Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 269
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:38
Thẩm Mỹ Khiết: "..."
Nếu anh đi tiễn thì bao gạo cô định lấy thêm cho em trai sẽ không có cách nào lấy ra được.
"Không cần anh tiễn đâu, đoạn đường này ngắn ngủn, em với Đông Lợi đi bộ tí là tới nơi thôi, anh mau ra đơn vị đi." Thẩm Mỹ Khiết trực tiếp từ chối.
Thấy cô khăng khăng không cho mình đi tiễn, Triệu Nguyên khẽ rủ mắt, nói: "Vậy anh đi trước đây." Nói rồi anh cầm ô che lên đi ra ngoài.
"Đi đường cẩn thận nhé." Thẩm Mỹ Khiết nhìn anh sải bước ra khỏi sân, chờ anh đi khuất mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi Thẩm Đông Lợi thu dọn xong đồ đạc, cô đẩy chiếc xe mượn được ra, bảo Đông Lợi đẩy lương thực lên.
Hai người đi ra đến cổng, Thẩm Mỹ Khiết quay đầu nhìn mấy đứa nhỏ đang chơi trong sân, rồi khép cửa lại từ bên ngoài.
Thẩm Mỹ Khiết đi sau Thẩm Đông Lợi hướng về phía bến tàu. Đông Lợi đẩy xe, còn cô che ô cho cậu.
Hai người vừa đến nơi được một lúc thì đã thấy bóng dáng con tàu thấp thoáng xuất hiện trên mặt biển.
Mọi người trên bờ thấy tàu đến thì nhộn nhịp hẳn lên, có người vẫy tay chào từ sớm, có người khum tay trước miệng hét to về phía con tàu.
Con tàu từ từ cập bến, khi còn cách bờ vài mét, mọi người xung quanh đều chen lấn xô đẩy về phía trước. Trên tàu cũng có rất nhiều người ùa ra bám vào lan can hét vọng xuống bờ.
"Đông Lợi, lát nữa tàu dừng, em cứ vác lương thực lên trước, chị cầm túi cho." Thẩm Mỹ Khiết dặn dò Đông Lợi, cô đặt chiếc xe đẩy sang một bên, bảo Đông Lợi bê bao lương thực xuống.
"Anh rể?" Thẩm Đông Lợi vừa nghe chị nói xong thì thấy cách đó không xa có một bóng dáng rất quen thuộc, trông giống anh rể nhưng nhìn không rõ lắm. Cậu chớp chớp mắt nhìn kỹ lại, chắc chắn đó là anh rể thật, liền giơ tay vẫy vẫy.
Thẩm Mỹ Khiết nghe Đông Lợi gọi thì giật mình, quay lại nhìn, đúng là Triệu Nguyên đang đi về phía họ.
Sao anh lại đến đây? Cô cúi đầu nhìn bao lương thực trên xe đẩy, thôi hỏng rồi.
Trước đó cô chỉ nói với Triệu Nguyên là cho nhà ngoại hai bao khoai lang khô và một bao gạo, số đó đã gửi bưu điện hết rồi. Giờ bao gạo trên xe này là do cô lấy từ không gian ra.
Lát nữa Triệu Nguyên thấy bao gạo này, cô biết giải thích thế nào đây?
Bao gạo dư ra trong nhà, về nhà cô phải mau ch.óng cất đi mới được.
Trong lúc cô đang cuống cuồng tìm cái cớ thì Triệu Nguyên đã đi đến trước mặt.
Anh đi đến trước hai chị em, nhìn bao gạo trước mặt, chỉ liếc qua một cái rồi thu lại tầm mắt ngay.
"Anh rể." Thẩm Đông Lợi chào.
"Chẳng phải anh ra đơn vị sao? Sao lại ra đây?" Thẩm Mỹ Khiết cố giữ bình tĩnh hỏi.
"Em quên lấy tiền này." Triệu Nguyên lấy số tiền trong túi ra đưa cho cô.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn số tiền trong tay anh mà trợn tròn mắt. Đây là số tiền lẻ cô chuẩn bị cho Thẩm Đông Lợi mua vé tàu và ăn uống dọc đường.
Lúc Triệu Nguyên đi, cô quên không lấy lại, thế mà lại quên bẵng đi mất.
Cô nặn ra một nụ cười, nhận lấy tiền từ tay Triệu Nguyên rồi đưa cho Thẩm Đông Lợi, dặn: "Tiền này em cầm lấy mà mua đồ ăn dọc đường. Tiền trong túi xách thì đừng có lôi ra, dọc đường đông người phức tạp lắm."
Thẩm Đông Lợi nhìn số tiền trong tay chị mà lắc đầu không nhận. Hôm qua chị đã cho cậu hai trăm đồng rồi, cậu không thể lấy thêm nữa.
