Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 299

Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:43

Tháo lớp giấy gói ra, chiếc hộp tròn lộ ra ngoài. Mở nắp nhìn vào, ánh mắt cô khựng lại, vừa buồn cười vừa cảm động.

Trong hộp đựng đầy xi măng. Cô cứ ngỡ anh định tặng món quà gì cho mình, không ngờ lại là xi măng.

"Em không thích sao?" Triệu Nguyên thấy Thẩm Mỹ Khiết không có phản ứng gì, liền hỏi.

"Em thích." Thẩm Mỹ Khiết nghe vậy liền nhón chân quàng tay ôm lấy cổ anh, mỉm cười hôn anh một cái. Cô thực sự không ngờ anh lại tặng cô xi măng, lại còn đựng trong một cái hộp thế này nữa. Người đàn ông này tặng quà thật là đặc biệt.

Từ nay về sau cô không còn phải lo lắng chuyện bị rơi xuống hố phân nữa rồi. Cái xi măng này cô đã chờ đợi ròng rã gần hai năm trời.

Thấy cô thích, gương mặt Triệu Nguyên hiện lên ý cười. Anh gỡ tay cô ra: "Anh chưa tắm, toàn mồ hôi thôi. Xi măng ngày mai sẽ về đến căn cứ, tối mai anh sẽ mang về."

"Để em lấy quần áo cho anh." Để bày tỏ lòng biết ơn của mình đối với Triệu Nguyên, Thẩm Mỹ Khiết buông tay đi lấy quần áo sạch cho anh thay.

"Em có tâm sự à?" Triệu Nguyên đang đưa tay cởi cúc áo, dư quang thấy nụ cười trên mặt cô nhạt đi. Nghĩ lại dáng vẻ cô ngồi trên giường lúc anh mới về, anh liền mở lời hỏi.

Tay Thẩm Mỹ Khiết đang lấy quần áo khựng lại một chút. Nghĩ tới chuyện trên núi hôm nay, lòng cô có chút rối bời. Nhất thời cô không biết nên mở lời với Triệu Nguyên thế nào về chuyện này. Chuyện cô không thể sinh con bây giờ đa phần mọi người trong căn cứ đều đã biết rồi. Cô vẫn chưa nói với Triệu Nguyên, vốn dĩ cô định lúc về sẽ nói chuyện này, nhưng không ngờ lại xảy ra động đất, cứ thế lỡ dở rồi quên bẵng đi mất.

"Anh đi tắm trước đi, tắm xong rồi chúng ta nói chuyện." Thẩm Mỹ Khiết nhét quần áo vào tay anh, bảo anh đi tắm trước. Anh đã mệt mỏi cả ngày rồi, cô cũng nhân lúc này suy nghĩ xem nên nói thế nào.

Triệu Nguyên "ừ" một tiếng, đón lấy quần áo rồi đi tắm.

Một lát sau, Triệu Nguyên tắm xong, lau khô tóc, vén chăn ngồi trên giường. Anh nhìn người đang quay lưng về phía mình không có động tĩnh gì, dừng lại vài giây rồi đưa tay tắt đèn, nằm xuống kéo người vào lòng.

Trong phòng trở nên yên tĩnh, không một tiếng động.

Hồi lâu sau, Thẩm Mỹ Khiết đưa tay nắm lấy bàn tay Triệu Nguyên đang ôm eo mình, xoay người lại ôm lấy eo anh, vùi đầu vào vai anh gọi: "Triệu Nguyên."

Triệu Nguyên vuốt tóc cô, "ừ" một tiếng, đợi cô nói tiếp.

"Em không thể sinh con được nữa." Cô nói xong thì chờ đợi phản ứng của Triệu Nguyên, tim đập thình thịch liên hồi.

Trong phòng im lặng mất vài giây, sau đó truyền đến giọng nói của Triệu Nguyên.

"Trong nhà đã có ba anh em Thiết Đầu rồi, thêm nữa cũng chăm không xuể."

Thẩm Mỹ Khiết nghe vậy, tay nắm c.h.ặ.t áo anh không nói gì. Cô biết anh nói vậy là để an ủi cô, trong lòng anh chắc hẳn vẫn muốn có một mụn con gái.

Triệu Nguyên nói xong thấy cô không có phản ứng gì, liền đưa tay vuốt vuốt lưng cô: "Tối nay ủ rũ là vì chuyện này sao?"

Thẩm Mỹ Khiết gật đầu trong lòng anh, không nói chuyện những người trên núi bàn tán sau lưng cô.

Triệu Nguyên thấy cô gật đầu, không nói gì thêm, dừng động tác tay lại, đưa tay bật đèn bên cạnh lên.

Ánh đèn có chút ch.ói mắt, Thẩm Mỹ Khiết nheo mắt lại, ngẩng đầu nhìn Triệu Nguyên bên cạnh: "Sao thế anh?"

Triệu Nguyên: "Chuyện này đã qua lâu như vậy rồi, sao đột nhiên em lại vì chuyện này mà không vui?"

