi không chịu gắp thức ăn, cô phải nhắc vài câu cậu mới chịu động đũa. Sau bữa ăn, cô tắm rửa cho bọn trẻ, rồi mình cũng đi tắm qua một chút. Khi trở về phòng, vừa định vén chăn lên thì nghe tiếng đẩy cửa.

Cô cứ tưởng là Thiết Đầu, vừa ngẩng lên đã thấy Triệu Nguyên xuất hiện ở cửa.

"Chẳng phải anh bảo tối nay về muộn sao?" Thẩm Mỹ Khiết nhìn đồng hồ, mới có hơn bảy giờ một chút.

"Nghĩ đến em và các con nên anh về sớm." Triệu Nguyên lấy quần áo sạch đi tắm.

Thẩm Mỹ Khiết ngẩn người trước câu nói của anh. Nghĩ đến cô và con sao? Đây là lần đầu tiên anh nói nhớ cô, trong lòng bỗng thấy vui lạ kỳ, chỉ muốn lăn lộn trên giường cho bõ sướng.

Đến khi cô định thần lại thì Triệu Nguyên đã đi tắm rồi.

Triệu Nguyên tắm xong liền qua phòng bọn trẻ xem một lượt. Thấy Đại Sinh và mấy đứa đã ngủ say, anh đắp lại chăn cho chúng rồi mới quay về phòng mình.

Anh vừa đẩy cửa vào đã thấy người trên giường đang lăn lộn hết từ bên này sang bên kia.

"Chuyện gì mà vui thế?" Triệu Nguyên đi đến cạnh giường, thấy cô đang cười ngớ ngẩn, liền ra hiệu bảo cô nhích sang một bên.

"Em có vui gì đâu, anh nhìn nhầm rồi đấy." Thẩm Mỹ Khiết hắng giọng một tiếng, thu lại nụ cười trên mặt, lăn người sang một bên.

Triệu Nguyên liếc cô một cái, không thèm tranh luận.

"Lão Triệu." Thẩm Mỹ Khiết nằm sấp trên giường nhìn Triệu Nguyên đang lật giở cuốn sách, nhớ đến chuyện Thẩm Đông Lợi nói, cô bèn lên tiếng gọi bằng giọng nịnh nọt.

Triệu Nguyên nghe tiếng "Lão Triệu" kéo dài âm cuối của cô, thắt lưng bỗng thấy tê rần, anh rời mắt khỏi cuốn sách nhìn sang cô.

"Em có chuyện này muốn nói với anh." Thẩm Mỹ Khiết chống tay lên giường nhích lại gần anh.

Triệu Nguyên "ừm" một tiếng, bảo cô cứ nói.

"Chiều nay Đông Lợi nói mẹ bị ngã một trận, đứa nhỏ cũng bị sốt, đi bệnh viện tốn kém lắm, tiền trong nhà chẳng còn mấy, lương thực cũng thiếu. Em định lúc Đông Lợi về sẽ cho cậu ấy ít lương thực mang theo." Thẩm Mỹ Khiết không vòng vo với Triệu Nguyên mà nói thẳng luôn.

Chắc hẳn Triệu Nguyên đã sớm đoán được lý do Thẩm Đông Lợi đến rồi, cô cứ nói thẳng với anh cho xong chuyện, vừa đỡ tốn công vừa đỡ mất thời gian.

Triệu Nguyên hỏi: "Mẹ bị ngã lúc nào, giờ còn nằm viện không?"

"Bị ngã cách đây một thời gian rồi, giờ đã xuất viện, bác sĩ bảo cứ nằm nghỉ ngơi tẩm bổ là khỏe." Thẩm Mỹ Khiết kể những gì mình biết.

"Mẹ bị ngã mà mình không về thăm được, lúc Đông Lợi về em cứ đưa thêm nhiều lương thực cho cậu ấy mang theo, ở quê giờ khó mua lương thực lắm." Triệu Nguyên nghe xong liền đặt cuốn sách xuống bàn.

Thẩm Mỹ Khiết nghe Triệu Nguyên nói vậy thì trong lòng đã rõ.

Cô đang thầm tính toán xem nên đưa bao nhiêu lương thực cho nhà mẹ Thẩm. Đang định nằm xuống thì thấy Triệu Nguyên đang hí hoáy chỉnh chiếc đồng hồ của cô.