"Cầm lấy đi, tàu đến rồi." Thẩm Mỹ Khiết thấy cậu không nhận, cũng không muốn kỳ kèo thêm, liền nhét luôn vào tay cậu bảo cầm chắc lấy.
Tàu vừa cập bến, Triệu Nguyên liền vác bao lương thực nặng hơn trăm cân lên vai, sải bước lên tàu.
"Anh rể, anh chờ em với." Thẩm Đông Lợi thấy anh rể vác bao lương thực mà đi thoăn thoắt, liền rảo bước đuổi theo. Cả hai cùng nhau lên tàu.
Ba người cùng lên tàu. Đợi họ đặt bao lương thực xuống xong, cô đưa chiếc túi xách cho Thẩm Đông Lợi, dặn cậu cầm cho chắc, trong đó có nhiều tiền lắm, nhất định phải giữ cẩn thận.
"Chị, anh rể, hai người về đi ạ, tàu sắp chạy rồi." Thẩm Đông Lợi nghe tiếng gọi loa trên tàu, liền bảo anh chị xuống tàu.
"Đi đường chú ý an toàn nhé, về đến nhà nhớ viết thư hoặc đ.á.n.h điện báo cho anh chị biết." Thẩm Mỹ Khiết thấy tâm trạng cậu bỗng chùng xuống, nhưng vì thời gian không còn nhiều nên cô không hỏi kỹ, chỉ dặn đi dặn lại mọi chuyện một lần nữa. Cậu bây giờ đang mang theo cả lương thực lẫn tiền, nếu bị ai nhắm trúng thì gay go to.
Thẩm Đông Lợi gật đầu lia lịa, bảo chị cứ yên tâm.
Thẩm Mỹ Khiết và Triệu Nguyên xuống tàu chưa lâu thì tàu nhổ neo chạy. Họ đứng trên bờ vẫy tay chào Thẩm Đông Lợi, mãi đến khi không còn thấy bóng dáng cậu nữa mới hạ tay xuống.
"Anh mau ra đơn vị đi, em về nhà đây." Thẩm Mỹ Khiết giục anh khẩn trương quay lại đơn vị, cô cũng phải về rồi, Đại Sinh và các con đang đợi ở nhà.
Triệu Nguyên gật đầu, hai người đi đến ngã rẽ thì tách ra.
Cô còn chưa đi đến cửa nhà dì Quyên đã nghe thấy tiếng cười của mấy đứa nhỏ. Đại Sinh và mấy đứa đang ở nhà dì Quyên sao?
Cô đi đến cửa nhà dì Quyên, thấy Đại Sinh dắt Cẩu Đản và Thiết Đầu đang chơi ở trong sân.
"Mỹ Khiết, vào đây đi em, Ôn Tĩnh vừa mới nhắc em đấy." Ngô Quyên thấy Mỹ Khiết đứng ở cửa liền gọi cô vào.
Thẩm Mỹ Khiết mỉm cười bước vào sân nhà dì Quyên, từ lúc Ôn Tĩnh sinh con cô vẫn chưa được gặp em bé.
Ngô Quyên dẫn Mỹ Khiết vào nhà, vừa đến cửa đã nghe thấy tiếng trẻ con khóc ở bên trong.
Lời tác giả: Đoạn lặp vài trăm chữ sẽ được thay thế sau nửa tiếng, yêu mọi người, moah moah.
Ngô Quyên đẩy cửa phòng ra, tiếng trẻ con khóc càng rõ mồn một bên tai hai người.
Hai đứa bé đang nằm trên giường. Ôn Tĩnh đầu quấn khăn, đang luống cuống định bế đứa trẻ đang khóc lên.
"Mẹ, chị Mỹ Khiết." Ôn Tĩnh nghe tiếng mở cửa, ngẩng lên thấy hai người đang đi vào phòng.
Ngô Quyên thấy Ôn Tĩnh luống cuống nên vội vàng chạy lại giúp một tay.
Thẩm Mỹ Khiết không có kinh nghiệm chăm sóc trẻ sơ sinh nên không dám lại gần giúp, chỉ đi theo sau dì Quyên đến bên giường, đứng nhìn.
Cô cúi đầu nhìn đứa bé trong lòng Ôn Tĩnh, có lẽ vì sinh đôi nên trông bé nhỏ hơn so với những đứa trẻ bình thường khác. Khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa, đôi mắt nhắm nghiền, cái miệng nhỏ cứ gào khóc.
"Trông cháu có xấu lắm không chị." Vương Ôn Tĩnh thấy Mỹ Khiết mỉm cười nhìn con mình, bèn cười hỏi.
"Đẹp lắm, trông giống em như đúc." Thẩm Mỹ Khiết đưa tay khẽ sờ vào mái tóc đen dày của đứa bé.
Vương Ôn Tĩnh nghe Mỹ Khiết khen con mình thì nụ cười càng thêm rạng rỡ.