Thẩm Mỹ Khiết đang nheo mắt nghe lời Triệu Nguyên nói, kinh ngạc nhìn anh: "Anh đã biết chuyện em không thể sinh con từ lâu rồi sao?"

"Anh biết."

"Anh biết rồi sao?" Thẩm Mỹ Khiết hỏi lại lần nữa vì sợ mình nghe nhầm. Anh biết? Sao anh lại biết được?

Chẳng lẽ anh cũng nghe đám người trong căn cứ kia đồn đại sao?

"Người khám bệnh cho em là em họ của tư lệnh." Triệu Nguyên thấy cô chống tay ngồi dậy với vẻ mặt đầy kinh ngạc, liền bảo cô nằm xuống cho tốt.

Thẩm Mỹ Khiết nghe vậy thì sững người, không ngờ bác sĩ khám cho mình lại là em họ của tư lệnh. Mạng lưới quan hệ trong căn cứ này đúng là chằng chịt thật.

"Ngủ thôi em, tám giờ rồi." Triệu Nguyên đưa tay kéo chăn đắp cho cô.

Thẩm Mỹ Khiết đưa tay nắm lấy tay Triệu Nguyên, định nói gì đó nhưng lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.

Triệu Nguyên thấy cô như vậy, đưa tay vuốt mặt cô nói: "Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, ngủ đi." Nói xong anh đưa tay tắt đèn, kéo người vào lòng, giống như đang dỗ dành ba anh em Đại Sinh đi ngủ, anh nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng dỗ cô ngủ.

Không biết qua bao lâu, Thẩm Mỹ Khiết mới chìm vào giấc mộng.

Đêm hôm đó, Thẩm Mỹ Khiết mơ một giấc mơ. Trong mơ, Triệu Nguyên lạnh lùng chỉ trích cô không sinh được con, muốn ly hôn với cô.

Cô không đồng ý, Triệu Nguyên liền dẫn theo các con rời khỏi nhà, bỏ lại mình cô cô đơn. Tiếng "rầm" một cái, cánh cửa đóng sập lại.

Thẩm Mỹ Khiết giật mình tỉnh dậy sau giấc mơ.

"Sao thế em?" Triệu Nguyên bị hành động của cô làm thức giấc, ngồi dậy hỏi.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn Triệu Nguyên bên cạnh dưới ánh trăng, vẫn chưa hoàn hồn nói: "Em mơ thấy anh vì em không sinh được con nên muốn ly hôn với em. Em không đồng ý, anh liền dắt các con đi hết, bỏ mặc một mình em."

Triệu Nguyên: "..."

Anh bật đèn lên, đứng dậy đi đến bên bàn rót một cốc nước đưa đến trước mặt cô, bảo cô uống.

Thẩm Mỹ Khiết vốn không thấy khát, nhưng nhìn thấy cốc nước trong tay Triệu Nguyên mới thấy khát khô cả họng, cô từng ngụm từng ngụm uống hết nước trong cốc.

Sau khi cô uống xong, anh đón lấy cốc nước đặt sang một bên. Tay anh vừa định tắt đèn thì bị cô kéo áo lại.

"Triệu Nguyên, em không ngủ được." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh định tắt đèn, nghĩ lại giấc mơ vừa rồi mà vẫn còn thấy sợ hãi.

"Không ngủ được sao?" Triệu Nguyên hỏi.

Thẩm Mỹ Khiết gật đầu.

Triệu Nguyên: "Không ngủ được thì làm việc khác vậy."

Thẩm Mỹ Khiết vừa nghe thấy lời anh nói, còn chưa kịp nghĩ "việc khác" trong miệng anh là việc gì thì cả người đã bị anh đè xuống giường.

Cô nằm trên giường, hai tay chống lên vai anh, nhìn Triệu Nguyên trước mặt. Vừa định mở miệng thì anh đã ghé sát vào hôn lên môi cô.

"Đại Sinh..." Lúc này cô mới hiểu "việc khác" mà anh nói là việc gì.

Từ sau trận động đất đến giờ họ chưa hề làm chuyện đó. Lúc nhà chưa dựng xong thì không tiện, nhà dựng xong rồi thì ba anh em Đại Sinh lại ngủ ngay phòng bên cạnh, mà căn nhà này thì chẳng cách âm chút nào.

Hai chữ "Đại Sinh" của cô vừa ra khỏi miệng, lưỡi anh đã len lỏi vào, nụ hôn sâu nồng cháy. Đôi tay đang chống lên vai anh dần chuyển sang vòng lấy cổ anh, đáp lại anh một cách nồng nhiệt.

Triệu Nguyên nhận thấy sự đáp lại của cô, một tay chống giường, một tay cởi cúc áo của mình. Chỉ loáng cái chiếc áo sơ mi đã rơi xuống cạnh giường.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn thấy thân hình bán khỏa thân của anh, mặt đỏ bừng lên, cả người như bị thiêu đốt. Đôi tay đang vòng quanh cổ anh siết c.h.ặ.t lại, mượn lực ngồi dậy. Hai người ôm lấy nhau ngồi trên giường, cô ghé sát vào môi anh, ngậm lấy cánh môi anh...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 299: Chương 299 | MonkeyD