Thời buổi thiếu thốn lương thực thế này, cô vừa mở miệng xin lương thực cho nhà ngoại mà Triệu Nguyên chẳng hề nhíu mày lấy một cái, lại còn bảo đưa thêm. Nếu là nhà khác chắc hai vợ chồng đã cãi nhau to rồi.

Cô thấy mình ngày càng yêu anh hơn rồi thì phải làm sao bây giờ.

"Lão Triệu." Thẩm Mỹ Khiết đột nhiên gọi.

Cô vừa dứt lời, anh đã quay đầu lại. Cô ngồi bật dậy, chồm tới trước mặt anh, hôn "chụt" một cái lên mặt anh.

"Thưởng cho anh đấy." Thẩm Mỹ Khiết nói xong liền rời môi khỏi mặt anh.

"Thưởng sao?" Triệu Nguyên nghe cô nói vậy, liếc nhìn cô một cái, hỏi lại.

Thẩm Mỹ Khiết gật đầu: "Chẳng lẽ không phải là thưởng sao?" Cô vừa gật đầu xong đã thấy anh đặt chiếc đồng hồ xuống, giây tiếp theo anh vươn tay ra kéo cô lại.

Cả người cô nằm gọn trong lòng anh, đôi tay bị anh nắm c.h.ặ.t.

"Đông Lợi đang ở đây, anh nghiêm chỉnh chút đi." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh buông tay cô ra, chuyển sang ôm eo định nhấc bổng cô lên, liền hiểu ngay anh muốn làm gì. Cô vội vàng gạt tay anh ra, nhanh ch.óng lăn ra xa.

Nếu họ làm chuyện đó mà bị Đông Lợi nghe thấy tiếng thì... Nghĩ đến cảnh tượng đó, cô chỉ muốn tìm cái lỗ nào mà chui xuống cho rồi.

Lời tác giả: Các tiên nữ ơi, cầu sưu tầm truyện mới nhé, đến 650 lượt mình sẽ dốc toàn lực để các bạn vui vẻ nào, xông lên thôi, yêu mọi người, moah moah.

Cô hắng giọng một tiếng rồi thoát khỏi vòng tay Triệu Nguyên, ngồi sang một bên.

"Khoai lang khô trong nhà còn chín bao, em định đưa Đông Lợi hai bao, thêm một bao gạo nữa, anh thấy thế nào?" Thẩm Mỹ Khiết nói xong liền nhìn Triệu Nguyên chờ phản hồi.

Gia đình mẹ Thẩm đông người, nếu đưa ít quá, họ ăn vài ngày là hết lương thực thì chắc chắn lại phải đến nữa. Chi bằng một lần đưa nhiều chút để họ cầm cự được một thời gian dài.

Nhưng số lương thực cô muốn đưa tính ra cũng không hề nhỏ, nói xong cô thấy hơi hồi hộp, không biết Triệu Nguyên có chê nhiều quá không.

"Đưa thêm cho mẹ hai trăm đồng nữa đi." Triệu Nguyên nghe xong, nghĩ đến chuyện cô nói mẹ vẫn đang nằm liệt giường, đứa nhỏ cũng vừa xuất viện, đúng là lúc cần tiêu tiền.

"Tiền thì không cần đưa đâu." Thẩm Mỹ Khiết thấy Triệu Nguyên còn định đưa thêm hai trăm đồng nữa thì kinh ngạc nhìn anh. Cô không ngờ anh lại hào phóng đến vậy, vì số lương thực kia tính ra đã khá nhiều rồi.

Thật ra cô định lúc Đông Lợi đi sẽ tự lấy một trăm đồng tiền lương của mình cho cậu ấy, để cậu ấy về mua thêm lương thực. Số lương thực này nhìn thì nhiều nhưng nếu ăn lâu dài thì vẫn không đủ.

"Bảo Đông Lợi lúc nào rảnh thì ra trạm lương thực trên huyện mà xem, mua thêm ít lương thực tích trữ, sau này chưa biết tình hình sẽ thế nào đâu." Triệu Nguyên quay sang thấy cô ngồi hơi xa nên bảo cô nhích lại gần.

Thẩm Mỹ Khiết nghe anh nói mà sững sờ, không ngờ hai người lại có cùng suy nghĩ như vậy.

"Ngủ thôi." Triệu Nguyên kéo cô lại sát mép giường, không cho cô cơ hội nói thêm gì nữa, trực tiếp với tay tắt đèn.

Thẩm Mỹ Khiết nằm trong chăn, rúc vào lòng anh, khẽ đ.ấ.m anh một cái, cô còn chưa nói hết chuyện mà.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.