Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 288
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:41
Mấy mẹ con ăn xong bữa trưa, cô đưa bọn trẻ đi ngủ trưa, trong lòng mải nghĩ về động đất nên không dám ngủ, cứ ngồi bên giường trông chừng bọn trẻ.
Đợi bọn trẻ ngủ dậy, cô đưa chúng cùng đến trường.
Buổi chiều tan học, cô dắt con ra khỏi cửa lớp nhưng không thấy bóng dáng Triệu Nguyên đâu.
"Cô giáo Thẩm, không về sao?" Trương Cúc thấy Thẩm Mỹ Khiết dắt con đứng ở cổng trường, liền chào một tiếng.
"Đang đợi cha của bọn trẻ." Thẩm Mỹ Khiết trả lời.
"Vậy tôi về trước đây." Trương Cúc nói với cô hai câu rồi vội vàng về nhà, trưa nay vì để tiết kiệm lương thực cô không ăn, giờ chỉ muốn nhanh ch.óng về ăn một miếng cơm.
Thẩm Mỹ Khiết "ừ" một tiếng tiễn họ rời đi.
"Mẹ, sao cha vẫn chưa đến ạ." Khuôn mặt nhỏ của Cẩu Đản bị nắng chiếu có chút đỏ, không nhịn được cất tiếng hỏi.
"Chắc cha có việc gì bận nên bị muộn rồi." Thẩm Mỹ Khiết đưa tay lau mồ hôi trên đầu cậu bé.
Sáng nay lúc Triệu Nguyên đi đã đặc biệt bảo chiều tan học sẽ đến đón họ, chắc là trong đơn vị có việc không dứt ra được.
"Chúng ta đợi thêm một chút, nếu lát nữa cha vẫn không đến thì chúng ta tự về." Thẩm Mỹ Khiết lau xong lại lau cho Đại Sinh.
Cẩu Đản nghe xong gật gật đầu, ngoan ngoãn đứng một bên.
Mấy mẹ con đợi một lát, đang định đi về thì thấy phía xa Triệu Nguyên đang đi về phía họ.
"Trong đơn vị có việc nên bị chậm mất một lúc." Triệu Nguyên thấy mấy mẹ con mặt đỏ bừng vì nắng, xót xa nhìn họ.
"Không sao ạ." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh mồ hôi đầm đìa còn định lau mồ hôi cho mình, mỉm cười nắm lấy tay anh, bảo anh tự lau mồ hôi cho mình trước đã.
"Cha ơi." Thiết Đầu thấy cha liền vươn bàn tay nhỏ ra hướng về phía cha, đòi cha bế, không để mẹ bế nữa.
"Thiết Đầu bị làm sao thế này?" Triệu Nguyên đưa tay đón lấy Thiết Đầu, bình thường Thiết Đầu rất ít khi chủ động đòi anh bế như vậy.
"Cháu nó muốn bắt sâu nhưng em không cho." Thẩm Mỹ Khiết lên tiếng giải thích. Từ chiều đến giờ Thiết Đầu vẫn cứ giận cô mãi, khuôn mặt nhỏ cứ phồng lên không thèm nói chuyện với cô.
Triệu Nguyên nghe xong, nhìn Thiết Đầu đang hậm hực trong lòng, đưa tay vỗ vỗ m.ô.n.g cậu bé, nói cho cậu biết việc bắt sâu là không tốt.
Suốt dọc đường Thiết Đầu thỉnh thoảng lại gào lên hai tiếng, bàn tay nhỏ vỗ vỗ vai cha, không thèm để ý đến cha.
Vừa về đến nhà, Thẩm Mỹ Khiết bảo Đại Sinh và bọn trẻ lấy vở ra viết bài tập, rồi nói với Triệu Nguyên bên cạnh: "Em có chút buồn ngủ, anh trông bọn trẻ nhé, em đi ngủ một lát."
Tối qua cô làm việc đến tận nửa đêm mới ngủ, trưa nay vì phải trông con nên không dám ngủ, bây giờ buồn ngủ rũ rượi, hai mí mắt cứ díp lại với nhau.
Triệu Nguyên thấy cô dáng vẻ mệt mỏi, liền nói: "Đi đi, cơm xong anh sẽ gọi."
Thẩm Mỹ Khiết vào phòng lấy quần áo sạch để thay, tắm qua một cái rồi về phòng nằm xuống, nghĩ đến việc Triệu Nguyên đang ở ngoài phòng, cô an tâm nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Lúc mở mắt ra cô thấy Thiết Đầu đang nằm sấp bên cạnh mình, đôi mắt nhỏ nhắm nghiền, đang ngủ rất say, Triệu Nguyên đang đẩy cửa bước vào.
Thiết Đầu vào đây từ bao giờ thế? Cô chẳng nghe thấy động tĩnh gì cả, chống người dậy lấy chiếc đồng hồ đeo tay bên cạnh xem giờ, đã gần bảy giờ rồi, cô ngủ một mạch hơn hai tiếng đồng hồ.
"Tỉnh rồi à?" Triệu Nguyên khẽ hỏi người đang nằm bất động trên giường.
Thẩm Mỹ Khiết "ừ" một tiếng, rồi nói với anh: "Thiết Đầu vào từ lúc nào thế?"
Triệu Nguyên: "Em vừa nằm xuống ngủ là nó đã vào phòng đòi em rồi."
Lúc cô vừa về vào phòng ngủ, Thiết Đầu đã đẩy cửa vào phòng, chỉ là lúc đó cô ngủ quá say nên không nghe thấy tiếng động.
"Tỉnh rồi thì dậy ăn cơm thôi, bọn Đại Sinh đang đợi ở ngoài đấy." Triệu Nguyên vỗ vỗ cho Thiết Đầu trên giường tỉnh dậy, lên tiếng nói.
"Vâng." Thẩm Mỹ Khiết nghe Triệu Nguyên nói xong liền vén chăn đứng dậy xuống giường.
"Sao không ăn nữa?" Triệu Nguyên thấy cô chỉ ăn vài miếng rồi không động đũa nữa, liền hỏi.
"Buổi trưa em ăn hơi nhiều nên giờ không thấy đói." Thẩm Mỹ Khiết đặt đũa xuống nói.
Vừa mới ngủ dậy, dạ dày cô trướng lên khó chịu, không ăn nổi.
"Cha ơi, buổi trưa mẹ chỉ ăn một xíu xiu thôi ạ." Đại Sinh nghe thấy lời mẹ nói liền vội vàng lên tiếng, đưa tay làm một vòng tròn nhỏ cho cha xem.
Mẹ buổi trưa đâu có ăn nhiều đâu, mẹ chỉ ăn một xíu xiu thôi.
Thẩm Mỹ Khiết: "......"
Triệu Nguyên quay đầu lại nhìn Thẩm Mỹ Khiết bên cạnh.
"Hôm nay em cảm thấy không ngon miệng lắm." Thẩm Mỹ Khiết vội vàng lên tiếng nói.
Cả ngày trời cô cứ mải nghĩ đến chuyện động đất, không nuốt nổi cơm.
Triệu Nguyên nghe vậy cũng không ép cô ăn nữa, đợi tối cô thấy đói thì anh sẽ làm cho cô ăn sau.
Bọn Đại Sinh ăn xong, cô đưa chúng đi tắm, làm xong xuôi cô nằm trên giường nhìn Triệu Nguyên.
Triệu Nguyên xem nốt tài liệu trong tay, đóng b.út lại, đi đến bên giường, vén chăn ngồi xuống giường rồi lên tiếng: "Nói đi."
"Sao anh biết em có chuyện muốn nói?" Thẩm Mỹ Khiết bị hai chữ đột ngột này của anh làm cho sửng sốt.
Triệu Nguyên nói: "Từ lúc anh vào phòng, em cứ nhìn chằm chằm mãi."
Từ tối qua cô đã có gì đó không đúng rồi.
Cái khả năng quan sát này của Triệu Nguyên, cô thực sự không còn lời nào để nói nữa.
Thẩm Mỹ Khiết ngẩng đầu nhìn Triệu Nguyên, cất tiếng gọi: "Triệu Nguyên."
Triệu Nguyên "ừ" một tiếng, đợi câu tiếp theo của cô.
"Sáng nay em thấy trong sân toàn là sâu, hôm nay ở trường cũng thấy, từng mảng từng mảng lớn, có chút không bình thường, hỏi nhà dì Quyên thì nhà dì ấy cũng thế." Thẩm Mỹ Khiết nói đến đây thì dừng lại, rồi tiếp tục nói.
"Lúc nhỏ cha từng nói với em, rắn rết chuột bọ chạy loạn là hiện tượng không tốt, lúc ông ấy còn nhỏ khi có địa động đã từng thấy cảnh tượng này, hôm nay nhìn thấy cái này em không kìm được mà nghĩ liệu có phải sắp có địa động rồi không." Thẩm Mỹ Khiết một hơi nói hết những gì mình nghĩ.
Cô đã suy nghĩ suốt một đêm, cuối cùng vẫn nói chuyện này ra. Căn cứ có bao nhiêu người như vậy, nếu thực sự xảy ra động đất mà có thương vong thì lương tâm cô sẽ không yên, sẽ phải sống trong dằn vặt cả đời.
"Địa động sao?" Triệu Nguyên nghe lời cô, nghĩ đến cảnh tượng nhìn thấy sáng nay, đồng t.ử co rút lại, lên tiếng hỏi.
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu.
Trong phòng im lặng trở lại, một lát sau, tiếng của Triệu Nguyên vang lên trong phòng.
"Anh ra ngoài một chuyến, em ngủ trước đi, không cần đợi anh." Triệu Nguyên đứng dậy mặc quần áo, đẩy cửa định đi ra ngoài.
"Anh đi đâu thế? Đi nói với đơn vị ạ? Em cũng không chắc chắn liệu có thực sự xảy ra địa động hay không đâu." Thẩm Mỹ Khiết từ trên giường bước xuống, vội vàng đi đến trước mặt anh nói.
